Sau ba cú đấm, Lục Bắc xốc tên đại ca dậy, tiện tay lau vết máu trên nắm đấm vào áo gã:
"Câu hỏi cuối cùng, nói cho rõ ràng vào, ta đây đại nhân đại lượng, chuyện các ngươi đánh ta sẽ không truy cứu nữa."
"Thiếu hiệp cao thượng!"
Tên đại ca vội vàng gật đầu, cố nặn ra một nụ cười nhưng lại chạm vào vết thương, trông còn khó coi hơn cả khóc.
"Nhưng mà..."
Lục Bắc nheo mắt:
"Nói trước để các ngươi khỏi bỡ ngỡ, đại biểu ca của ta là Huyện úy huyện Đại Thắng, tính tình huynh ấy tâm xà khẩu phật... à không, tâm xà khẩu cũng xà luôn, cực kỳ thích chém đầu người ta để đá cầu giải trí. Nếu huynh ấy biết có kẻ bắt nạt ta, mười mấy cái thủ cấp này của các ngươi chắc là để huynh ấy tập sút rồi."
"Không dám, không dám! Tôi xin khai hết, xin ngài đừng kinh động đến Huyện úy đại nhân."
"Phong tứ ca là ai, đang ở đâu, các ngươi gặp nhau chỗ nào?"
Lục Bắc ép hỏi.
"Bỉ nhân chính là Phong Tứ."
Một giọng nói từ ngoài hẻm truyền vào, một bóng người cao gầy bước tới.
Tên đại ca lưu manh không dám nhìn thẳng vào gã, sau khi được Lục Bắc buông ra liền dắt đám đàn em lếch thếch chạy mất dạng.
Lục Bắc chẳng buồn quan tâm đám chó săn đó, nhíu mày nói:
"Bị xướng tên mà vẫn dám ra mặt, phía sau chắc chắn còn có người khác. Chu Khuê bảo ngươi tới đúng không?"
Nhìn gã gầy cao trước mắt, da dẻ đen nhẻm, bước chân vững chãi, rõ ràng không phải loại tép riu, trong lòng Lục Bắc bắt đầu thấy hơi rén.
Kinh nghiệm thực chiến vẫn còn xanh và non quá!
"Không phải."
Phong Tứ lắc đầu, nói thẳng:
"Tuy ta có quen biết Khuê thiếu gia, nhưng ngài ấy chưa bao giờ chỉ thị ta làm gì cả. Dạy dỗ ngươi là để ta trút giận thay ngài ấy thôi."
"Rảnh rỗi sinh nông nổi à? Ngươi rảnh lắm sao?"
"Có thể nói như vậy."
Phong Tứ không phản bác, tiếp tục:
"Khuê thiếu gia ra tay hào phóng, đãi bạn cực kỳ có tâm, làm xong chuyện này chắc chắn ngài ấy sẽ không để ta thiệt."
"Có lý, nhưng ta không tin, chắc chắn là hắn sai khiến ngươi."
"Tin hay không tùy ngươi."
Trong mắt Phong Tứ xẹt qua một tia lạnh lẽo, sải bước lao tới trước mặt Lục Bắc, năm ngón tay biến thành trảo chộp thẳng vào vai hắn.
Lục Bắc theo bản năng hạ thấp vai, né sang một bên cách xa ba bước.
Phong Tứ "ồ" lên một tiếng kinh ngạc, đôi trảo liên tục tung ra, tiếng gió rít lên xé vải, bóng trảo dày đặc bao phủ lấy Lục Bắc không một kẽ hở.
Lục Bắc chỉ thấy trước mặt đầy bóng tay chộp tới, đông tây nam bắc đều bị phong tỏa, hắn vội vàng đưa hai tay lên đỡ lấy phần đầu.
Ngay khi hắn thầm nghĩ "ca này khó đẻ rồi", chuẩn bị đổ hết hơn mười vạn điểm kinh nghiệm đang tích trữ vào để thăng cấp, thì thông báo từ bảng điều khiển hiện lên.
Cũng không nhiều lắm, tầm mười cái thôi.
[Bạn bị tấn công, sau khi trừ phòng ngự, sinh mệnh -1]
[Bạn bị tấn công, sau khi trừ phòng ngự, sinh mệnh -1]
[Bạn bị tấn công...]
Sinh mệnh: 536/550
Lục Bắc: "..."
Chỉ thế thôi à?
Hóa ra là một gã "đầu sỏ" hàng mã, nhìn thì hoành tráng mà đánh như gãi ngứa!
Cắn được viên "thuốc an thần" này, Lục Bắc không còn hoảng loạn nữa.
Hắn một tay che chắn khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của mình, đột ngột dậm chân tiến lên, tay còn lại nắm đấm như búa bổ nện thẳng vào chính giữa mặt Phong Tứ.
Bành!
Một phát "nhập hồn".
Phong Tứ ôm lấy mũi lùi lại liên tục, máu tươi rỉ ra qua kẽ tay, nước mắt mờ nhân ảnh, không thể tin nổi nhìn vào "con mồi" của mình.
Vô lý! Không đúng! Bảo là thằng nhóc này tu vi thấp lắm mà, sao lại lì đòn thế này?
Còn về phía Lục Bắc, sau khi nếm mùi thiệt thòi vì thiếu kinh nghiệm chiến đấu và xác nhận Phong Tứ không hề lợi hại như mình tưởng, buff "bắt nạt kẻ yếu" của hắn sáng rực đến mức mù mắt.
Khí thế thăng hạng vù vù, hắn lao lên như một mũi tên, liên tục vung quyền khiến Phong Tứ kêu khổ thấu trời.
Thế trận đổi chiều, giờ đến lượt Phong Tứ khổ sở chống đỡ.
Gã mấy lần muốn bắt bài chiêu thức của Lục Bắc, nhưng đều bị những cú đấm "loạn quyền đả tử lão sư phụ" chẳng có bài bản gì đánh cho đau điếng.
Pha phản công này chính là chiến thắng của những chỉ số thuộc tính áp đảo!
Liên tục trúng mấy đòn nặng, lồng ngực Phong Tứ thấy nghẹn lại.
Gã nắm lấy sơ hở khi Lục Bắc tung đấm, dùng một chiêu "mãnh hổ vờn mồi" nhưng thực chất là lăn lộn một cách tròn trịa để kéo giãn khoảng cách.
Sau khi đứng dậy, Phong Tứ thở hồng hộc.
Thấy Lục Bắc vẫn phong thái thong dong như chưa hề dùng lực, gã dứt khoát rút từ trong túi Càn Khôn ra một thanh đoản đao.
Gã lạnh giọng đe dọa:
"Nhóc con, tay không khá đấy, nhưng Phong tứ gia nhà ngươi bôn ba thiên hạ chưa bao giờ dựa vào nắm đấm, mà là dựa vào thanh khoái đao này."
"Trùng hợp quá, ta cũng vậy."
Lục Bắc nheo mắt cười hì hì, rút thanh Bách Luyện Đao ra chỉ thẳng vào mặt Phong Tứ.
Thân đao sáng loáng, lạnh lẽo thấu xương, và quan trọng nhất là... nó dài hơn thanh đoản đao của Phong Tứ hẳn một đoạn.
Phong Tứ: "..."
Có gì đó sai sai ở đây! Rất sai!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận