Khi người ta dồn toàn lực vào một việc gì đó, thời gian tựa như nước chảy qua kẽ tay.
Vốn dĩ, tôi bám lấy những kỹ thuật biến dị này chỉ để tìm một đường sống, nhưng chẳng biết từ lúc nào, bản thân đã lún sâu vào cái thú vui quái đản mang tên Ma Thú Cường Hóa Hợp Thành Học .
Thú vị. Thật sự quá thú vị! Nó còn gây nghiện hơn bất cứ trò chơi điện tử nào tôi từng kinh qua ở kiếp trước.
Có đôi khi, tôi tự hỏi liệu mình có đang biến thành một Cuồng Ma Thí Nghiệm (Mad Scientist) hay không.
Bằng kiến thức, thực lực và cả mồ hôi nước mắt của chính mình, tôi có thể nhào nặn ra những sinh thể mạnh mẽ và hoàn mỹ. Đó chính là ma lực của bộ môn này.
Dĩ nhiên, với một kẻ hạng ba như lão phù thủy Lujeple, việc tạo ra một Vong Linh Cáp Thủ (Gajebal) – một con Zombie biến dị mang càng ghẹ như tôi – đã là giới hạn cuối cùng của lão rồi.
Dạo gần đây, lão đang điên cuồng dồn hết tâm trí vào một "kiệt tác để đời", một thứ gì đó mà lão rêu rao là sẽ vượt xa mọi tạo vật trước đây.
Lão phát rồ đến mức chẳng còn thiết tha gì đến xung quanh.
Nhờ vậy, tôi có nhiều kẽ hở để hành động hơn.
Đáng lẽ là một trợ thủ, tôi phải bận tối mặt tối mày cùng lão, nhưng Lujeple bắt đầu nảy sinh sự cảnh giác với tôi.
Không hẳn là vì cái Linh Hồn Trói Buộc chết tiệt kia, mà có vẻ như lão đang ghen tị.
Khi kiến thức của tôi ngày một uyên thâm, ánh mắt lão nhìn tôi đầy vẻ dò xét và bén ngọn, cứ như thể sợ tôi sẽ cuỗm mất những bí thuật mà lão đã dành cả đời để tích góp.
Trong tình cảnh đó, tôi khôn ngoan giữ khoảng cách.
Chọc vào ổ kiến lửa lúc này chẳng có lợi lộc gì.
Đồng thời, tôi biết mình phải sớm đặt dấu chấm hết cho ván cờ này: hoặc là đào tẩu, hoặc là tiên phát chế nhân trước khi cái "sinh vật hợp thành" kinh khủng kia của lão kịp chào đời.
"Đã mười năm rồi sao..."
Tôi ngồi trên khoảng sân trống trước Arc Pelice (Cung Điện Vòng Cung), để mặc cho những suy nghĩ mông lung bủa vây.
Mười năm miệt mài với Ma Thú Cường Hóa học, tôi kinh ngạc nhận ra mình đã hoàn toàn hòa tan vào cái thế giới quái dị này.
Người ta bảo mười năm đủ để một kẻ vô danh trở thành đại sư.
Sau một thập kỷ rèn giũa, sự hiểu biết của tôi về thuật hợp thành giờ đây đã chẳng hề kém cạnh Lujeple.
Tôi cảm thấy gã thầy phù thủy kia chẳng còn gì để mình "vắt chữa" nữa rồi. Đã đến lúc kết thúc mối quan hệ chủ tớ nực cười này.
Càng kéo dài, càng nguy hiểm.
Dù việc rời khỏi Arc Pelice để bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia có chút đáng sợ, nhưng cứ kẹt lại cái xó xỉnh này thì tương lai cũng chẳng sáng sủa gì hơn.
Tôi quyết định rồi, ngày phán xét phải đến sớm thôi.
"Quản lý đại nhân."
Một giọng nữ vang lên bên cạnh.
Chẳng cần ngoảnh đầu lại tôi cũng biết đó là ai.
Là Vương Tá.
Vương Tá (Wong-tta) là cái tên tôi đặt cho cô ta – kẻ bị ruồng bỏ.
Trong bộ ba Zombie của cung điện, cô ta là kẻ nhỏ thốn, yếu ớt và có vẻ ngoài mỏng manh nhất, thường xuyên bị hai tên còn lại bắt nạt không thương tiếc.
Nhưng giờ đây, cô ta đã lột xác hoàn toàn.
Không còn vẻ liễu yếu đào tơ, dù vẫn là một tử thi nhưng ngoại hình lại giống người đến kinh ngạc.
Trước đây, ngực cô ta thối rữa đến mức chực chờ rơi rụng, xương cốt lộ ra ngoài lởm chởm; còn bây giờ, dù làn da mang sắc xanh nhạt đặc trưng nhưng cơ thể lại sở hữu những đường cong tuyệt mỹ.
Dù nước da xanh xao, quầng thâm mắt sâu hoắm và mái tóc dài khô khốc là điểm trừ, nhưng gương mặt đó thật sự là một đại mỹ nhân.
Tên cuồng thí nghiệm Lujeple thì chẳng thèm liếc mắt một cái, nhưng tôi thì không khỏi chấn động.
Sở dĩ "Vương Tá" có được diện mạo Vong Linh Mỹ Nhân này chính là nhờ sự kiện năm ngoái.
Hai tên Zombie còn lại trong bộ ba là Phá Quyền và Kẻ Câm đã gục ngã sớm hơn dự kiến.
Thay vì tồn tại được 15 năm như lão già tính toán, chúng đã cạn kiệt năng lượng.
Có lẽ vì tôi đã áp dụng kỷ luật quân đội "thiết huyết" để hành hạ chúng quá tay, nhưng dĩ nhiên tôi chẳng dại gì mà hé răng nửa lời.
Lujeple nhìn hai cái xác thoi thóp rồi quyết định dùng chúng làm nguyên liệu cường hóa cho Vương Tá – kẻ duy nhất còn sung sức.
Điều tuyệt vời nhất là lão đã giao toàn bộ quá trình đó cho tôi để rảnh tay làm việc riêng.
Bạn không biết lúc đó tôi phấn khích đến mức nào đâu.
Cuối cùng cũng được thực hành trên "mẫu thật"!
Hai tên Zombie kia có đau đớn khi bị nghiền nát để làm bàn đạp cho kẻ mình từng bắt nạt hay không?
Mặc kệ chúng, dù sao cũng là hạng sắp chết.
Tôi tống Phá Quyền và Kẻ Câm vào lò luyện, đặt Vương Tá vào phía đối diện.
Mọi quy trình tôi đã mô phỏng hàng nghìn lần trong đầu. Dù có chút căng thẳng, nhưng tôi đã thành công mỹ mãn.
Bước ra từ buồng thăng cấp là một Vong Linh +2 đầy kinh ngạc.
Sự u ám của xác chết vẫn còn đó, nhưng vẻ đẹp của cô ta khiến tôi phải dụi mắt.
Cặp tuyết lê căng đầy ít nhất cũng cỡ C-cup rung rinh theo từng chuyển động, vòng đùi gầy guộc năm xưa giờ săn chắc, nảy nở.
Thú thực, nhìn cái vòng ba căng tròn kia, tôi đã không kiềm lòng được mà... vỗ nhẹ một cái.
"Ồ!"
Cô nàng kêu lên một tiếng e thẹn, đỏ mặt lẩn tránh. Nhưng trước mặt một "Quản lý" uy quyền như tôi, cô ta chỉ biết run rẩy chịu đựng.
Nói đi cũng phải nói lại, tôi không phải kẻ có sở thích biến thái với tử thi.
Nhìn thì đẹp đấy, nhưng chạm vào thì lạnh lẽo như đá, chẳng có chút ấm áp nào của người sống, làm tôi tụt hứng ngay lập tức.
Tuy nhiên, vì "nhãn quan" được cải thiện đáng kể, Vương Tá trở thành kẻ được tôi sủng ái nhất (chủ yếu là vì nhìn cô ta giúp tôi đỡ đau mắt hơn đám quái vật còn lại).
Sau này, khi có thêm bốn Zombie mới, nhờ uy quyền của tôi, Vương Tá đã đứng ra lãnh đạo chúng.
Từ kẻ bị bắt nạt, cô ta đã leo lên vị trí "đàn chị".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận