“...”
“...”
Khắp từ đầu đến cuối lớp, không khí bỗng chốc im phăng phắc như tờ.
Cả đám nhìn chằm chằm vào Giang Sơn, ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc nhưng cũng vô thức né tránh.
Rất khó để ai đó có thể tập trung nhìn lâu vào cái bản mặt “vạn người có một” đầy vẻ khó chịu của cậu.
Nói thẳng ra, cái đống mụn bọc chi chít trên mặt cậu trông thực sự đáng sợ.
Chỉ riêng Huỳnh Hải Vĩ – kẻ cầm đầu vụ bắt nạt – là vẫn gườm gườm nhìn thẳng vào mắt Giang Sơn.
Biểu cảm trên mặt gã từ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển sang phẫn nộ, rồi biến thành dữ tợn.
Hải Vĩ cảm thấy rõ ràng từng tiếng "thằng ngu" mà Giang Sơn vừa thốt ra là đang nhắm thẳng vào mình, chẳng liên quan quái gì đến bọn còn lại trong lớp.
Cái kiểu chỉ tận mặt mà chửi này là điều không thể dung thứ đối với kẻ tự xưng là "Vua lớp 10A5 trường số 18" như gã.
Trong lúc cả phòng còn đang ngơ ngác, Huỳnh Hải Vĩ đã rất "phối hợp" tự vơ vào mình, nhận sạch sành sanh đống năng lượng tiêu cực mà Giang Sơn vừa xả ra.
Gã mất kiểm soát ngay lập tức, máu nóng dồn thẳng lên não.
Nhanh như cắt, cả lớp thấy gã đập bàn đứng phắt dậy, gầm lên một tiếng:
"Mẹ nó, mày thử sủa thêm câu nữa xem!"
Cái đập bàn của Hải Vĩ mạnh đến nỗi lực phản chấn suýt nữa hất tung gã lên.
Phản ứng hung tợn này làm cô giáo Trương giật mình tỉnh táo lại.
Cái cô nữ sinh mới ra trường chưa nếm mùi đời này, theo thói quen lại muốn đè đầu cư xử với Giang Sơn như "quả hồng mềm", nhưng vẫn muốn tỏ ra hòa đồng với học sinh, cười bảo:
"Mặt Rỗ! Bình tĩnh đi em! Có gì thì từ từ nói, đừng có kích động! Với cái hạng cân của em, Hải Vĩ nó đấm hai phát là em thăng thiên đấy!"
Cái kiểu đùa rẻ tiền này hiển nhiên lại khiến cả lớp cười rộ lên.
Sắc mặt Huỳnh Hải Vĩ lúc này mới giãn ra được đôi chút.
Nhưng gã vẫn giữ bộ mặt hình sự, nhìn chằm chằm vào Giang Sơn với vẻ mặt "không tha thứ, không bỏ qua, không hài lòng".
Giang Sơn liếc nhìn mụ giáo viên dạy Toán chẳng biết điều cũng chẳng hiểu chuyện bên cạnh, trong lòng không còn gì để nói.
Nhưng lời đã ra khỏi miệng, chuyện đã đến nước này, giờ mà hèn nhát thì chỉ có đường chết.
Cậu chẳng buồn suy nghĩ, phớt lờ luôn cái đề nghị "có gì từ từ bàn" ngớ ngẩn của cô Trương, trực tiếp quay lại đối diện với đối thủ chính.
Cậu lớn tiếng hỏi vặn lại Huỳnh Hải Vĩ:
"Huỳnh Hải Vĩ, mày kích động thế làm gì? Tao đã nói mày à? Tao bảo tao không thể bỏ mặc bọn ngu mà đi, mày cuống lên cái gì?
Mày sợ mình không phải thằng ngu nên bị tao bỏ rơi, hay là mày sợ mình đúng là một thằng ngu thật nên không chấp nhận nổi thực tế này?"
"Tao..."
Hải Vĩ nghẹn họng, bị câu hỏi của Giang Sơn dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Đối mặt với câu hỏi đánh thẳng vào linh hồn này, gã chắc chắn không thể thừa nhận mình là thằng ngu.
Nhưng nếu cứ khăng khăng không nhận, chẳng phải lại giống kiểu "lạy ông tôi ở bụi này" sao?
Thế thì còn ngu hơn cả thằng ngu chính hiệu.
Và quan trọng nhất là, trong ngữ cảnh mà Giang Sơn vừa nói, gã đã vô thức tự đặt mình vào vị trí đó, nếu không thì đã chẳng lồng lộn lên như thế.
Càng nghĩ, Hải Vĩ càng thẹn quá hóa giận, trực tiếp phun ra một câu chửi thề:
"Đm mày! Mày mới là thằng ngu!"
Thấy tình hình ngày càng mất kiểm soát, cô Trương không những không quản Hải Vĩ, trái lại còn quay sang oán trách Giang Sơn, dùng giọng điệu khổ sở khuyên nhủ:
"Giang Sơn, em nói ít lại vài câu đi được không? Có vấn đề gì để tan học giải quyết, đừng làm mất thời gian của lớp nữa, coi như nể mặt cô một lần có được không?"
"Không được."
Giang Sơn dứt khoát không nể nang, thái độ vô cùng kiên định.
"Cô Trương, hôm nay nếu cô không cho em nói hết, hai năm tới ở cái trường này em khỏi sống luôn. Phiền cô đừng ngắt lời, để em nói cho xong. Nói xong rồi, sau này có chuyện gì cũng không liên quan nửa xu đến cô, em tự gánh hết, bị đánh chết em cũng cam lòng."
Cô nàng mới ra trường quả nhiên chẳng có nguyên tắc hay lập trường gì, thấy Giang Sơn quyết liệt như vậy thì lại chùn bước.
Cô nhìn đồng hồ, thúc giục:
"Thế thì em nói nhanh lên, mất gần mười phút của tiết này rồi..."
"Cảm ơn cô."
Giang Sơn không lãng phí một giây, quay thẳng sang phía Huỳnh Hải Vĩ:
"Hải Vĩ, cái chuyện mày có phải thằng ngu hay không, lát nữa tao sẽ nói tới, hai phút sau chúng ta bàn tiếp. Những gì tao sắp nói đây không nhắm vào mày, mà là nói với cả lớp. Mày đừng có chen ngang, để tao nói cho xong, được không?"
Hải Vĩ trợn mắt, hậm hực:
"Nói cái đm gì, xuống đi thằng xấu xí! Đừng cản trở lão tử lên lớp!"
"Haizz..."
Giang Sơn lộ ra vẻ mặt đau lòng, thở dài lắc đầu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận