"Nội ngần này tuổi đầu rồi còn ăn thịt thà gì nữa, cá chẳng ngon hơn thịt nhiều à, dân vùng biển mình cứ ăn cá là tốt rồi." Bà nội cười đến độ nếp nhăn trên mặt nở bung như hoa, trong bụng thực ra sướng rơn và mát lòng mát dạ lắm!
"Cá có cái ngon của cá, thịt có cái ngon của thịt, nhà mình cứ phải ăn cả hai."
Mọi người trong nhà nãy giờ cứ dán mắt vào màn trò chuyện của hai bà cháu, thầm nghĩ bụng, thằng Ba xem ra vẫn còn chút lương tâm với bà nội, cũng không uổng công bà thương xót nó đến vậy.
Mẹ Diệp lúc này cũng vừa lột xong đống vỏ ngô đi vào, chị dâu Cả liền đon đả đón lấy: "Mẹ để con nấu cho."
"Thôi không cần, để mẹ làm cho, con ra trông nom tụi nhỏ đi."
Bà nội nhìn sang cha Diệp rồi bảo: "Tôi thấy râu ngô nó thâm đen hết cả rồi, chắc là chín tới rồi đó, qua hai ngày nữa ông ra bẻ ngô với tôi đi, kẻo cứ ngâm dưới ruộng lâu quá, ngô nó già đanh ăn không ngon đâu."
Cha Diệp tay cầm điếu cày, trợn mắt quát: "Tôi thời gian đâu mà đi, thuyền vừa mới sửa xong, sẵn dịp đang lúc đông tay đông chân, tôi phải dắt thằng Lớn với thằng Hai đi biển mấy chuyến xem có trúng mánh được mẻ hải sản lớn nào không chứ! Thằng Ba suốt ngày lêu lổng không có việc gì làm kia kìa, bà bảo nó dắt mấy đứa nhỏ đi đi, bẻ xong xuôi thì gánh về."
"Nó mà gánh nổi mới là chuyện lạ, ngày này qua tháng nọ chẳng thấy tăm hơi đâu, để tôi dắt tụi nhỏ đi bẻ với mẹ, bẻ xong tôi gánh về cho." Mẹ Diệp quơ lấy một nắm rơm khô, quẹt diêm mồi lửa rồi quăng tọt vào trong bệ bếp, chen ngang câu chuyện.
Vừa nghe nhắc tới chuyện thằng Ba gánh không nổi, cha Diệp lại sôi máu nhớ ngay đến chuyện mấy năm trước đội sản xuất xếp cho anh đi gánh lúa, kết quả anh gánh kiểu gì lao mẹ nó xuống mương, nghĩ lại mà lộn cả ruột!
"Làm trò trống gì không biết, đầu to bằng cái gáo rồi mà đến gánh lúa gánh ngô cũng gánh không nổi, gánh kiểu gì lao phứa xuống mương, để cho thiên hạ người ta cười thối mũi..."
Diệp Diệu Đông: "..."
Chuyện từ đời hoánh đời hoắt nào rồi mà cha anh vẫn găm thù dai nhớ kỹ đến thế, tuy rằng... tuy rằng hồi trẻ anh có hơi ăn hại một chút thật...
Thế nhưng, anh trùng sinh trở về đã tính đường cải tà quy chính, làm lại cuộc đời tử tế rồi mà...
Lâm Tú Thanh nghĩ bụng dù gì cũng là chồng mình, bị cha ruột lôi ra bêu rếu trước mặt bao nhiêu người thế này thì mất mặt quá, liền vội vàng lảng sang chuyện khác để giải vây cho Diệp Diệu Đông.
"Mẹ ơi, qua hai ngày nữa là mùng một rồi, dạo này nước ròng rút sâu lắm, nhà mình không đi mò cua bắt ốc sao mẹ?"
"Không sao, chẳng vướng gì đâu, một bầy con nít nhung nhúc ở nhà kìa, cứ để thằng Ba dắt tụi nó đi bẻ ngô, bẻ xong xuôi thì nhắn mẹ một tiếng, mẹ ra gánh về."
Diệp Diệu Đông còn chưa kịp hé răng nửa lời thì việc đã được thu xếp đâu ra đấy, thực ra anh rất muốn nói là anh gánh được mà...
Nhưng rồi anh lại nuốt lời vào trong, thôi thì không nên vội vàng thể hiện quá, mắc công người ta lại thấy lạ lùng, tới chừng đó cứ lẳng lặng gánh về là xong chuyện.
Nhà tụi họ vì nghèo quá, không có tiền xây thêm nhà cửa nên thành ra trước giờ vẫn chưa chia chác tài sản gì, cứ gom chung một nhà lớn mà chung đụng ăn uống.
Có điều, tiền làm thuê lặt vặt hay tiền đan lưới của phòng nào thì phòng nấy tự giữ riêng, lại thêm cái nghề bám biển này được cái dựa vào biển mà sống, sản vật biển giàu có vô kể, ăn uống thì trông cậy vào mấy sào ruộng với việc đi biển kiếm thêm, chẳng cần phải tốn kém tiền nong gì nhiều, thành thử ra trong nhà cũng không có xích mích gì lớn.
Còn tiền cha anh kiếm được bao nhiêu đều dồn hết vào việc sửa thuyền, dù sao đó cũng là món đồ kỷ niệm ông nội để lại, sửa lại một con thuyền cũ tính ra vẫn kinh tế hơn nhiều so với việc đóng mới hay mua hẳn một con thuyền khác.
Dân đi biển, có ai mà không thèm khát nhà mình có một con thuyền riêng để có thể dong buồm ra khơi đánh cá, đổi đời cho cái gia đình này khấm khá lên đâu.
Cha Diệp cũng khát khao cái viễn cảnh đó lắm, nên hai năm nay cứ chắt bóp kiếm được đồng nào là đổ vào sửa sang con thuyền này.
Giờ thì thuyền đã sửa xong xuôi, chuẩn bị ra khơi được rồi, ông đương nhiên phải chăm chỉ dắt hai thằng con lớn ra khơi đánh cá, chứ còn thằng Ba thì coi như vứt đi rồi, thôi thì đợi sau này kinh tế gia đình khấm khá lên rồi đỡ đần cho nó một tay sau vậy.
Bà nội thấy cả nhà ai nấy đều bù đầu bù cổ, ngay đến thằng Ba cũng bị giao việc, liền đon đả bảo: "Bẻ ngô cũng có vội gì đâu, muộn vài ngày cũng chẳng chết ai, cứ mỗi ngày bẻ một giỏ mang về cho cả nhà ăn chơi cho đỡ thèm, chứ bẻ tuốt một lượt mang về ăn không kịp lại mất ngon."
Mẹ Diệp chẳng buồn quay đầu lại, mắt cứ dán chặt vào ánh lửa bập bùng trong bếp đất: "Mẹ không vội là được rồi, dù sao cái thứ này cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, khỏi mắc công bày hàng mang ra chợ bán làm gì, cứ mỗi ngày bẻ một ít về ăn, quả nào già quá thì để dành làm giống, đợi chừng nào rảnh rỗi tụi con ra cuốc lại đất cho mẹ."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận