Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)
  4. Chương 16: Ra bờ biển 2

Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)

  • 40 lượt xem
  • 783 chữ
  • 2026-07-21 21:10:03

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Cứ ra xem thử mới biết được, có mất bao nhiêu thời gian đâu. Tụi nó đồn có người ra bờ biển rồi đấy, cô nhanh chân lên, tôi đi trước ngó chừng xem sao."

"Ờ ờ, đợi tôi chút."

Mẹ Diệp đáp lời xong liền quay vào sân dặn dò mọi người:

"Mấy đứa thu dọn lưới lại đi. Mang theo cái vá với xô chậu rồi cùng ra bờ biển xem sao."

Thời này, dân làng đa phần toàn gọi là đi "tát rạn mò cua", chứ ít ai dùng từ "cản hải" hay "đi cào biển".

Diệp Diệu Đông rảnh rỗi chẳng có việc gì làm nên cũng lẵng nhẵng bước theo sau.

Sống lại một đời, anh còn chưa kịp dạo quanh nhìn ngắm lại cái làng chài nhỏ bé này.

Tú Thanh bế đứa con trai nhỏ, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn anh.

Cô cảm tưởng như hôm nay anh uống nhầm thuốc vậy:

"Hôm nay anh không đi lêu thuêu à?"

"Đi đâu chứ? Em thích anh ra ngoài lắm sao?"

Cô quay mặt đi nơi khác.

Ai mà thèm muốn cái thằng chồng suốt ngày ăn xát tàn, gieo quẻ xốc đĩa ngoài đường cơ chứ:

"Không có, em hỏi đại vậy thôi."

"Hôm nay anh không muốn ra ngoài. Anh đi tát rạn mò cua với mọi người xem có kiếm được chút gì không, cũng lâu lắm rồi anh chưa ra bãi cát đi dạo."

Đúng là đã quá lâu rồi anh chưa được thong thả bước đi trên bãi cát.

Kiếp trước, chỉ có những đợt cấm biển không được ra khơi, anh mới thỉnh thoảng dắt đứa cháu nội ra bãi biển chơi đùa.

Tú Thanh soi xét anh một hồi rồi ngẩng đầu nhìn mặt trời đang đứng bóng giữa đỉnh đầu.

Mặt trời mọc đằng tây rồi chắc?

Thật là chuyện lạ đời!

Thấy hành động của vợ, góc môi Diệp Diệu Đông giật giật hai cái.

Anh đi cào biển với mọi người thì có gì sai sao?

Được sống lại một đời, anh chỉ muốn tu tâm dưỡng tính, làm ăn đàng hoàng mà thôi.

Anh ngoảnh mặt đi không thèm chấp nữa, tò mò ngắm nhìn cảnh vật xơ xác, xóm làng lụp xụp chung quanh.

Cách biệt tận bốn mươi năm, anh vốn đã chẳng còn nhớ rõ khung cảnh làng quê những năm 80 ra sao.

Bây giờ nhìn tận mắt, ký ức xưa cũ lại cuồn cuộn ùa về.

Dưới chân là con đường đất đá dăm gập ghềnh khó đi.

Chỉ cần sơ ý vấp ngã một cái là đầu gối, bàn tay thế nào cũng tróc da chảy máu.

Hai bên đường cỏ dại mọc om sòm, lại thêm một rãnh nước nhỏ chạy dọc.

Xung quanh là những nếp nhà đá cấp bốn thấp lè tè nằm rải rác, thi thoảng mới thấy một ngôi nhà gạch mái ngói hai tầng.

Nhà gạch mái ngói là mới được xây mấy năm gần đây.

Nhiều năm về trước, dân làng toàn dùng đá hộc để xây nhà.

Mãi đến sau năm 2020, mấy ngôi nhà đá cổ này mới hiếm dần.

Căn nào còn sót lại cũng đều được trát một lớp bột bả xi măng rồi phun sơn xanh đỏ.

"Thở dài..."

"Á!"

Diệp Diệu Đông mải ngó ngoáy xung quanh không chú ý dưới chân, vô tình dẫm phải gót chân của vợ.

Thấy cô chạng vạng ngả người về phía trước, đứa con nhỏ trên tay suýt chút nữa thì văng ra ngoài.

Anh nhanh tay lẹ mắt vươn người kéo cô lại, ôm chầm lấy cả hai mẹ con vào lòng.

"Không sao chứ?"

"Anh làm cái trò gì thế hả, đi đứng mà chẳng chịu nhìn đường nhìn xá gì cả! Em ngã thì không sao, chứ làm ngã con thì phải làm thế nào?"

Tú Thanh vẫn còn chưa hoàn hồn, vội vã vỗ vỗ lưng an ủi con.

Đứa trẻ này cũng gan lắm, chẳng khóc chẳng quấy, nhìn biểu cảm cũng không có vẻ gì là bị giật mình, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cho anh xin lỗi, anh không để ý. Con đường đá dăm này khó đi quá, đưa đứa nhỏ đây anh bế cho."

Đúng là mặt trời mọc đằng tây thật rồi!

Anh chẳng những biết cất lời xin lỗi mà còn chủ động đòi bế con.

Từ sáng sớm tới giờ cứ lạ lạ thế nào ấy, Tú Thanh nghi ngờ liếc nhìn anh:

"Hôm nay anh bị làm sao thế?"

Tim Diệp Diệu Đông thót lại một cái.

Quả nhiên người đắp chung chăn vẫn là người hiểu mình nhất, thôi thì cứ từ từ vậy.

Anh đút hai tay vào túi quần, cũng chẳng đòi bế con nữa, vờ như không có chuyện gì đáp:

"Có làm sao đâu. Bị Mẹ chửi cho một trận nên thông suốt ra rồi. Đi thôi."

Tú Thanh: "..."

"Nhìn cái gì mà nhìn, mau chân lên kẻo mọi người đi xa mất bây giờ."

"Ờ... Ờ..."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top