Cái kiểu khích tướng từ trên trời rơi xuống này của Giang Sơn thì từ cổ chí kim, chẳng mấy ai không dính bẫy.
Hồ Giang Chí vừa giây trước còn cười hố hố, nghe xong câu này lập tức tắt nụ cười, sầm mặt xuống:
"Đmm! Mày muốn cược thế nào?"
"Đơn giản thôi!"
Giang Sơn không để dây dưa, cũng chẳng cho Giang Chí cơ hội đổi ý, giơ tay chỉ thẳng:
"Mày, với cả Huỳnh Hải Vĩ, cùng tất cả những đứa nào cảm thấy có thể tùy ý hành hạ tao. Chúng ta cược kỳ thi cuối kỳ này.
Mẹ nó, chỉ cần tổng điểm của tao thấp hơn bất kỳ ai trong chúng mày dù chỉ nửa điểm, không, kể cả bằng điểm đi nữa!
Tao sẽ trực tiếp ra đồn cảnh sát đổi tên trong chứng minh thư, sau này tao tên là Giang Mặt Rỗ! Nói được làm được!
Nhưng nếu chúng mày thua, lão tử nhường một bước, không bắt chúng mày đổi chứng minh thư.
Tao chỉ cần gọi thẳng mặt thôi. Mày, Hồ Giang Chí, sau này tao gọi mày là Hồ Đại Ngốc.
Còn mày, Huỳnh Hải Vĩ, sau này tao gọi mày là Huỳnh Nhị Bê.
Có đứa nào khác dám cược với tao nữa không? Đứa nào muốn cược thì giơ tay lên, hôm nay có cô Trương ở đây làm chứng..."
"Ơ..."
Cô Trương nghe thấy mình bị gọi tên thì giật mình, vội nói:
"Giang Sơn, thế là đủ rồi em. Mọi người cũng chỉ đùa với em thôi mà, làm gì mà to chuyện thế..."
"Thưa cô, đùa giỡn cũng phải có giới hạn!"
Giang Sơn quay đầu lại, ánh mắt kiên định đến cực điểm.
"Em có thể bao dung cho kẻ đùa với em, nhưng em không thể dung thứ cho kẻ coi em là một trò đùa!
Hôm nay em không dạy bảo lũ ngu này, sau này chúng nó bước ra xã hội sớm muộn gì cũng bị người khác dạy bảo thôi!
Em không ngại nói thẳng cho cô biết, hai năm sau thi đại học, cái trường nát này đứa đứng thứ hai mà kém em dưới 50 điểm thì coi như em thua! Một lũ não trạng lờ mờ mà dám lấy em ra làm trò cười? Chúng mày là cái thá gì?!"
Nói xong, cậu quay thẳng xuống lớp, quát lớn:
"Lão tử một mình chấp hết cả lũ chúng mày. Cơ hội tao cho rồi đấy, đứa nào không dám thì sau này bớt vênh váo trước mặt tao đi. Hồ Giang Chí, Huỳnh Hải Vĩ, với cả cái đám này đám nọ nữa, có dám không?!"
Cãi nhau quan trọng nhất là khí thế.
Một chuỗi những lời thật giả lẫn lộn cùng cảm xúc kìm nén bao năm của Giang Sơn bùng phát khiến cả lớp im phăng phắc.
Trong lúc mọi người còn đang ngượng ngùng không biết nói gì, ở bàn đầu bên cạnh Giang Sơn bỗng có người vỗ tay.
Một gã trông đen hôi, lực lưỡng cười hì hì:
"Mẹ nó, tao cược! Tao cược mày thắng! Dù sao tao cũng chẳng thi lại được mày!"
Câu này vừa thốt ra, không ít "cao thủ võ lâm" ngồi bàn đầu cũng phụ họa theo:
"Đm, đứa đứng nhất với đứa đứng nhì lớp đấu đá nhau, tao không dại gì cược... Tao chỉ đứng xem đứa nào mới là thằng ngu thôi, tao chắc chắn không làm thằng ngu đâu..."
Phía cuối lớp, đám tay chân của Giang Chí và Hải Vĩ đưa mắt nhìn nhau.
Một đứa bảo thằng bên cạnh:
"Mẹ nó, A Bác, lên đi chứ, sợ cái đéo gì nó?"
Thằng tên A Bác kia dứt khoát từ chối:
"Sao mày không tự lên đi?"
Hồ Giang Chí và Huỳnh Hải Vĩ lúc này cũng im bặt.
Hải Vĩ nén giận trong lòng, gã thừa hiểu tình hình đã hoàn toàn khác học kỳ trước, gã thi không lại Giang Sơn nữa rồi.
Còn Hồ Giang Chí đúng như Giang Sơn dự đoán, bản chất là một kẻ hèn nhát.
Hai đứa im như thóc, nhưng Giang Sơn không cho chúng đường lui, lập tức truy hỏi:
"Hồ Giang Chí, Huỳnh Hải Vĩ, tao đang hỏi chúng mày đấy! Có cược không?"
Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía hai đứa.
Giang Chí và Hải Vĩ chẳng khác nào bị nướng trên lửa.
Hải Vĩ giở quẻ trước, gầm lên vì thẹn:
"Cược con mẹ mày! Tao có cược hay không thì cả đời này mày cũng vẫn cái bộ dạng này thôi!"
"Loại rác rưởi không có hột thì ngậm mồm vào được rồi."
Miệng lưỡi Giang Sơn không phải độc bình thường, chửi người toàn nhắm vào chỗ hiểm:
"Sau này ra đường mày đừng có nhận mình là đàn ông nữa, lão tử gọi mày là Huỳnh Thái Giám."
Hải Vĩ chịu sao thấu, đứng bật dậy định động thủ:
"Giang Mặt Rỗ, đm mày!"
Giang Sơn chẳng hề sợ hãi, lập tức bật lại:
"Dùng trí tưởng tượng mà về đm mẹ mày ấy!"
"Oa~~!"
Kiểu chửi thề đầy logic mà thô bạo này khiến cả lớp một phen kinh ngạc.
Cô Trương cũng nghe đến đờ người, đầu óc ong ong, thậm chí quên luôn cả việc ngăn cản Giang Sơn.
Mặt mày Huỳnh Hải Vĩ hết xanh lại trắng.
Giang Sơn lại liếc sang Hồ Giang Chí, hỏi:
"Hồ Đại Ngốc, mày có cược không?"
Giang Chí bị Giang Sơn dồn ép đến mức bủn rủn chân tay, nhưng trên mặt vẫn cố nặn ra nụ cười khinh khỉnh, hừ hừ:
"Giang Mặt Rỗ, mày so điểm với tao? Gan cũng to đấy nhỉ?"
Chẳng ngờ đúng lúc này, cô giáo Trương – người nãy giờ toàn cản chân Giang Sơn – bỗng dưng tung một đòn hỗ trợ thần thánh, hét lên:
"Đúng thế! Có gì mà phải sợ! Hồ Giang Chí, cược với Giang Sơn đi! Nếu không cô và cả lớp đều coi thường em!"
Nụ cười gượng gạo trên mặt Hồ Giang Chí lập tức đông cứng lại.
"Cược đi!"
"Cược với nó đi!"
Một lũ ba phải trong lớp lập tức bồi thêm nhát dao, tiếng hò hét vang lên không ngớt.
Bên phòng hội đồng giáo viên bên cạnh, ba giáo viên đang trống tiết nghe thấy động động tĩnh từ lớp 10A5 truyền sang liền nhìn nhau.
Cô Tuyết Phân dạy Chính trị hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp 10A5 – Hạ Hiểu Lâm:
"Cô Hạ, lớp cô có chuyện gì thế?"
Cô Hạ cau mày, lộ rõ vẻ không vui, chậm rãi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, bảo:
"Tôi không biết, để tôi sang xem sao..."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận