Đứa nhỏ nhất là Diệp Thành Dương cũng giãy giụa đòi leo xuống, Diệu Đông đành thả cu cậu xuống đất để nó tự chơi một mình, rồi giật lấy cái bao tải trên tay bà nội quăng cho Diệp Thành Hải đựng.
"Đủ rồi đấy, bẻ trước hai mươi trái thôi, mỗi đứa bẻ ba trái là vừa đẹp, đừng có bẻ lắm, sáng mai lại ra bẻ tiếp."
"Ơ, không bẻ thêm vài trái nữa ạ?"
Diệp Thành Hải tiu tiu tiếc nuối nhìn hai trái bắp trên tay, đành ngậm ngùi vặn thêm một trái nữa.
"Mỗi ngày bẻ vài trái ăn cho tươi, bẻ sạch một lượt rồi Nội tụi mày đem đi bán hết thì tụi mày nhịn nhé."
"Thế thì thôi vậy, cứ mỗi ngày bẻ vài trái cho chắc."
Đông người làm việc có khác, chỉ một loáng sau đám nhỏ đã bẻ xong bắp.
Bà nội cũng hái được một rổ dưa chuột đầy ắp, trái to trái nhỏ đủ cả, trái nhỏ thì cỡ nắm tay, trái to thì bự như cái chày đập áo, trái nào trái nấy đều đã chín mọng.
Diệp Diệu Đông vác bao bắp nhỏ lên vai, tiện tay xách luôn cái rổ trên tay bà nội:
"Đồ đạc để con cầm cho, Bà cứ thong thả mà đi."
Nói rồi anh lại ngoái đầu nhìn đám nhỏ:
"Ra hết chưa đấy? Một, hai, ba, bốn, năm, sáu... Còn một đứa nữa đâu? Ai? Thằng Diệp Thành Hồ đâu rồi?"
"Thằng Diệp Thành Hồ!"
Anh cất giọng oang oang gọi giật ngược vào vạt bắp.
"Con ở đây này ba ơi!"
Diệp Thành Hồ ở trên gò đất phía trên giơ trái bắp lên dâng sóng, rồi ôm khố bắp trong lòng lật đật chạy xuống.
Diệp Diệu Đông nhướng mắt nhìn mấy trái bắp được cu cậu vén vạt áo ra làm túi đựng: "Bẻ trên gò à?"
"Cái thằng ranh này, sao lại sang mảnh đất nhà người ta mà bẻ thế?"
Bà nội dảo mắt nhìn ra con đường lớn, hạ giọng thì thầm.
"Ơ, bắp không phải đều là của nhà mình hết ạ?"
"Chỉ có khoảnh này mới là của nhà mình thôi!"
Diệp Thành Hồ gãi gãi cái đầu gàu: "Con cứ tưởng tất tần tật bắp ở đây đều là của nhà mình cơ chứ!"
Diệu Đông đặt cái rổ xuống, khoái chí cười hỉ hả rồi giật mấy trái bắp trong lòng nó quăng tọt vào bao tải:
"Không sao, chẳng ai nhìn thấy là được. Hồi bằng cái kẹo ba mày cũng tưởng cả cái quả núi này là của nhà mình, thích hái đâu thì hái!"
Bà nội nhỏ giọng dặn dò: "Lần sau cấm có được hái của nhà người ta nữa nghe chưa, người ta bắt được người ta chửi cho vỡ mặt."
"Đã ăn thua gì, còn bị rượt đuổi chạy tóe khói khắp núi ấy chứ!"
"Ba cũng từng bị người ta rượt rồi ạ?"
"Trên núi dưới biển, cái trò gì trên đời này ba mày mà chưa từng kinh qua. Thôi đi, về nhà thôi." Diệp Diệu Đông lại xốc bao bắp vác lên vai!
"Từ từ đã nào, còn thằng cu Dương đâu rồi!"
Bà nội vội níu tay Diệp Diệu Đông khi anh vừa định nhấc chân bước đi.
"Ớ phải rồi! Quên khuấy mất cái thằng ranh con này!"
Anh dáo dác nhìn quanh một lượt nhưng chẳng thấy bóng dáng đứa con út đâu, đành xua đám trẻ đi tìm rồi tự mình đặt đồ đạc xuống.
"Mấy cái đứa này mỗi đứa to bằng cái nắm tay mà chạy khỏe thế không biết, rốt cuộc là chui tót vào đâu rúc rồi."
"Ở đây này Chú Ba ơi, em Dương đang ngồi bệt dưới đất gặm dưa chuột này!"
Diệp Diệu Đông bước về hướng có tiếng gọi.
Chỉ thấy đứa con trai nhỏ đang ngồi bệt trên mặt đất, ngửa cổ ôm trái dưa chuột còn to hơn cả cái mặt mình, tròn mắt ngơ ngác nhìn mọi người.
Trái dưa chuột đó vẫn còn dính nguyên trên giàn chưa được hái xuống, thế mà đã bị cu cậu gặm cho rách cả mảng vỏ, thật tội cho cái trái mọc thấp lè tè mới bị nó mò ra được.
"Sao mày lại trốn ở đây ăn lén thế này?"
"Ba ơi!"
Diệp Thành Dương giơ trái dưa chuột trên tay lên tính đưa cho ba nó, chớ trêu thay lực tay không đủ, vừa nhấc lên đã rơi tọp xuống.
Kết quả là trái dưa đang treo lủng lẳng trên giàn nẩy lên một cái, đập bộp ngay giữa trán cu cậu làm nó mất đà ngồi không vững, bật ngửa ngã chổng gọng ra đất...
"Ha ha ha~"
"Ha ha ha ha~ Đồ ngốc~"
Mấy đứa nhỏ chẳng chút nể tình, hùa nhau cười nắc nẻ trên sự xui xẻo của em!
Diệp Diệu Đông cũng dở khóc dở cười nhìn đứa con trai nhỏ đang nằm dưới đất chẳng buồn khóc lóc hay ỉ ôi, còn tự biết lật người lại, dùng cả tay lẫn chân lồm cồm bò dậy.
"Người ngợm toàn là đất cát, bẩn như ma lem thế này, mày với anh mày về nhà thế nào cũng bị mẹ mắng cho vuốt mặt không kịp cho xem."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận