Đôi mắt ấy phản chiếu ánh trăng, hắt lên những tia sáng xanh lè, lạnh lẽo.
Giữa màn đêm u tối, chẳng thể nhìn rõ con ngươi của nó hình thù ra sao.
Nhưng cặp mắt đó không hề nhỏ.
Nếu gạt bỏ khoảng cách, nó chỉ bé hơn mắt hổ răng kiếm một chút, chắc chắn là một kẻ săn mồi đầy nguy hiểm.
Vương Dương cảm thấy da gà nổi rần rần.
Anh đã căng mắt quan sát nãy giờ mà chẳng hề hay biết có kẻ đang tiến lại gần, thậm chí chỉ còn cách mình chưa đầy mười mét.
Nếu là một con báo, chỉ cần hai bước bứt tốc, nó thừa sức vọt lên cây tóm gọn anh trong vòng ba giây.
Thế nhưng, liệu đó có phải là con hổ răng kiếm kia không?
Anh khẽ liếc mắt sang hướng khác.
Dưới bóng tối mập mờ, con hổ vẫn đang phủ phục ngủ say.
"Chết tiệt! Thế đôi mắt kia là của đứa nào?"
Vương Dương nén nhịp thở, quay đầu nhìn lại chỗ ánh trăng khi nãy.
Nhưng nơi đó giờ chỉ còn là những mảng lá khô vàng úa, đôi mắt xanh lơ đã biến mất không dấu vết.
"Hỏng rồi!"
Vương Dương lập tức nhận ra điềm chẳng lành.
Anh vừa ra sức leo tót lên ngọn cây, vừa quờ tay ném một hòn đá xuống dưới gốc.
Cộp... cộp... bịch...
Tiếng đá va vào đất rừng khô khốc, vang lên những âm thanh trầm đục.
Không trúng bất cứ thứ gì.
"Nó trốn đâu rồi?"
Vương Dương đảo mắt nhìn quanh một lượt.
Bóng tối như một hố đen nuốt chửng mọi thứ, anh chẳng thấy gì ngoài những hình thù vặn vẹo của cây cối.
Anh vểnh tai lắng nghe thật kỹ, không một tiếng động, không một hơi thở.
"Mặc kệ, cứ phải đánh thức con hổ răng kiếm dậy đã!"
Anh móc thêm một viên đá nữa, nhắm thẳng vào cái bóng mờ mờ dưới gốc cây mà ném mạnh.
"Gào...!"
Con hổ răng kiếm bị đập trúng, giật mình tỉnh giấc.
Nó lồm cồm bò dậy, vọt ngay tới dưới tán cây nơi Vương Dương đang trú ẩn, ngửa cổ gầm lên giận dữ.
"Gầm gừ cái gì mà gầm? Mau kiểm tra xung quanh đi!"
Vương Dương sốt ruột quát khẽ.
Dường như cũng đánh hơi được mối đe dọa đang rình rập, con hổ bất chợt quay mình, hướng về phía bụi rậm bên phải gầm gừ liên tục.
Tiếng gầm của nó thấp và nặng, không còn vẻ ngạo mạn thường ngày mà đầy cảnh giác, như thể đang đối đầu với một kẻ thù truyền kiếp.
Vương Dương nín thở nhìn theo hướng đó.
Phía ấy vẫn là một màu đen đặc quánh.
Sau một hồi gầm ghè, cuối cùng phía đó cũng phát ra tiếng động.
Một tiếng xào xạc rất khẽ, giống như có con thú nào đó đang chậm rãi lùi lại, để lớp lông cọ xát vào những lùm cây khô.
Tiếng động xa dần rồi lịm hẳn vào sự tĩnh lặng của đại ngàn.
Kẻ lạ mặt rút đi, con hổ răng kiếm quay lại lườm Vương Dương vài cái rồi lại nằm xuống chỗ cũ ngủ tiếp.
Nhìn bộ dạng "ăn no ngủ kỹ" của nó, Vương Dương chỉ biết thở dài ngao ngán.
Cớ sao nó có thể ngủ ngon lành thế kia, còn mình thì phải sống trong cảnh tim đập chân run?
Nguy hiểm tới gần thì mình phải báo động cho nó, rốt cuộc mình là thức ăn dự trữ hay là lính canh gác không công cho nó đây?
Nhưng thân cô thế cô, anh chẳng còn cách nào khác.
Lúc này, mạng sống của anh thực sự phải dựa dẫm vào cái gã "vệ sĩ" bất đắc dĩ này.
Anh đưa tay vào túi đá, nắn nắn một hồi.
Còn lại ba mươi viên đá nhỏ, nghĩa là anh còn có thể đánh thức nó thêm ba mươi lần nữa.
Đêm dài dằng dặc, phải dùng tiết kiệm thôi.
Thực ra lúc nãy Vương Dương cũng thoáng nảy ra ý nghĩ: Hay là cứ để con hổ răng kiếm và con quái thú kia lao vào cắn xé nhau, mình sẽ ngư ông đắc lợi?
Nhưng anh không dám đánh cược.
Lỡ đâu kẻ vừa rồi cũng là một bậc thầy leo trèo thì coi như anh "xong đời".
Phải xác định được danh tính kẻ thù thì mới tính tiếp được.
Một đêm không ngủ.
Sau khi tiêu tốn thêm vài viên đá để xua đuổi những mối nguy rình rập, phía chân trời cuối cùng cũng hửng lên sắc trắng như bụng cá.
Khi ánh sáng đầu ngày ló rạng, tinh thần đang rệu rã của Vương Dương chợt bừng tỉnh.
Ý nghĩ bỏ trốn lại trỗi dậy mãnh liệt.
Dù buổi sáng sớm là lúc thú dữ đi săn nhiều nhất, nhưng ít ra mắt anh còn nhìn thấy đường, thấy được những gì đang diễn ra xung quanh.
Chỉ cần nhìn rõ là cơ hội sống sót sẽ cao hơn nhiều.
Anh nhìn xuống hổ răng kiếm.
Nó vẫn nằm cách đó khoảng bảy mét, mắt nhắm nghiền, có vẻ vẫn đang chìm trong giấc nồng.
Vương Dương dùng dùi đá cắm chặt vào vỏ cây, hai chân bấu víu lấy thân gỗ xù xì, từng chút một tụt xuống dưới.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận