“Cậu đã nói gì với cô trợ lý Ahn thế?”
Lee Ji-hye hỏi khẽ khi Kang Joo-hyeok vừa quay trở lại chỗ ngồi. Hai vị cấp trên đều đã đi vắng.
Thay vì trả lời, Joo-hyeok chỉ nhìn chằm chằm vào Lee Ji-hye. Ánh mắt như muốn nói: “Chúng ta thân đến mức phải báo cáo chuyện đó à?” Kể từ sau vụ xích mích trước cổng Waypoint, hai người họ chưa có lấy một cuộc trò chuyện ra hồn nào.
“À, chuyện hôm qua là lỗi của tôi. Bị trợ lý Ahn mắng nên tôi nhất thời mất kiểm soát ấy mà.” Lee Ji-hye gượng cười phân bua.
“Không sao.”
“Trợ lý Ahn nói gì thế?”
“Chẳng nói gì cả.”
“Thế cái ‘chẳng nói gì đó’ rốt cuộc là gì?”
“Cô có vẻ không tò mò lắm cơ mà, sao cứ hỏi mãi thế?”
“Hì hì, tại tôi muốn thân thiết hơn với Joo-hyeok thôi mà.”
“Tự dưng lại muốn thân?”
“Thì chúng ta sống cùng khu ký túc xá, lại cùng đội nữa. Sau này còn gặp nhau dài dài, thân thiết một chút chẳng phải tốt hơn sao?”
“Ba tháng nữa là tôi rời công ty rồi.”
“Chuyện đó đâu ai biết trước được.”
“Là Kim Tae-hyun bảo cô làm à?”
“Hả?”
“Tôi hỏi là có phải Kim Tae-hyun bảo cô phải thân thiết với tôi không?”
Gương mặt Lee Ji-hye trông như sắp nứt toác ra vậy.
“Ơ, sao cậu biết…”
“Hắn ta nói gì?”
Lee Ji-hye nhận ra ngay Kang Joo-hyeok là kẻ có trực giác nhạy bén đến đáng sợ.
“...Hắn bảo muốn thân với cậu. Cậu biết anh Tae-hyun là người thế nào rồi đấy?”
“Tôi có nghe qua.”
“Không thấy vinh dự à? Khi được anh ấy muốn kết thân?”
“Chẳng biết nữa. Tôi không muốn dính líu đến những người ở đẳng cấp khác với mình ngay từ bây giờ.”
“Đẳng cấp gì chứ? Chúng ta đều làm chung công ty mà.”
“Hoàng gia (Royal Family) và nhân viên thường, dù sao thì chúng ta cũng sống ở hai thế giới khác nhau.”
“Cũng chưa biết được. Nếu thân thiết rồi, biết đâu anh ấy lại chẳng giúp Joo-hyeok được chuyển thành nhân viên chính thức.”
Joo-hyeok khựng lại một chút. Không, đúng hơn là anh giả vờ khựng lại.
“Cô muốn tôi làm gì?”
“Tối nay cậu có rảnh không?”
“Tôi không có lịch trình gì khác.”
“Thế thì tốt quá. Tối nay mấy đồng nghiệp định tập luyện ở phòng tập. Joo-hyeok đi cùng nhé. Anh Tae-hyun cũng sẽ tới đó.”
Tân binh đi tập luyện cùng nhau sau giờ làm là chuyện thường tình. Dù giáo trình chính chủ yếu là nói xấu cấp trên thay vì luyện tập, nhưng đối với các công ty công lược, việc cùng nhau tập luyện là cách để ghi điểm "siêng năng" trong mắt các sếp.
“Được thôi.”
Chuyện này đã từng xảy ra ở kiếp trước. Joo-hyeok đã theo Lee Ji-hye đến phòng tập và bị đám đàn em của Kim Tae-hyun sỉ nhục đủ đường. Có vẻ bọn họ muốn cho anh thấy rõ khoảng cách vời vợi giữa một gã thực tập sinh và một nhân viên chính thức.
“Nghĩ kỹ rồi đấy.” Lee Ji-hye nói như thể vừa ban ơn huệ lớn.
Người đi làm thì không thể tránh khỏi chính trị chốn công sở. Tuy không thể chỉ sống bằng chính trị, nhưng cũng không thể hoàn toàn làm ngơ. Nếu không chơi chính trị, đến cả cơ hội tích lũy thành tích cũng không có.
Tại Taewon Công Lược có bốn phe phái: Phe phục tùng trưởng nam của chủ tịch Shin Tae-won là Shin Dae-seong; phe phục tùng thứ nam Shin Dae-seung; phe tin tưởng cậu út Shin Dae-gil; và phe trung lập gồm các thợ săn lão làng chỉ biết đến chủ tịch. Những người này đều là công thần khai quốc, đến con cái của chủ tịch cũng không dám xem thường.
Ở kiếp trước, Kang Joo-hyeok đã theo phe cậu út Shin Dae-gil. Không phải vì thích Shin Dae-gil, mà vì giám đốc Lee Yun-cheol – người đã chọn anh – ủng hộ phe đó, nên anh tự nhiên trở thành người cùng phe.
Kết quả chẳng mấy tốt đẹp.
Chủ tịch Shin Tae-won yêu cầu người kế vị không chỉ có tư chất quản lý mà còn phải là một thợ săn kiệt xuất. Phe mà Joo-hyeok thuộc về đã thua cuộc ngay từ đầu vì Shin Dae-seung giải nghệ sớm. Cuối cùng, cuộc chiến thừa kế trở thành màn so găng giữa Shin Dae-seong và Shin Dae-seung, còn Joo-hyeok chỉ biết dùng thực lực để trụ lại và thỉnh thoảng đóng vai trò lá phiếu quyết định.
‘Chẳng lẽ chỉ có mỗi Shin Dae-seung thôi sao?’
Không thể nào ngồi cùng thuyền với kẻ thù Shin Dae-seong được. Tất nhiên, cũng có cách phản bội sau khi nương nhờ dưới trướng hắn, nhưng tính cách anh không cho phép.
Nếu theo Shin Dae-seung thì phải thân thiết với tên con trai Kim Tae-hyun của hắn. Nhưng biết rõ bản chất của Kim Tae-hyun, Joo-hyeok chẳng hề mặn mà gì.
Đắn đo mãi đến tận giờ tan sở, anh vẫn chưa đưa ra kết luận.
“Hôm nay vất vả rồi. Mọi người tan làm thôi.”
Yoo Deok-hyun đứng dậy, những người khác cũng thu dọn đồ đạc.
“Anh không đi à?”
Thấy Joo-hyeok và Ji-hye còn ngập ngừng, Ahn Da-jeong lên tiếng hỏi.
“Bọn em định đến phòng tập luyện một lát rồi mới về ạ.”
“Ồ, chăm chỉ quá nhỉ. Ngày mai còn phải đi công lược nên đừng tập quá sức đấy.”
Yoo Deok-hyun mỉm cười hài lòng, vỗ vai Joo-hyeok.
“Vâng, đội trưởng. Hẹn gặp lại anh vào ngày mai.”
Sau khi các sếp rời đi, cả hai cùng xuống phòng tập.
“Lúc đó anh làm thế nào vậy?”
“Cái gì cơ?”
“Cái kỹ năng ấy. Lúc hạ gục con High Orc đại chiến sĩ.”
“Nói ra cô cũng không hiểu đâu. Mà tôi cũng chẳng muốn nói.”
Trước câu trả lời của Joo-hyeok, Lee Ji-hye bĩu môi. Dù cô đã bám đuôi cả ngày để làm thân, Joo-hyeok vẫn lạnh lùng từ đầu đến cuối. Anh chẳng bao giờ chủ động bắt chuyện, hỏi thì cũng chỉ đáp những câu cần thiết. Quen với việc được đàn ông theo đuổi, tình huống này khiến Ji-hye thấy cực kỳ khó chịu.
“Này, ‘cái cuốc’ kia. Ở đây này.”
Đến phòng tập, Kim Tae-hyun và đám tân binh đang đợi Joo-hyeok.
“Nghe bảo ngay ngày đầu đã làm một cú chấn động à? Hèn gì giám đốc lại đặc biệt chọn cậu.”
Kim Tae-hyun tự nhiên bá vai bá cổ Joo-hyeok.
“Mọi người chào nhau đi.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận