"Trước hết, làm thân với thằng đó đi."
Kim Tae-hyun đáp lại câu hỏi liệu mình có việc gì để giúp không của Lee Ji-hye.
"Dạ? Tại sao ạ?"
"Tại sao là tại sao, vì thằng đó có cái gì đó đặc biệt."
"Một tên thực tập sinh thôi mà ạ?"
"Ji-hye này."
"Dạ?"
"Cô có đấu tay đôi nổi với một con High Orc Chiến binh không?"
"Dạ, tôi... tôi là Pháp sư mà..."
Pháp sư giống như pháo binh trong quân đội vậy. Nếu tạo được tình huống thích hợp thì uy lực cực lớn, nhưng trong giao tranh đơn độc (1vs1), sức chiến đấu lại kém hơn các class khác cùng hạng. Khi lên hạng cao hơn thì có thể bù đắp được nhược điểm đó, nhưng Lee Ji-hye vẫn chưa đạt tới trình độ đó.
"Ngay cả tôi cũng chẳng dám chắc mình làm được hay không. Chắc chắn là không thể một đao bay đầu được rồi."
Gương mặt Kim Tae-hyun lộ rõ vẻ bực dọc.
"Hắn ta... dù sao cũng từng là thợ mỏ mà."
"Đúng, năm ngoái còn ứng tuyển vào công ty mình rồi bị trượt nữa là."
"Có khi nào chỉ là ăn may không ạ?"
"Ai biết được. Tôi cũng đâu tận mắt thấy. Cô nghĩ sao?"
"Kỹ thuật của hắn mạnh thật... nhưng chắc là do may mắn thôi."
Sau khi hạ gục High Orc Chiến binh, Kang Joo-hyeok vẫn chiến đấu rất tốt. Khi thấy thực lực của Joo-hyeok đáng tin cậy, các cấp trên đã không cần phải quá gắng sức. Dù có rất nhiều quái vật lọt qua, nhưng không một con nào chạm được vào người Lee Ji-hye.
Tất cả đều bị Kang Joo-hyeok xử lý ở giữa đường. Thế nhưng, thừa nhận điều đó khiến cô ả cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng.
"Kết quả tạo ra từ may mắn thì ít nhất cũng phải có thực lực nền tảng. Chắc chắn là hắn có gì đó... Không phải thằng đó lén dùng thuốc tăng lực (Young-yak) đấy chứ?"
Có rất nhiều loại thuốc giúp tăng vọt sức chiến đấu trong thời gian ngắn. Vấn đề là giá của chúng đắt cắt cổ.
"Chắc không phải đâu ạ."
"Sao cô biết?"
"Tại trông hắn nghèo lắm ạ."
"Biết đâu lại đi vay mượ ở chỗ nào bất chính thì sao."
"Làm đến mức đó ư ạ?"
"Có thể việc được chuyển thành nhân viên chính thức quan trọng đến mức đó mà. Hắn với mình đâu có giống nhau."
"Cũng phải ạ."
"Dù sau này có vứt bỏ thì trước mắt cứ làm thân với hắn đã. Biết đâu lại chẳng mê cô như điếu đổ rồi phun ra hết bí mật."
"Tuy không thích lắm nhưng tôi sẽ thử."
"Được. Tiện thể tìm hiểu xem có điểm yếu nào không. À, còn Đội trưởng Ahn Da-jeong thì sao?"
"Đội trưởng Ahn ạ? Thấy chiến đấu cũng được ạ."
"Nghe bảo cô ta bị Đội trưởng Ahn mắng cho ra bã mà?"
Mặt Lee Ji-hye nhăn nhó ngay lập tức khi nghe Kim Tae-hyun nói.
"Tại cô ta cứ bới móc những chuyện vớ vẩn thôi. Cứ thấy Kang Joo-hyeok đẹp trai một chút là bao che cho hắn ta. Đúng là mấy đứa xấu xí..."
Kim Tae-hyun nhếch mép cười khinh bỉ khi thấy Lee Ji-hye hậm hực. Ahn Da-jeong cũng là một mỹ nhân, chẳng qua vì không biết trang điểm nên mới thế. Nghe nói từng có không ít nam nhân viên mê mệt vẻ ngoài tomboy của cô ta, nhưng cuối cùng đều chạy mất dép vì cái tính nết "bẩn bựa".
"Cứ lôi chuyện trường lớp ra so sánh với Kang Joo-hyeok làm tôi bực chết đi được. Chắc tại xuất thân của cô ta kém cỏi nên mới sinh ra tự ti ấy mà."
"Cô ta là dân du học đấy."
"Du học ạ?"
"Tốt nghiệp Học viện Hunter Princeton đấy."
Cũng như các lĩnh vực học thuật khác, các ngành liên quan đến Hunter cũng đang được dẫn đầu bởi các trường đại học danh tiếng thuộc Ivy League của Mỹ và các trường lâu đời ở châu Âu. So với danh tiếng của Hunter và Hầm ngục, các học viện ở Hàn Quốc không được đánh giá cao lắm.
"...Thật ạ?"
"Tốt nghiệp cả Trường Hunter trực thuộc West Point danh giá đấy. Xong rồi còn làm việc ở tại New York nữa."
Trường Hunter của West Point nổi tiếng với cường độ huấn luyện giết người, còn Hunters là một trong năm công ty công lược hàng đầu thế giới.
"...Vậy tại sao kiểu người đó lại về Hàn Quốc ạ?"
"Nghe bảo muốn ở gần gia đình, nhưng chi tiết thế nào thì tôi không rõ."
Ban đầu, sự đố kỵ bùng phát. Nhưng đố kỵ cũng phải có chênh lệch vừa phải mới sinh ra được. Nếu nghĩ đối phương ở quá cao, con người ta thường có xu hướng muốn lấy lòng hơn là đố kỵ. Lee Ji-hye cũng vậy.
Sau khi biết được profile "khủng" của Ahn Da-jeong, cô ta nảy sinh tâm lý muốn lấy lòng. Và sự căm ghét đối với Kang Joo-hyeok
kẻ đã "cản trở" (?) mình
càng trở nên sâu đậm.
"Dù tính nết có tồi tệ thì cứ cố mà hòa hợp đi. Kang Joo-hyeok cũng vậy. Dù gì cũng cùng một đội mà."
"...Tôi hiểu rồi ạ."
"Ji-hye này."
"Dạ?"
"Tôi chỉ có các chị thôi."
Lee Ji-hye chớp chớp mắt, không hiểu ý của Kim Tae-hyun.
"Ông nội vẫn chưa công nhận tôi, nhưng nếu ông nội mất và bố trở thành Chủ tịch, thì người kế nhiệm sau đó sẽ là ai?"
"À..."
Lee Ji-hye mỉm cười ẩn ý, đắm chìm vào những tưởng tượng xa hoa.
"Cô ở đâu?"
"Dạ?"
"Tôi có hẹn ăn tối. Giờ phải đi rồi."
"À..."
Lee Ji-hye hụt hẫng, cứ tưởng Kim Tae-hyun sẽ mời mình đi ăn tối ở nơi sang trọng nào đó. Hóa ra nãy giờ hắn cứ lái xe lượn lờ quanh công ty.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận