Đến nước này thì chẳng ai dám ho he thêm nửa lời, ai nấy đều im như thóc vì sợ nói ra một câu lỡ lời lại làm hỏng mất chuyện đại sự.
Diệp Diệu Đông ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế đẩu, hai chân bắt chéo chữ ngũ cứ thế mà rung đùi bần bật.
Nhìn một lượt mấy gương mặt rõ ràng trong lòng đang thèm khát ra riêng đến nhỏ rãi mà ngoài mặt cứ vờ vịt câm như hến, anh chẳng thèm kiêng dè gì nữa mà lớn tiếng nói thẳng:
“Được quá đi chứ cha! Anh em con ai nấy đều lập gia đình cả rồi, cũng tới lúc phải ra ở riêng thôi. Xây được căn nhà mới rộng rãi, khang trang thì ở mới thoải mái cái thằng người được.”
“Tao chỉ sợ ra riêng rồi mày chết đói nhăn răng ra đấy thôi!”
Cha tôi bực dọc lườm anh một cái cháy mặt.
“Á, ha? Làm sao mà đến mức đó được cha, không có đâu, không có đâu mà sợ! Phân gia rồi con hứa sẽ tu chí làm ăn, chăm chỉ nỗ lực gấp đôi!”
“Mày tính chăm chỉ nỗ lực bằng cái cách nào?”
“Ơ kìa… Thì anh Cả với anh Hai làm lụng, bám biển ra sao thì con cứ thế mà học theo thôi chứ có gì đâu cha.”
“Tao thèm vào mà tin cái mồm con ma nhà mày!”
Diệp Diệu Đông cứng họng: “...”
Lần này anh thật lòng thật dạ muốn cải tà quy chính, ngặt nỗi cái danh tiếng xấu xa tích tụ bao năm qua khiến chẳng có lấy một mạng người chịu tin tưởng anh nữa rồi...
Bà nội thấy vậy liền đưa bàn tay gầy guộc lên vỗ vỗ vai Diệp Diệu Đông như để an ủi, rồi cụ cũng lên tiếng vun vào:
“Phân gia ra, nhà nào tự lo liệu cuộc sống của nhà nấy cũng tốt. Sống xa nhau một chút thì tình nghĩa anh em còn thơm thảo, chứ cứ rúc vào một chỗ gần quá lại dễ sinh chuyện hôi hám, cãi cọ nhau suốt ngày. Cái việc này đáng lý ra phải làm từ lâu rồi mới phải.”
Mẹ tôi ngồi bên bếp lửa đang cháy bập bùng cũng cất giọng tiếp lời:
“Tiền bán mẻ cá đù vàng vừa hay đem ra dùng vào việc xây cất nhà cửa, vừa giải quyết được chỗ ở cho các con, lại đỡ bị mấy kẻ ngoài đường dòm ngó, bàn ra tán vào. Nếu lỡ như có thiếu hụt chút đỉnh, thì mấy chuyến đi biển tiếp theo kiếm được bao nhiêu lại đập thêm vào đó, dù sao thì nhà cửa cũng là xây cho tụi bây ở chứ đi đâu mà thiệt. Đáng lý ra ngay sau bữa sáng, lúc mấy anh em tụi bây có mặt đông đủ là cha mẹ đã tính bàn chuyện này rồi, ngặt nỗi cứ bị chuyện nọ chuyện kia làm trễ nải mãi đến tận bây giờ.”
Nói đoạn, mẹ quay sang nhìn cha tôi rồi dặn dò:
“Lát nữa ông tranh thủ lên trên xã một chuyến hỏi han tình hình xem sao, rồi chốt luôn cái chuyện mua mảnh đất làm móng nhà cho xong xuôi. Bên mình cứ định đoạt nhanh gọn rồi còn thuê thợ thầy về bắt tay vào xây dựng càng sớm càng tốt.”
“Ừ.”
Cha tôi ngước mắt lên nhìn mấy đứa con trai lẫn con dâu một lượt.
“Khoản tiền này sẽ được dùng toàn bộ vào việc xây nhà, những chuyến bám biển sắp tới kiếm thêm được bao nhiêu cũng sẽ đổ hết vào đấy. Chờ ngày nhà cửa khang trang, dựng xong xuôi là lập tức phân gia ra riêng, tụi bây ở đây có đứa nào nuôi ý kiến gì khác nữa không?”
Anh Cả Diệp Diệu Bằng lắc đầu đáp:
“Cha mẹ cứ việc đứng ra làm chủ định đoạt mọi chuyện là được rồi, tụi con không có ý kiến gì đâu cha.”
Anh Hai Diệp Diệu Hoa cũng lật đật hùa theo:
“Cha cứ xem thế nào tiện thì làm, tụi con cũng đồng ý hết.”
Mấy mụ đàn bà trong nhà đêm nào mà chẳng rỉ tai, cằn nhằn bên gối đủ điều về chuyện chật chội.
Giờ đây có cơ hội được dọn ra riêng để tự quản lý tổ ấm nhỏ của mình, tụi họ mừng còn không hết, dại gì mà đứng ra phản đối.
Còn cô út Diệp Tuệ Mỹ chưa gả chồng, sau này đi đâu thì tất nhiên vẫn phải bám theo hầu hạ cha mẹ.
Thêm nữa cô lại là phận con gái, chuyện phân chia gia sản đất đai của mấy anh em trai trong nhà chẳng ăn nhập gì tới mình, thành ra cô cứ đứng ngoài cuộc mà ngó nghiêng là được.
Chuyện gom tiền dựng nhà rồi phân chia gia sản, coi như tạm thời được định đoạt xong xuôi như thế.
Cha tôi rít thêm vài hơi thuốc lào cho đã thèm, rồi mới đứng dậy lạch bạch bước chân ra cửa.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận