Ánh mắt Diệp Diệu Đông rời khỏi con thuyền, quay lại nhìn quanh mấy tảng đá ven bờ.
Nơi này bám kín mớ vẹm xanh li ti, mấy con cháo chó nhỏ xíu và chi kít vỏ hàu đá đã bị cạy mất ruột từ bao giờ.
Mấy gờ đá quanh đây ngày nào cũng có người mò tới.
Mấy con vẹm với cháo chó to to một chút đã bị người ta cạy sạch bách.
Chỉ còn lại mấy con bé xíu chừng móng tay útt, bám chặt lấy vách đá.
Thứ nhỏ xíu này toàn vỏ là vỏ, ruột nó chắc còn chẳng bằng cái cục rỉ mũi, ăn uống gì được.
Nhưng cứ mỗi bận nước rút, thế nào cũng lòi ra vài con lớn xác sót lại.
Lúc này đã có vài người tay lăm lăm đồ nghề đang rà soát trên vách đá.
Mẹ anh cũng nằm trong số đó.
Anh bước tới gần ngó thử.
Một tay bà cầm cái gáo mộc, trên cổ tay còn xỏ thêm cái rổ sảy nhỏ.
Trong gáo đã có một ít ruột hàu đá mới cạy.
Trong rổ cũng gom được dăm con cháo chó với ốc gai nhỏ.
“Mẹ ơi, cái mớ li ti này nhìn hoa cả mắt, sao mẹ không qua bên kia cào nghêu cho rồi?”
Mẹ anh vừa dùng tua-vít cạy vỏ hàu trên đá vừa cằn nhằn:
“Mấy người nhà mình cào bên đó đủ ăn rồi. Mẹ cạy ít hàu về tối làm đĩa hàu chiên trứng, mấy đứa nhỏ trong nhà lâu rồi chưa được miếng gì ngon.”
“Nó nhỏ xíu thế này cạy chừng nào mới xong. Thuyền nhà mình sửa xong rồi mà? Sao mẹ không bảo cha lái đưa mọi người ra mấy hòn đảo hoang ngoài kia mà cạy? Giờ thì tranh thủ đi cào nghêu đi mẹ, tầm hai tiếng nữa nước dâng lên lại ngập cái bãi này giờ.”
“Anh nói nghe nhẹ hẫng nhỉ! Mấy tảng đá ngoài đảo hoang rêu bám trơn trượt, đứng còn không vững. Sóng mà dánh một phát thì có mà trôi thẳng ra biển đi chầu Mạ Tổ!”
“Ái chà, làm gì đến mức đó Mẹ, chọn ngày biển lặng nước êm, thủy triều rút sâu mà đi là được chứ gì.”
Mẹ Diệp nhếch mi mắt, lườm anh một cái cháy mặt:
“Thế anh tính giùm tôi xem ngày nào tháng nào biển lặng nước êm, mà nước lại rút sâu, rồi cha anh với mấy anh trai anh lại vừa khéo rảnh rỗi?”
“Ơ! Con sao biết tính mấy cái đó?”
Sóng gió ngoài biển cả làm sao cái đứa người dung như anh tính nổi!
Mà quan trọng là làm sao anh biết khi nào cha với mấy anh rảnh mà tính?
Mẹ Diệp bĩu môi lườm anh thêm cái nữa:
“Không biết thì ngậm cái miệng lại, kiếm chỗ nào mát mà ngồi, đừng có đứng đây vướng chân vướng tay!”
Diệp Diệu Đông gãi gãi mũi.
Rốt cuộc là anh đáng ghét đến mức nào vậy trời?
“Hay là để con cạy giùm mẹ? Mẹ qua bên kia cào nghêu đi?”
Ngồi xổm lâu thì mỏi gối thật, chứ đứng bên vách đá cạy hàu thì cũng được.
Dù sao anh cũng đâu có sợ mấy cái thứ chi chít này.
“Anh làm?”
“Ừ, để con làm cho. Cạy hàu với mò cháo chó thôi mà, con rành lắm.”
Mấy cái khác không dám nói, chứ mấy trò này thời trẻ anh chơi suốt.
Mấy cái nghề này đã học rồi thì có già đi cũng chẳng quên được.
Mẹ Diệp nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt.
Bà nhớ lại lúc sáng ở trong nhà, nó còn vỗ ngực xưng tên bảo sau khi chia nhà sẽ học theo bác Cả bác Hai làm ăn siêng năng...
Chẳng lẽ nó nói thật?
Biết đổi tính đổi nết rồi sao?
“Thôi được, giao cho anh đấy. Lúc về mà không cạy đủ một bát là tôi nện cho trận!”
“Trời ơi, cái này cạy được bao nhiêu hay bấy nhiêu chứ còn tùy vận may nữa. Sao con dám hứa cạy đầy một bát trước khi về được? Mớ hàu này bé tí tẹo...”
Mẹ Diệp chẳng buồn nghe anh giải thích, lập tức tròng cái rổ vào cổ tay anh, dúi luôn cái gáo với cái tua-vít vào tay anh:
“Tìm cho kỹ vào! Cạy cho đủ một bát hàu, mò một bát cháo chó, sẵn tiện bắt cho tôi một bát ốc nữa đấy!”
Diệp Diệu Đông trợn tròn mắt.
Anh là thần tiên chắc?
Bắt anh làm một lúc ba bát luôn mới chịu.
“Đông này, hôm nay không đi đàn tụm với bạn bè à? Sao lại mò ra bãi biển thế này?”
Dì Cả anh cũng đang cầm cái gáo lùng tìm trên vách đá gần đó, thấy anh liền cất tiếng hỏi đầy tò mò.
“Vâng, nắng nóng quá dì ạ, con chẳng muốn đi đâu!”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận