Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)
  4. Chương 34: Nhớ lại nỗi tiếc nuối năm xưa 2

Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)

  • 71 lượt xem
  • 893 chữ
  • 2026-07-22 23:18:43

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lâm Tú Thanh bất lực bế thằng bé lên:

"Người ngợm ướt nhẹp thế này mà còn dính lấy mẹ. Đi vô phòng thay đồ mau!"

Diệp Diệu Đông cũng lững thững bước theo sau họ đi vào phòng.

Hắn nhảy tót lên chiếc giường tre nằm ươn ra đó, hai tay kê sau đầu, gác thong thả hai chân nhìn vợ thay quần áo cho con.

Mấy chục năm rồi.

Trong ký ướt của hắn, cô luôn là người phụ nữ trung niên vất vả tảo tần, gương mặt hằn sâu vết mệt mỏi vì lo toan cuộc sống.

Hắn đã sớm quên mất rằng, thời trẻ cô cũng trẻ trung, mơn mởn như thế này.

Cảm nhận được ánh mắt chằm chằm của hắn, Lâm Tú Thanh có chút không tự nhiên, vành tai hơi đỏ lên.

Thay quần áo cho con xong, cô quay lại lườm hắn một cái:

"Ban ngày ban mặt, anh nhìn cái gì mà nhìn?"

Nói xong, cô ôm con chạy tót ra ngoài như bỏ chạy...

Hắn ngơ ngác cảm thấy hơi buồn cười.

Vợ mình thì mình nhìn thêm vài cái cũng không được sao?

Chẳng qua là thấy thời trẻ cô ấy cũng xinh đẹp đấy chứ!

Thế mà cũng lườm hắn cho bằng được?

Nằm một hồi Diệp Diệu Đông mới ngộ ra.

Mẹ kiếp... Chẳng lẽ cô ấy nghĩ ban ngày ban mặt hắn lại muốn giở trò gì với cô ấy chắc?

Làm gì mà phải chạy như ma đuổi thế chứ?

Hắn vốn còn định bảo cô cứ để con lại trong phòng, hắn trông giúp một lúc cho.

Thôi bỏ đi, hắn tự mình nghỉ ngơi cho thanh thản cái đầu.

Hắn gác chân, ngước mắt nhìn lên tấm màn che trên đỉnh giường tre, bắt đầu hồi tưởng lại.

Hình như cuộc sống nhà hắn trước giờ vẫn trôi qua khá bình lặng.

Ngoại trừ việc xây nhà rồi chia gia tài ra, thì mấy chục năm sau đó cũng chẳng xảy ra sự cố gì lớn lao, cả gia đình đều bình bình an an.

Không đúng!

Trong đầu hắn đột nhiên lóe lên một chuyện quan trọng mà hắn đã lãng quên suốt nhiều năm qua!

Hình như trong vòng hai năm tới, vợ hắn sẽ mang thai đứa thứ ba.

Nhưng thời đó chính sách không cho phép sinh thêm, cô phải trốn về nhà cha mẹ đẻ.

Kết quả là khi mang bụng bầu bảy tám tháng lên núi hái chè thì bị trượt chân ngã.

Chưa kịp đưa đến bệnh viện cấp cứu thì đứa bé đã chào đời, mà đứa trẻ sinh ra chưa đầy nửa tiếng sau đã tắt thở!

Nghe đâu là một đứa con gái!

Vợ hắn vì chuyện đó mà dằn dằn tự trách, khóc lóc mất mấy ngày liền!

Còn vì sao hắn lại dùng từ "nghe đâu"?

Là vì lúc đó hắn đâu có ở nhà vợ.

Mãi đến ngày thứ hai sau khi đứa bé mất, vợ hắn mới được đưa về nhà để ở cữ, lúc đó hắn mới biết chuyện.

Tuy thấy tiếc nuối, nhưng dù sao đứa trẻ cũng chưa kịp cất tiếng khóc chào đời, bản thân hắn lại đi biền biệt suốt ngày nên chẳng có mấy tình cảm với đứa bé đó.

Thời gian trôi qua lâu dần hắn cũng quên khuấy đi mất.

Bây giờ ngẫm nghĩ kỹ lại, hắn mới sực nhớ ra vẫn còn có chuyện này xảy ra.

Nghĩ đến đây, hắn bật người ngồi chồm hỗm dậy.

Vợ hắn mang thai đứa thứ ba vào năm nào nhỉ?

Hắn chỉ nhớ mang mớ là hình như sau khi chuyển sang nhà mới ở thì bụng cô mới lùm lùm to lên không giấu được nữa.

Mà đó là năm nào chứ?

Mùa hái chè là vào tháng ba đúng không?

Tính lùi lại bảy tám tháng mang thai, vậy là thai nghén từ khoảng tháng bảy tháng tám?

Là dính bầu năm nay, hay là năm sau?

Hay là năm sau nữa?

"Mẹ kiếp, chuyện quan trọng như thế này sao mình lại quên mất là năm nào rồi chứ?"

Diệp Diệu Đông vẻ mặt áy náy, cố sức hồi tưởng lại nhưng chịu chết không nhớ ra nổi.

Hắn chỉ nhớ rõ là sau khi dọn sang nhà mới thì bụng cô mới to lên không trốn được nữa, để tránh bị phạt chính sách nên ăn Tết xong mới trốn về nhà mẹ đẻ chờ sinh.

Nghĩ mãi mà không ra, hắn lắc lắc cái đầu:

"Thôi bỏ đi, khi nào dính bầu thì sẽ biết ngay thôi. Mà tốt nhất là đừng có bầu nữa, ai mà biết có sinh ra an toàn được hay không? Tránh cho cô ấy phải chịu khổ chịu sở!"

Suy nghĩ thông suốt rồi, hắn lại nằm vật ra giường.

Ngoại trừ chuyện này ra, thì chỉ còn việc vài năm nữa Nội mất là sự kiện lớn đối với hắn.

Hắn vẫn còn nhớ như in, năm đó hắn đã đau đớn đến mức nào.

Bà nội đi ra vườn rau sau nhà tưới nước, vô tình trượt chân ngã trên phiến đá xanh.

Bà nhất quyết không chịu đi bệnh viện, cứ bảo mình không sao, rồi nằm trên giường được mấy ngày thì không qua khỏi mà bỏ đi.

Nếu có thể, hắn muốn Nội sống thêm vài năm nữa.

Nếu không vì cú ngã bất cẩn đó thì sức khỏe của bà vẫn còn dẻo dai lắm.

Chưa kịp phụng dưỡng, hiếu thảo với bà tử tử đàng hoàng cũng là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong đời hắn.

Mải mê suy nghĩ, nghe tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ, Diệp Diệu Đông thiếp đi lúc nào không hay.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top