“Thật là bất hạnh…”
Tôi lẩm bẩm, một hơi thở dài thoát ra khỏi khuôn miệng khô khốc.
Cảm giác tuyệt vọng như một đôi bàn tay vô hình đang siết chặt lấy lồng ngực tôi, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng.
Dẫu đã cố vẫy vùng giữa vũng bùn lầy của số phận, nhưng cuối cùng, tôi nhận ra mình đã chạm tới giới hạn.
Có lẽ, bản lĩnh của cái thằng tên Oh Joo-yoon này cũng chỉ đến thế mà thôi.
Nếu tôi thông minh hơn một chút, hẳn đã tìm ra lối thoát.
Trên tivi chẳng thiếu những câu chuyện thành công, nơi những gã trai trẻ vận dụng tài năng thiên bẩm để trở nên giàu sụ.
Nhưng đời không như là mơ, và tôi thì tuyệt nhiên không phải là "con nhà người ta" trong truyền thuyết đó.
Thành công là một khái niệm xa xỉ chẳng liên quan gì đến cuộc đời tôi.
Mà thôi, giá như trong gia đình có lấy một người xuất chúng thì tốt biết mấy.
Lúc đó tôi đã có thể dựa dẫm, có thể bám víu vào mà sống qua ngày.
Nhưng trớ trêu thay, nồi nào thì úp vung nấy, cả nhà tôi đều là những tiểu dân tầm thường như nhau.
Không phải chúng tôi không cố gắng, mà là cái nỗ lực nhỏ nhoi ấy chẳng bõ bèn gì so với cơn bão nợ nần đang quét sạch mọi thứ.
Nợ nần chồng chất, gia đình tan nàn xẻ nghé.
Một kịch bản bi kịch điển hình mà bạn có thể nghe thấy ở bất cứ đâu kể từ thời khủng hoảng kinh tế.
Tên tôi là Oh Joo-yoon.
Cái tên nghe có vẻ hơi nữ tính, nhưng giờ thì ai quan tâm cơ chứ?
Khi một con người rơi xuống đáy vực của sự tuyệt vọng, cái tên cũng chỉ là một danh xưng vô nghĩa mà thôi.
Thú thật, trước đây tôi chẳng thể hiểu nổi tại sao người ta lại chọn cách tự sát.
Tôi từng nghĩ, nếu đã bị dồn vào đường cùng thì chẳng phải càng phải nghiến răng mà sống hay sao?
Tôi cứ ngỡ hạng người đó chỉ là lũ yếu đuối, no cơm ấm cật nên mới sinh nông nổi.
Cứ nhìn Somalia mà xem, có bao giờ nghe thấy ai ở đó tự tử đâu?
Bởi vì thực tại đói khát khiến họ chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến cái chết.
Cho dù đời có thối nát đến đâu, chắc chắn vẫn khá khẩm hơn cái địa ngục vô chính phủ ở Somalia, vậy thì cớ gì lại phải chết?
Thế nhưng, chỉ khi đích thân đứng ở lằn ranh này, tôi mới thấu hiểu.
Tôi đã có thể đồng cảm với tâm lý của những kẻ chọn cách kết thúc tất thảy.
Tại sao lại chết?
Nếu phải dùng tiêu chuẩn của mình để trả lời, tôi nghĩ đó là vì những tiếng vang âm ỉ trong tâm khảm, và cả những xung động không thể kiểm soát.
Dạo gần đây, cứ hễ nhìn thấy lan can chung cư là trong đầu tôi lại nảy sinh một khao khát mãnh liệt: Gieo mình xuống.
Cứ như thể có một con quỷ thực sự đang thì thầm bên tai vậy.
Nhảy xuống đi, rồi mọi thứ sẽ chấm dứt.
Sự quyến rũ của cái chết ngọt ngào đến mức khiến tôi run rẩy sợ hãi.
Cái lan can vô tri vô giác kia chẳng có quyền năng gì, nhưng tôi cứ ngỡ như có một bàn tay đen tối nào đó đang vươn ra từ hư không để lôi kéo mình.
Thế là suốt một thời gian dài, tôi luôn đi cách xa lan can hết mức có thể, thậm chí chẳng dám liếc mắt nhìn ra ngoài.
Bởi vì sâu thẳm trong lòng, tôi thực sự muốn chết.
Thực ra, đời tôi vốn dĩ không thảm hại thế này.
Nói đúng hơn, tôi từng có một cuộc sống khá êm đềm trước khi bị những cơn sóng dữ của khổ nạn đánh cho tơi tả.
Hiện tại, tôi đang co cụm trong một căn phòng trọ nhỏ như chuồng gà và sắp bị tống ra đường vì nợ tiền thuê, nhưng trước đây, gia đình tôi cũng thuộc dạng khá giả.
Cha tôi kiếm tiền khá tốt, mẹ thì hết lòng vì gia đình. Có thể nói tôi đã sống hạnh phúc mà chẳng phải lo nghĩ gì cho đến tận năm lớp 12.
Mọi rắc rối bắt đầu từ đó.
Thực tế là tình hình tài chính của gia đình đã mục nát từ trước, nhưng cha tôi đã gồng gánh, dùng mọi cách để che đậy.
Đứa con chưa trải sự đời như tôi khi ấy chẳng hề hay biết gì.
Cuối cùng, để có học bổng, tôi phải ngậm ngùi nộp đơn vào một trường đại học hạng xoàng dưới tỉnh, thay vì ngôi trường mơ ước.
Lúc đó tôi đã nổi trận lôi đình, khóc lóc vì bất mãn.
Giờ nghĩ lại mới thấy nực cười, cái trường tôi định thi vào thực chất cũng chẳng cao sang gì, chỉ là một cái tên lót đường ở Seoul mà thôi.
Dẫu sao, sau một học kỳ vất vưởng chè chén ở tỉnh, khi trở về nhà, tôi bàng hoàng nhận ra không gian sống của mình đã co lại một cách không tưởng.
Tôi biết nhà đang khó khăn, nhưng không ngờ lại đến mức này.
Cả gia đình bốn người phải chen chúc trong căn hộ vỏn vẹn 40 mét vuông.
Cảm giác từ một nơi rộng rãi chuyển sang một không gian tù túng, đụng đâu chạm đó khiến tôi stress kinh khủng.
Chỉ cần đi ngang qua bếp thôi cũng đủ để mọi người phải né người nhường lối cho nhau.
Lúc đó, trực giác mách bảo tôi rằng mọi chuyện đã thực sự tồi tệ.
Vậy mà trước đó, khi còn ở trọ dưới tỉnh, tôi vẫn thản nhiên gọi điện về nhà cằn nhằn tại sao tiền gửi chậm thế, dù bản thân chẳng thèm đi làm thêm lấy một giờ.
Kể từ đó, cuộc đời tôi chỉ toàn là những mảng màu xám xịt.
Định mệnh như muốn bắt tôi phải trả giá cho những ngày tháng an nhàn trước đây.
Tôi đã cố gắng rất nhiều.
Nhưng sau khi xuất ngũ, tôi chẳng thể quay lại trường vì không đào đâu ra tiền học phí.
Nhà thì nợ tiền thuê đến mức tiền cọc cũng chẳng còn, mặt mũi nào mà đòi đi học đại học cơ chứ?
Thế là tôi lao vào làm thêm như con thiêu thân.
Nhưng một gã vừa ra quân, chẳng có kỹ năng gì như tôi thì kiếm được bao nhiêu?
Giữa lúc những kẻ tài năng ngoài kia tạo nên những cú hích để đời, thì kẻ bất tài như tôi chỉ biết làm lụng quần quật như trâu bò.
Nhưng tình hình càng lúc càng tồi tệ hơn.
Cha tôi bị chủ nợ truy đuổi đến mức phải trốn biệt xứ xuống tận Yeosu.
Mất liên lạc hoàn toàn khiến lòng tôi như lửa đốt. Dù vậy, tôi vẫn cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng.
Nhưng chuỗi sự kiện tiếp theo đã đánh gục hoàn toàn sự kiên nhẫn của tôi.
Gia đình tan rã vì không thể duy trì nhà cửa được nữa. Mẹ tôi phải đi làm thuê cho một quán ăn và dọn về ở chung trong căn phòng đơn chật hẹp của bà ngoại.
Ở cái tuổi đó mà phải nương nhờ nhà mẹ đẻ, bà hẳn đã đau lòng lắm.
Vậy mà bà vẫn cặm cụi làm việc, nuôi hy vọng một ngày nào đó gia đình lại được đoàn tụ, dù chỉ là trong một căn phòng trọ rẻ tiền khác.
Em trai tôi vẫn còn trong quân ngũ, còn tôi thì thuê một căn gác xép nhỏ (Gosiwon) để bắt đầu chuỗi ngày làm thêm vô tận.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận