Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trọng Sinh Phải Tàn Nhẫn Với Chính Mình (Dịch)
  4. Chương 5: Vua chửi 3

Trọng Sinh Phải Tàn Nhẫn Với Chính Mình (Dịch)

  • 8 lượt xem
  • 1053 chữ
  • 2026-03-08 23:04:16

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Cái kiểu khích tướng từ trên trời rơi xuống này của Giang Sơn thì từ cổ chí kim, chẳng mấy ai không dính bẫy.

Hồ Giang Chí vừa giây trước còn cười hố hố, nghe xong câu này lập tức tắt nụ cười, sầm mặt xuống:

"Đmm! Mày muốn cược thế nào?"

"Đơn giản thôi!"

 Giang Sơn không để dây dưa, cũng chẳng cho Giang Chí cơ hội đổi ý, giơ tay chỉ thẳng:

"Mày, với cả Huỳnh Hải Vĩ, cùng tất cả những đứa nào cảm thấy có thể tùy ý hành hạ tao. Chúng ta cược kỳ thi cuối kỳ này.

Mẹ nó, chỉ cần tổng điểm của tao thấp hơn bất kỳ ai trong chúng mày dù chỉ nửa điểm, không, kể cả bằng điểm đi nữa!

Tao sẽ trực tiếp ra đồn cảnh sát đổi tên trong chứng minh thư, sau này tao tên là Giang Mặt Rỗ! Nói được làm được!

Nhưng nếu chúng mày thua, lão tử nhường một bước, không bắt chúng mày đổi chứng minh thư.

Tao chỉ cần gọi thẳng mặt thôi. Mày, Hồ Giang Chí, sau này tao gọi mày là Hồ Đại Ngốc.

 Còn mày, Huỳnh Hải Vĩ, sau này tao gọi mày là Huỳnh Nhị Bê.

Có đứa nào khác dám cược với tao nữa không? Đứa nào muốn cược thì giơ tay lên, hôm nay có cô Trương ở đây làm chứng..."

"Ơ..."

Cô Trương nghe thấy mình bị gọi tên thì giật mình, vội nói:

"Giang Sơn, thế là đủ rồi em. Mọi người cũng chỉ đùa với em thôi mà, làm gì mà to chuyện thế..."

"Thưa cô, đùa giỡn cũng phải có giới hạn!"

 Giang Sơn quay đầu lại, ánh mắt kiên định đến cực điểm.

"Em có thể bao dung cho kẻ đùa với em, nhưng em không thể dung thứ cho kẻ coi em là một trò đùa!

Hôm nay em không dạy bảo lũ ngu này, sau này chúng nó bước ra xã hội sớm muộn gì cũng bị người khác dạy bảo thôi!

Em không ngại nói thẳng cho cô biết, hai năm sau thi đại học, cái trường nát này đứa đứng thứ hai mà kém em dưới 50 điểm thì coi như em thua! Một lũ não trạng lờ mờ mà dám lấy em ra làm trò cười? Chúng mày là cái thá gì?!"

Nói xong, cậu quay thẳng xuống lớp, quát lớn:

"Lão tử một mình chấp hết cả lũ chúng mày. Cơ hội tao cho rồi đấy, đứa nào không dám thì sau này bớt vênh váo trước mặt tao đi. Hồ Giang Chí, Huỳnh Hải Vĩ, với cả cái đám này đám nọ nữa, có dám không?!"

Cãi nhau quan trọng nhất là khí thế.

Một chuỗi những lời thật giả lẫn lộn cùng cảm xúc kìm nén bao năm của Giang Sơn bùng phát khiến cả lớp im phăng phắc.

Trong lúc mọi người còn đang ngượng ngùng không biết nói gì, ở bàn đầu bên cạnh Giang Sơn bỗng có người vỗ tay.

Một gã trông đen hôi, lực lưỡng cười hì hì:

"Mẹ nó, tao cược! Tao cược mày thắng! Dù sao tao cũng chẳng thi lại được mày!"

Câu này vừa thốt ra, không ít "cao thủ võ lâm" ngồi bàn đầu cũng phụ họa theo:

"Đm, đứa đứng nhất với đứa đứng nhì lớp đấu đá nhau, tao không dại gì cược... Tao chỉ đứng xem đứa nào mới là thằng ngu thôi, tao chắc chắn không làm thằng ngu đâu..."

Phía cuối lớp, đám tay chân của Giang Chí và Hải Vĩ đưa mắt nhìn nhau.

Một đứa bảo thằng bên cạnh:

"Mẹ nó, A Bác, lên đi chứ, sợ cái đéo gì nó?"

Thằng tên A Bác kia dứt khoát từ chối:

"Sao mày không tự lên đi?"

Hồ Giang Chí và Huỳnh Hải Vĩ lúc này cũng im bặt.

Hải Vĩ nén giận trong lòng, gã thừa hiểu tình hình đã hoàn toàn khác học kỳ trước, gã thi không lại Giang Sơn nữa rồi.

Còn Hồ Giang Chí đúng như Giang Sơn dự đoán, bản chất là một kẻ hèn nhát.

Hai đứa im như thóc, nhưng Giang Sơn không cho chúng đường lui, lập tức truy hỏi:

"Hồ Giang Chí, Huỳnh Hải Vĩ, tao đang hỏi chúng mày đấy! Có cược không?"

Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía hai đứa.

Giang Chí và Hải Vĩ chẳng khác nào bị nướng trên lửa.

Hải Vĩ giở quẻ trước, gầm lên vì thẹn:

"Cược con mẹ mày! Tao có cược hay không thì cả đời này mày cũng vẫn cái bộ dạng này thôi!"

"Loại rác rưởi không có hột thì ngậm mồm vào được rồi."

Miệng lưỡi Giang Sơn không phải độc bình thường, chửi người toàn nhắm vào chỗ hiểm:

"Sau này ra đường mày đừng có nhận mình là đàn ông nữa, lão tử gọi mày là Huỳnh Thái Giám."

Hải Vĩ chịu sao thấu, đứng bật dậy định động thủ:

"Giang Mặt Rỗ, đm mày!"

Giang Sơn chẳng hề sợ hãi, lập tức bật lại:

"Dùng trí tưởng tượng mà về đm mẹ mày ấy!"

"Oa~~!"

Kiểu chửi thề đầy logic mà thô bạo này khiến cả lớp một phen kinh ngạc.

Cô Trương cũng nghe đến đờ người, đầu óc ong ong, thậm chí quên luôn cả việc ngăn cản Giang Sơn.

Mặt mày Huỳnh Hải Vĩ hết xanh lại trắng.

Giang Sơn lại liếc sang Hồ Giang Chí, hỏi:

"Hồ Đại Ngốc, mày có cược không?"

Giang Chí bị Giang Sơn dồn ép đến mức bủn rủn chân tay, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra nụ cười khinh khỉnh, hừ hừ:

"Giang Mặt Rỗ, mày so điểm với tao? Gan cũng to đấy nhỉ?"

Chẳng ngờ đúng lúc này, cô giáo Trương – người nãy giờ toàn cản chân Giang Sơn – bỗng dưng tung một đòn hỗ trợ thần thánh, hét lên:

"Đúng thế! Có gì mà phải sợ! Hồ Giang Chí, cược với Giang Sơn đi! Nếu không cô và cả lớp đều coi thường em!"

Nụ cười gượng gạo trên mặt Hồ Giang Chí lập tức đông cứng lại.

"Cược đi!"

"Cược với nó đi!"

Một lũ ba phải trong lớp lập tức bồi thêm nhát dao, tiếng hò hét vang lên không ngớt.

Bên phòng hội đồng giáo viên bên cạnh, ba giáo viên đang trống tiết nghe thấy động động tĩnh từ lớp 10A5 truyền sang liền nhìn nhau.

Cô Tuyết Phân dạy Chính trị hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp 10A5 – Hạ Hiểu Lâm:

"Cô Hạ, lớp cô có chuyện gì thế?"

Cô Hạ cau mày, lộ rõ vẻ không vui, chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bảo:

 "Tôi không biết, để tôi sang xem sao..."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top