Mặt khác làng họ lại không nằm sát biển mà nằm ngay dọc trục đường quốc lộ, thế nên mỗi bận thủy triều rút xuống, dân bên đó lại rủ nhau sang làng Bạch Sa cào nghêu mò cua bắt ốc.
Dân làng Bạch Sa cũng chẳng lạ gì người làng Đông Kiều, trai gái hai làng dựng vợ gạch chồng qua lại nhiều vô kể.
Đến như Bà nội của Diệp Diệu Đông cũng là người gốc làng Đông Kiều đấy thôi.
Nghe Cha Diệp nói xong, Diệp Diệu Đông vẫn mặt lạnh như tiền, tiếp tục và cơm vào miệng.
Bởi vì kiếp trước nhà cũng mua lại đúng mảnh đất này, ba anh em cất ba căn nhà nằm sát vách nhau.
Cho đến tận lúc chết, hắn vẫn sống ở căn nhà đó.
Hắn dửng dưng không có nghĩa là những người khác cũng thế.
Sắp sửa có được tổ ấm nhỏ của riêng mình, ai trong nhà cũng phấp phỏng mừng thầm.
Bác Hai gái hào hứng ra mặt:
"Chỗ đất đó tốt quá còn gì nữa, ngay gần bãi biển, cứ đi thẳng một mạch là tới nơi!"
"Nhưng mà cất ba căn nhà luôn hả cha?"
Bác Cả gái cau mày, trong lòng lại trỗi lên nỗi lo lắng.
Tính ra thì cất hai căn là đủ rồi, một đứa con trai sẽ ở lại nhà cũ phụng dưỡng cha mẹ lúc tuổi già.
Thế nhưng, đời nào có ai lại không muốn ra ở nhà mới cất để tự do tự tại vun vén gia đình nhỏ của mình.
Bác Cả gái cũng có tính toán riêng, nếu chỉ cất hai căn nhà mới, thì cái đứa phải ở lại nếp nhà cũ này chắc chắn là vợ chồng nhà Bác Cả rồi.
Diệp Diệu Bằng lại ngơ ngác nhìn vợ mình:
"Cất chi tới ba căn nhà dữ vậy, cất hai căn là đủ xài rồi mà."
Đàn ông suy nghĩ vốn đơn giản, vả lại Diệp Diệu Bằng tự thấy mình là con trai trưởng trong nhà, cha mẹ dưỡng già theo mình cũng là lẽ thường tình, chẳng nhẽ lại đi theo cái thằng út Ba lêu lổng không ra gì kia sao?
Diệp Diệu Đông nhìn biểu cảm của hai bà chị dâu, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.
Hai người anh trai của hắn tính tình đều tốt nết, chỉ có hai bà chị dâu là mỗi người một bụng tính toán sô lô, chẳng ai được rộng rãi phóng khoáng như vợ hắn.
Kiếp trước ăn cơm xong là hắn tót đi chơi mất dạng, giữa trưa cũng chẳng thèm mò về nên không rõ ngọn ngành mọi chuyện tiến triển thế nào.
Mãi đến tối mòn mỏi mò về nhà mới nghe bảo gia đình quyết định cất ba căn nhà, ba anh em mỗi người chia một căn.
Giờ thì hay rồi, tha hồ mà ngồi xem kịch hay!
Bác Cả gái nghe Diệp Diệu Bằng nói vậy thì ch chả dám hé môi nói chuyện hai căn chia làm sao, hay ai sẽ ở lại phụng dưỡng.
Nếu mà nói huột ra thế, thế nào ông chồng cũng nổi giận đùng đùng với cô cho xem!
Diệp Diệu Hoa thì lại đúng bản tính khờ khạo thật thà, cười hì hì bảo:
"Cha mẹ tính ở với ai thì vợ chồng con ở lại nhà cũ phụng dưỡng..."
"Ái tớ... Sao bà tự dưng cấu tôi đau thế..."
Bác Hai gái lườm chồng cháy mặt:
"Cái miệng ông không nói thì không ai bảo ông câm đâu, nhà cửa đã cất đâu mà ông đã vội vàng đòi chia gia tài phân gia rồi?"
Lời nói nghe thì hay ho đẹp đẽ đấy, nhưng những người ngồi ở đây có ai mà không sáng mắt như gương?
Còn lạ gì cái bụng không muốn ở lại nhà cũ gánh vác việc hầu hạ cha chồng mẹ chồng của cô ta nữa?
Cha Diệp nhìn thấu mấy cái tính toán vặt vãnh của mấy cô con dâu, cũng chẳng buồn úp úp mở mở làm gì, liền đi thẳng luôn vào vấn đề:
"Thế trong mấy đứa, ai tính ở lại nuôi hai thân già này lúc về chiều đây?"
"Cha à, phải xem cha muốn ở với ai chứ. Con là con trai lớn, theo lẽ thường thì cha với mẹ phải ở chung với vợ chồng con."
Anh Hai Diệp cũng gật gù hùa theo:
"Phải đó cha, cha với mẹ nếu muốn theo vợ chồng con dưỡng già cũng tốt mà."
Bác Hai gái nét mặt sầm lại, gượng gạo cười đỡ lời:
"Cha mẹ mới hơn năm mươi tuổi đầu, đã đến tuổi cần người nuôi dưỡng đâu cơ chứ?"
Bác Cả gái cũng vội vàng xun xoe:
"Đúng đó cha, cha mẹ còn khỏe tay khỏe chân chán, ít ra cũng cày cuốc thêm được chục mười lăm năm nữa, đã đến mức phải dưỡng già đâu..."
"Nói vậy là cả hai đứa đều không đứa nào chịu đúng không?"
Sắc mặt Cha Diệp tức thì sa sầm xuống.
"Đâu có cha, làm gì có chuyện đó..."
Chẳng đợi hai bà chị dâu kịp chống chế chối tội, Diệp Diệu Đông đã bắt gác một chân lên thành ghế, cái dáng gác chân đung đung gắt gỏng bất cần đời cất giọng:
"Cha ơi, hai chị dâu không chịu thì vợ con chịu chứ sao. Con cũng đồng ý nữa nè, hay là vợ chồng con ở lại nhà cũ chung sống với cha mẹ và Nội luôn nha?"
Lâm Tú Thanh lúc này cũng lên tiếng ủng hộ chồng mình, cô gật đầu chân thành cất lời: "Cha mẹ cứ ở lại sống chung với vợ chồng con đi ạ!"
Bà nội nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt, lập tức gật đầu cái rụp: "Ừ ừ, tốt quá rồi, thằng Đông ở lại sống chung với tụi già này."
"Dẹp dẹp đi! Ở chung với nó thì là nó nuôi tôi, hay là cái thân già này phải còng lưng ra đi nuôi nó đây?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận