Đến khi cô mất rồi, gã hoàn toàn rơi vào cảnh ngơ ngác, mất phương hướng.
Cả cái nhà này đều một tay cô chống đỡ, cô đi rồi, gã mới bàng hoàng nhận ra thế giới của mình đã nhuốm một màu xám xịt, nhưng cuộc đời thì vẫn phải thả trôi.
Cũng từ đó, gã đàn ông 50 tuổi mới bắt đầu đi làm thuê kiếm tiền.
Dù chưa từng đụng tay đụng chân vào việc gì nặng nhọc, nhưng dẫu sao gã cũng là dân vùng biển, người nhà đều bám biển mưu sinh, xin một chân làm tổng lái hoặc chạy tàu lớn cho người ta thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Nào ngờ mới đó mười mấy năm, gã cũng không thoát nổi cái số ngắn mệnh.
Chỉ là, chẳng biết có phải kiếp trước gã ăn ở có đức hay không, mà lại có thể làm lại từ đầu thế này?
Thời gian trôi qua quá lâu, gã suýt chút nữa đã quên mất nhân dạng của vợ mình.
Giờ nghe cô nói giọng nhàn nhạt như thế, lòng gã thắt lại, cứ chăm chăm nhìn cô một hồi lâu.
Thấy vậy, cô liền nhíu mày:
"Đứng đực mặt ra đó làm gì, đưa con cho em."
"Ờ... không sao, để anh bế cho, cả nhà ăn cơm chưa?"
Lâm Tú Thanh hơi kinh ngạc.
Từ cái lần bị thằng lớn ỉa lên người, gã đã cạch mặt, không bao giờ thèm ẵm bồng con cái nữa.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây hay sao mà lại đòi bế thằng út, nhưng gã đã muốn bế thì cô cũng chẳng cản làm gì.
"Ăn cả rồi."
Diệp Diệu Đông ôm con lủi thủi đi theo sau cô vào nhà.
Cô bưng từ trong chiếc bếp đất ra một bát cháo khoai lang đỏ cùng một dĩa dưa muối nhỏ.
Gã vừa đặt con xuống, cầm đôi đũa lên thì nghe cha lên tiếng:
"Mấy bác Cả, bác Hai của tụi mày là đang thèm nhỏ dãi ra rồi đấy, cái lý tài vật không nên để lộ quả thực chẳng sai chút nào."
Diệp Diệu Bằng ngồi bên cạnh Diệp Diệu Đông, nhíu mày nói:
"Nhà mình có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi cha ơi. Thuyền vừa cập bến, thiên hạ ai nấy đều nhìn chằm chằm vào mẻ cá đù vàng óng ánh rồi. Chưa kể lúc người ta thu mua, tiền lính tính liền, từng xấp đại đoàn kết đưa ra, dân làng đều tận mắt chứng kiến hết cả."
"Sợ cái gì? Lo cái gì chứ? Tiền đã nằm gọn trong túi mình rồi, bọn họ còn đào tận gốc trốc tận rễ nhà mình được chắc?"
Diệp Diệu Đông gắp một miếng dưa muối, nhai rôm rốp, vẻ mặt dửng dưng như không.
"Cha là đang sợ nếu làm rùm bén lên sẽ sứt mẻ tình cảm anh em với bác Cả, bác Hai đúng không?"
Người vừa nói là anh hai Diệp Diệu Bằng, trông anh có vẻ thật thà, chất phác hơn.
Cha gã không đáp lời, ngón tay bốc một nhúm thuốc lào sợi, ấn chặt vào cái lỗ tròn trên chiếc điếu bát, rồi quẹt một que diêm.
Một đốm lửa nhỏ bùng lên, ông ghé ngọn lửa vào lỗ thuốc, chậm rãi rít một hơi, chiếc điếu bát kêu lên những tiếng sòng sọc quen thuộc...
Đợi đến khi khói thuốc mịt mù phả ra từ miệng mũi, ông nhìn quanh một lượt rồi mới mở miệng hỏi:
"Bà nội tụi mày đâu rồi?"
Mẹ gã lúc này mới lên tiếng:
"Mẹ ra ngoài từ sớm rồi, chắc là ra phía đầu làng coi mấy vạt bắp với dưa gang trồng bên vệ đường chín chưa. Đêm qua đã nghe bà cụ lẩm bẩm bảo bắp với dưa chắc ăn được rồi, sẵn hái về cho mấy đứa nhỏ ăn cho đỡ thèm."
"Đã tám mươi tuổi đầu rồi mà cái tay cái chân chẳng chịu ngơi nghỉ chút nào..."
Diệp Diệu Đông húp sột soạt cho sạch bát cháo khoai lang, đặt mạnh bát đũa xuống, quẹt ngang miệng một cái liền cắt ngang lời cha, rồi quay sang sai bảo mấy đứa cháu năm, sáu, bảy, tám tuổi đang lóng ngóng quanh đó:
"Mấy đứa nhỏ kia, mau chạy ra vệ đường đầu làng xem bà cố có ở ngoài ruộng không, dắt bà về mau lên!"
Mấy mươi năm không gặp, gã nhớ da diết người bà nội thương gã nhất trên đời.
"Dạ rõ, chú Ba!"
Mấy đứa nhỏ nghe lời, đứa nào đứa nấy nháo nhào, hớn hở kéo nhau chạy tót ra ngoài, chẳng màng gì cái nắng vỡ đầu!
Trẻ con vùng quê đứa nào đứa nấy đều lỳ đòn, rắn rỏi lắm, suốt ngày hết lên rừng lại xuống biển mò cua bắt ốc, chẳng cần người lớn phải trông chừng.
Giờ lại đúng lúc vừa được nghỉ hè, tụi nó cứ thế mà tha hồ chạy nhảy, chơi bời đến điên cuồng.
Người lớn thời này bận tối tăm mặt mũi vì miếng ăn cái mặc, làm gì có hơi sức đâu mà quản, cứ mặc kệ cho tụi nó chạy rông khắp làng.
Sai bảo mấy đứa nhỏ xong, thấy vợ đi tới thu dọn bát đũa, gã nở một nụ cười cầu hòa với cô, rồi lại đưa mắt nhìn sang cha mình.
"Cha, mẻ cá đù vàng hôm qua bán được bao nhiêu tiền vậy cha?"
Cha Diệp liếc xéo thằng con trai thứ ba quanh năm suốt tháng chẳng làm được tích sự gì, im lặng không thèm hé răng.
Hôm qua đã nói rành rành ra đó rồi mà nay còn hỏi, chẳng biết trong đầu thằng nghịch tử này lại đang tính toán cái vẹo gì đây!
Diệp Diệu Đông: ...
Gã thề là gã thực sự không nhớ nổi nữa rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận