"Cứ ra xem thử mới biết được, có mất bao nhiêu thời gian đâu. Tụi nó đồn có người ra bờ biển rồi đấy, cô nhanh chân lên, tôi đi trước ngó chừng xem sao."
"Ờ ờ, đợi tôi chút."
Mẹ Diệp đáp lời xong liền quay vào sân dặn dò mọi người:
"Mấy đứa thu dọn lưới lại đi. Mang theo cái vá với xô chậu rồi cùng ra bờ biển xem sao."
Thời này, dân làng đa phần toàn gọi là đi "tát rạn mò cua", chứ ít ai dùng từ "cản hải" hay "đi cào biển".
Diệp Diệu Đông rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên cũng lẵng nhẵng bước theo sau.
Sống lại một đời, anh còn chưa kịp dạo quanh nhìn ngắm lại cái làng chài nhỏ bé này.
Tú Thanh bế đứa con trai nhỏ, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn anh.
Cô cảm tưởng như hôm nay anh uống nhầm thuốc vậy:
"Hôm nay anh không đi lêu thuêu à?"
"Đi đâu chứ? Em thích anh ra ngoài lắm sao?"
Cô quay mặt đi nơi khác.
Ai mà thèm muốn cái thằng chồng suốt ngày ăn xát tàn, gieo quẻ xốc đĩa ngoài đường cơ chứ:
"Không có, em hỏi đại vậy thôi."
"Hôm nay anh không muốn ra ngoài. Anh đi tát rạn mò cua với mọi người xem có kiếm được chút gì không, cũng lâu lắm rồi anh chưa ra bãi cát đi dạo."
Đúng là đã quá lâu rồi anh chưa được thong thả bước đi trên bãi cát.
Kiếp trước, chỉ có những đợt cấm biển không được ra khơi, anh mới thỉnh thoảng dắt đứa cháu nội ra bãi biển chơi đùa.
Tú Thanh soi xét anh một hồi rồi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang đứng bóng giữa đỉnh đầu.
Mặt trời mọc đằng tây rồi chắc?
Thật là chuyện lạ đời!
Thấy hành động của vợ, góc môi Diệp Diệu Đông giật giật hai cái.
Anh đi cào biển với mọi người thì có gì sai sao?
Được sống lại một đời, anh chỉ muốn tu tâm dưỡng tính, làm ăn đàng hoàng mà thôi.
Anh ngoảnh mặt đi không thèm chấp nữa, tò mò ngắm nhìn cảnh vật xơ xác, xóm làng lụp xụp chung quanh.
Cách biệt tận bốn mươi năm, anh vốn đã chẳng còn nhớ rõ khung cảnh làng quê những năm 80 ra sao.
Bây giờ nhìn tận mắt, ký ức xưa cũ lại cuồn cuộn ùa về.
Dưới chân là con đường đất đá dăm gập ghềnh khó đi.
Chỉ cần sơ ý vấp ngã một cái là đầu gối, bàn tay thế nào cũng tróc da chảy máu.
Hai bên đường cỏ dại mọc om sòm, lại thêm một rãnh nước nhỏ chạy dọc.
Xung quanh là những nếp nhà đá cấp bốn thấp lè tè nằm rải rác, thi thoảng mới thấy một ngôi nhà gạch mái ngói hai tầng.
Nhà gạch mái ngói là mới được xây mấy năm gần đây.
Nhiều năm về trước, dân làng toàn dùng đá hộc để xây nhà.
Mãi đến sau năm 2020, mấy ngôi nhà đá cổ này mới hiếm dần.
Căn nào còn sót lại cũng đều được trát một lớp bột bả xi măng rồi phun sơn xanh đỏ.
"Thở dài..."
"Á!"
Diệp Diệu Đông mải ngó ngoáy xung quanh không chú ý dưới chân, vô tình dẫm phải gót chân của vợ.
Thấy cô chạng vạng ngả người về phía trước, đứa con nhỏ trên tay suýt chút nữa thì văng ra ngoài.
Anh nhanh tay lẹ mắt vươn người kéo cô lại, ôm chầm lấy cả hai mẹ con vào lòng.
"Không sao chứ?"
"Anh làm cái trò gì thế hả, đi đứng mà chẳng chịu nhìn đường nhìn xá gì cả! Em ngã thì không sao, chứ làm ngã con thì phải làm thế nào?"
Tú Thanh vẫn còn chưa hoàn hồn, vội vã vỗ vỗ lưng an ủi con.
Đứa trẻ này cũng gan lắm, chẳng khóc chẳng quấy, nhìn biểu cảm cũng không có vẻ gì là bị giật mình, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Cho anh xin lỗi, anh không để ý. Con đường đá dăm này khó đi quá, đưa đứa nhỏ đây anh bế cho."
Đúng là mặt trời mọc đằng tây thật rồi!
Anh chẳng những biết cất lời xin lỗi mà còn chủ động đòi bế con.
Từ sáng sớm tới giờ cứ lạ lạ thế nào ấy, Tú Thanh nghi ngờ liếc nhìn anh:
"Hôm nay anh bị làm sao thế?"
Tim Diệp Diệu Đông thót lại một cái.
Quả nhiên người đắp chung chăn vẫn là người hiểu mình nhất, thôi thì cứ từ từ vậy.
Anh đút hai tay vào túi quần, cũng chẳng đòi bế con nữa, vờ như không có chuyện gì đáp:
"Có làm sao đâu. Bị Mẹ chửi cho một trận nên thông suốt ra rồi. Đi thôi."
Tú Thanh: "..."
"Nhìn cái gì mà nhìn, mau chân lên kẻo mọi người đi xa mất bây giờ."
"Ờ... Ờ..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận