Lý Háo Chính – thằng ku từ đầu buổi đến giờ chẳng mấy khi lên tiếng – chậm rãi phân trần.
Trần Uy thì lại có vẻ vô cùng hào hứng:
"Tớ đi với! Lâu lắm rồi không mò ra bãi biển. Hai ngày này lại đúng đợt con nước rút, xách theo cái móc sắt xem có lượm lặt được món gì hay ho không."
"Chắc chắn là có rồi. Sáng nay tớ men theo gờ đá cào hàu đá với lượm ốc, thế nào mà vận may đến, vơ ngay được hai con cua xanh nặng năm sáu lạng. Mới ngày mai nước còn rút sâu hơn nữa, canh vừa tan triều là mình mò ra đó lượn một vòng liền."
"Ngon lành vậy, lượm được cả cua xanh cơ à! Món đó bán cũng được một hai đồng bạc đấy, bằng cả ngày công của người ta đi làm thuê rồi, tay đỏ đấy nhé."
A Chính với Thằng Nhỏ cũng gật đầu nhận lời ngày mai cùng mò ra bãi biển.
Cái đám huynh đệ này của tụi nó, thời gian nhìn mặt nhau còn nhiều hơn thời gian nhìn mặt vợ ở nhà, thế nên đụng việc gì cũng thích tụ tập làm chung cho vui.
"Hôm nay tôm tích này bao nhiêu tiền một cân thế? Con tuy nhỏ mà béo ú nụ, bên trong còn có cả gạch đỏ này!"
Diệp Diệu Đông vừa gặm vỏ tôm vừa quay sang hỏi A Quang.
"Ba hào rưỡi một cân."
"Hả!?"
Anh ngẫm nghĩ lại một chút, hóa ra ở cái thời này giá cả đúng là rẻ mạt như thế thật!
Như năm ngoái tháng chín... à không đúng, là tận tháng 9 năm 2021, loại tôm tích nhỏ tầm 5-7 phân như này, mấy tay buôn ở bến cảng thu mua cũng đã 3 khối một cân, loại to thì phải tới 30 khối.
Nhưng đó là giá thu mua thôi, chứ ra ngoài chợ thì làm gì có cái giá đó nữa, chênh lệch giữa giá mua vào và bán ra xa một trời một vực.
Tính ra cái giá ba hào rưỡi thời này cũng gọi là hợp lý rồi.
"Nặt lựa từng con thì ba hào rưỡi, còn không chọn mà trút nguyên rổ thì ba hào. Tớ lặt sạch mấy con có gạch đỏ mang về hết đấy."
Mấy thằng còn lại cũng tiện tay bốc một con, bẻ gập cái cổ tôm ra, quả nhiên con nào con nấy đầy ắp gạch đỏ vệt ngang!
"Con mắt tinh đấy chứ!"
A Quang bĩu môi, chẳng coi đó là chuyện gì ghê gớm:
"Có gì đâu. Tớ còn tính lựa thêm một ít nữa cơ, mà lão Tài buôn ở bến cảng thấy tớ lựa chuẩn quá nên lật lọng, không cho tớ nhặt nữa. Lão bắt trút hết rổ, bằng không thì không bán! Không bán thì thôi, tớ thấy chừng này cũng đủ nhắm rượu rồi."
"Toàn mồi bén để đưa hơi, mỗi tội lại không có giọt rượu nào!"
Thằng Béo bóc vỏ tôm, mặt mày tặc lưỡi tiếc rẻ.
"Hôm qua uống còn chưa tởm à? Về nhà tớ bị vợ chửi cho vuốt mặt không kịp, tay còn bị cô ấy véo cho tím bầm hai mảng, suýt chút nữa là đuổi ra chái bếp ngủ rồi."
"Vợ không cho lên giường thì chú mày kiếm lấy một cô nhân tình, mò sang bên đó mà ngủ, xem cô ấy khóc lóc với ai!"
"Xì~ Nhân tình nhân ngãi cái gì. Vợ tớ hồi đó suýt chút nữa là không rước về nổi đấy. Suốt ngày đàn đúm với mấy thằng các cậu làm cái danh tiếng thối thắc ra. Cũng may là giờ tớ đã yên bề gia thất, con bế con bồng rồi."
A Chính cố tình làm bộ dạng nham nhở, vỗ đùi đánh đét:
"Mẹ kiếp, thảo nào tớ với thằng A Quang tới giờ vẫn chưa ế vợ, hóa ra là tại mấy thằng các cậu ám hại! Đền đi, mau mau đền cho bọn tớ hai người vợ mau!"
A Quang cũng hùa theo tung hứng:
"Đúng đó! Đêm dài đằng đẵng, mấy ông có vợ ôm ngủ ấm gối gối êm, chỉ tội cho tớ với thằng A Chính gối chiếc chăn đơn, lạnh lẽo vô cùng~"
"Thế thì hai đứa bây chịu khó ôm nhau mà ngủ tạm đi. Dù sao tắt đèn một cái, trùm chăn kín đầu thì tối om như hũ nút, khác quái gì nhau đâu..."
"Phi! Khác nhau một trời một vực nhé!"
A Chính mặt dày ưỡn mông, vỗ bôm bốp bảo:
"So cái gì chứ, đằng trước đằng sau tớ đều to hơn nhiều, khỏi phải bàn cãi!"
"Ăn nói chú ý tí đi, em gái tớ còn đang ở trong nhà đấy!"
A Quang thấy hai đứa em gái của mình đang bưng bát dọn dẹp, mặt đỏ tía tai ngượng ngùng chui tọt vào phòng, liền vội vàng cất tiếng chặn đứng mấy cái mồm sắp nói bậy bạ.
"Ăn đi ăn đi! Mấy câu lưu manh xà xẻo này bớt nói lại đi, để dành về nhà mà thì thầm với vợ!"
"Chú Ba này, nghe nói hôm qua ba chú trúng đậm một mẻ cá đù vàng, bán được hơn ngàn đồng bạc, phất lên to rồi. Tới đây chú có tính theo ba chú vươn khơi bám biển không đấy?"
Trần Uy tò mò hỏi.
"Tớ mà nhìn giống người đi biển lắm à?"
"Chẳng giống tí nào!"
"Cậu nhìn giống mấy thằng công tử bột được người ta bao nuôi hơn đấy!"
Thằng Béo khoái chí cười ha hả.
"Ừm... Cơm nguội nhà người ta công nhận dẻo thật, ăn ngon phết!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận