Nếu lão chưởng môn gật đầu, chịu bỏ qua cái nút thắt trong lòng về việc năm xưa bị tiểu sư đệ tẩn cho một trận, cộng thêm việc phu nhân nhà mình có quan hệ mập mờ với tiểu sư đệ kia, thì hắn sẽ lập tức dọn đồ, về thăm Tam Thanh Phong một chuyến rồi phi thẳng tới Nhạc Châu.
Còn nếu lão chưởng môn vẫn "thù dai", hắn sẽ tiếp tục ở đây cày kinh nghiệm, đợi Vũ Hóa Môn trùng tu xong thì về quê làm Chưởng môn đại nhân cho sướng thân.
Nói thật, hắn vẫn còn lưu luyến cái ổ tiểu hồ ly trên núi Tam Thanh lắm!
Bấy lâu nay không có hắn cho ăn bánh bao, không biết tụi nó có bị gầy đi phân nào không.
Nghĩ mà lo phát sốt cả ruột.
Đám hồ ly đó Lục Bắc có "đại dụng", sớm đã coi như vật trong túi rồi.
Đừng hiểu lầm, không phải hắn dùng vào việc "mờ ám" gì đâu, mà là tụi nó đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong kế hoạch đổi đời của hắn.
Nhắc đến kế hoạch, Lục Bắc nghĩ ngay đến Chu Khuê.
Tên này nhà giàu nứt vách, lại có ô dù to, đúng là một đối tác hợp tác "chất như nước cất". Quan trọng nhất là hắn họ Chu.
Ở võ chu, cái họ này chính là tấm thẻ quyền lực tối thượng, gần như không có đối thủ.
Còn mấy cái hiểu lầm nhỏ giữa hai người ấy à?
Trong mắt Lục Bắc, đó chẳng phải là vấn đề.
Thế giới người lớn không bàn đúng sai, cứ có tiền cùng kiếm thì bạn bè gì cũng kết giao tất!
...
Chu phủ.
Cửa đóng then cài, Lục Bắc bị chặn đứng ở ngoài cửa.
Đúng là quả báo nhãn lồng, hệt như cái đêm Chu Khuê bị Vệ Mậu nhốt ngoài cửa Vệ phủ vậy.
Đập cửa mấy lần không ai thưa, Lục Bắc thở dài một tiếng, cảm thán làm người lương thiện đi kết bạn sao mà khó thế không biết.
Hắn đành lủi thủi xách gói quà hậu hĩnh đi về.
Đó là con ngỗng quay bọc trong giấy dầu, do chính tay đầu bếp Minh Nguyệt Lầu làm, lúc sắp tan làm hắn mới bảo Lâm Bác Hải đi mua hộ đấy.
Hắn vừa đi không lâu, một chiếc xe ngựa vội vã dừng lại, Chu Bột nhảy xuống xe, gõ cửa rầm rầm.
Gọi mãi chẳng thấy ai, gã nghệch mặt ra lùi lại vài bước, xác nhận đúng là nhà mình rồi mới tiếp tục gọi.
Nhìn kỹ thì người này không phải Chu Khuê, dù vóc dáng khá giống nhưng đường nét có chút khác biệt.
Gã là Chu Bột, đại ca của Chu Khuê, vừa đi công tác xa về đến nhà.
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, gia nhân mới dám hé cửa đón gã vào.
"Đại gia, ngài đã về!"
"Trời còn chưa tối, sao lại đóng cửa im lìm thế này?"
Chu Bột nhíu mày hỏi: "Nhị gia đâu? Lại đi đâu đàn đúm rồi?"
"Bẩm đại gia, Nhị gia mấy ngày nay đều ở trong phủ. Đóng cửa là vì có mấy hạng tiểu nhân cứ lởn vởn trước cửa gây sự, Nhị gia phiền quá nên lệnh cho chúng con khóa chặt cửa, không tiếp khách."
Gia nhân thành thật báo cáo.
"Cái gì cơ?"
Chu Bột ngớ người: "Ngươi nói lại lần nữa xem, ta nghe không thủng lắm."
"Có tiểu nhân tới quấy rối, Nhị gia bảo đóng cửa mặc kệ ạ."
"Lạ đời thật, nhà họ Chu ta mà cũng có ngày bị người ta chặn cửa gây sự cơ đấy."
Chu Bột bật cười vì thấy chuyện lạ, hỏi chỗ Chu Khuê rồi bảo gia nhân chuẩn bị đồ ăn mang qua.
"Nhị đệ, huynh về rồi đây... Ơ kìa, nhị đệ, mặt mũi đệ làm sao thế kia?"
Ở hậu viện, Chu Bột sửng sốt khi thấy một bên mắt của Chu Khuê tím bầm như trái mận, trông cứ như vừa bị ai đó "tẩn" cho một trận vậy.
À không, chắc chắn là bị tẩn rồi.
"Đại ca, huynh về rồi!"
Chu Khuê đứng dậy đón, nghe hỏi thì đưa tay sờ sờ khóe mắt, xấu hổ cúi đầu:
"Huynh đừng lo, con mắt này là do đệ... trượt chân ngã ấy mà. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, vấp một cái thế là xong."
"Vô lý hết sức!"
Chu Bột máu nóng bốc lên, không nỡ nhìn đệ đệ chịu nhục, gầm lên:
"Nhị đệ đừng sợ, có ca ca chống lưng cho đệ đây! Đệ nói đi, đứa nào to gan dám động vào đệ, xem ta có đánh gãy đôi chân chó của nó không!"
"Đại ca... nhỏ tiếng thôi!"
Chu Khuê vội vàng kéo tay anh trai, thì thầm: "Đêm đó đệ đi cùng đại bá, rồi lỡ chân ngã một cái thật mà..."
Nghe đến đây, Chu Bột im bặt ngay lập tức.
Một lát sau mới vỗ vai em trai bảo: "Lần sau đi đêm thì nhìn đường cho kỹ, lớn tướng rồi chứ có phải trẻ con đâu mà cứ thích vấp ngã thế."
"Đại ca nói chí phải..."
Chu Khuê cười gượng gạo, tay chạm vào vết thương lại xuýt xoa vì đau.
"Mà có chuyện gì vậy, đệ ngã thảm thế này mà đại bá không cho đệ uống thuốc à?"
Chu Bột tò mò.
"Chuyện này..."
Đối diện với đại ca, Chu Khuê không muốn giấu giếm, nhưng sự thật thì đúng là khó mở lời quá.
Gã nghiến răng nói: "Đại ca, đệ nói thật cho huynh biết, nhưng huynh phải hứa là nghe xong không được cười đấy nhé!"
"Cái chú này, huynh đệ ta là máu mủ ruột rà, huynh cười ai chứ đời nào lại cười đệ!"
"Cũng đúng."
Chu Khuê thấy có lý, bèn đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện "đắng lòng" ra kể sạch sành sanh.
Và rồi...
"Ha ha ha ha ha ha ——"
"Ôi trời đất ơi, chết cười mất thôi! Nhị đệ ơi là nhị đệ!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận