Quả nhiên lại là kết cục này, cái miếng da dê nhà ngươi không biết đổi chiêu nào mới mẻ hơn à!
"Cậu kia, có lên xe hay không thì bảo?"
"Phải đấy, thanh niên bây giờ sao cứ lằng nhằng!”
Trên xe, mọi người đợi một hồi, nhao nhao phàn nàn.
Phương Nguyệt nở nụ cười gượng gạo, lắc đầu nói: "Tôi không lên nữa đâu. Xin lỗi mọi người nhé, tôi nhìn nhầm số xe, cứ tưởng đây là xe số 35."
Mọi người nghe vậy liền lẩm bẩm chửi đổng vài câu, bác tài cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Xe buýt chậm rãi rời đi.
Phương Nguyệt lấy tấm da dê ra.
【 Theo lời nhắc nhở của tấm da dê, ta không lên xe, ta còn sống. 】
【 Để mua được game sớm hơn, ta gọi xe taxi. 】
【 Tài xế taxi là một bác tài già, rất nhanh đã đưa ta đến nơi. 】
【 Ta được như nguyện mua được game. 】
Thà tin là có, còn hơn tin là không.
Phương Nguyệt tự nhủ như vậy, lấy sự nhát gan làm cái cớ để tự trấn an mình. Hắn rút điện thoại ra gọi một chiếc taxi.
Ba phút sau, chiếc xe tấp vào lề đường.
Ngay khi Phương Nguyệt vừa định mở cửa bước lên…
BÙM!!
Cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng nổ long trời lở đất.
Ánh lửa ngút trời, khói đen cuồn cuộn bốc lên.
Phương Nguyệt bàng hoàng nhìn về hướng đó.
Đó chẳng phải là hướng chiếc xe buýt vừa rời đi sao?
Không thể nào… Tấm da dê này nói trúng thật à?
Tim hắn đập thình thịch liên hồi, một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc dâng lên trong lòng.
“Đậu má! Tai nạn rồi! Xe bồn chở dầu phát nổ kìa!”
Bác tài già giật bắn mình, điếu thuốc ngậm trên môi suýt chút nữa thì rơi mất.
“Bác tài, chở tôi đi đường vòng qua đó ngó thử xem sao.”
Câu này của Phương Nguyệt gãi đúng chỗ ngứa của lão tài xế, lão gật đầu lia lịa. Vừa kiếm thêm được chút tiền cước, lại vừa được hóng biến, tội gì mà không làm!
Chiếc taxi men theo con đường khác mà đi, không bao lâu, Phương Nguyệt đã thấy hiện trường vụ tai nạn, lập tức con ngươi co lại.
Một chiếc xe buýt nằm nghiêng bên đường, bốc cháy ngùn ngụt, trên thân xe có một lỗ thủng lớn, như thể bị vật nặng hung hãn va vào.
Trong xe chỉ còn ba người sống sót đang la hét thảm thiết rồi bò ra ngoài, số còn lại nếu không bị thương nặng thì cũng đã bỏ mạng.
Còn chiếc xe đâm sầm vào hai chiếc xe buýt lại là một con siêu xe thể thao có kiểu dáng cực ngầu. Phương Nguyệt không nhận ra nhãn hiệu gì, nhưng gã biết thừa giá trị của nó ít nhất cũng phải cỡ chục triệu tệ.
Đáng tiếc, trứng chọi với đá, chiếc xe thể thao đâm vào xe buýt liền nát bét thành một đống sắt vụn. Người ngồi bên trong còn thảm khốc hơn, đến cái xác cũng chẳng vẹn toàn.
Tại hiện trường, không ít xe bên đường đã dừng lại, mọi người nháo nhào chạy tới ứng cứu, tiếng la hét kêu cứu và tiếng gọi điện cho xe cấp cứu vang lên hỗn loạn.
Những người trưởng thành này hiển nhiên biết cách xử lý tình huống tốt hơn Phương Nguyệt nhiều.
"Bác tài ơi, đi thôi ạ."
"Được."
Đợi chiếc taxi lăn bánh rời khỏi hiện trường vụ tai nạn, Phương Nguyệt mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Gã lặng lẽ chạm vào tấm da dê trong túi áo.
"Mình... hình như vừa nhặt được một món đồ cực kỳ khủng khiếp rồi."
.....
Trong một căn phòng tối đen như mực, một chiếc màn hình lớn đang phát hình ảnh từ camera hành trình.
Trong video không nhìn thấy người, nhưng âm thanh lại nghe rõ mồn một.
"Không thấy! Sao lại không thấy được chứ!"
"Mau tìm cho tao! Nhất định phải tìm bằng được, nếu không tất cả chúng ta đều mất mạng!"
"Lái nhanh lên! Nhanh nữa lên cho tao!"
"Quá chậm! Quá chậm! Tăng tốc lên! Nhấn ga đi! Quay lại chỗ cũ..."
Âm thanh vừa dứt, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một chiếc xe buýt.
Tài xế còn không kịp đạp phanh, chiếc xe đã lao thẳng vào đuôi xe buýt.
Khung hình đảo lộn kịch liệt rồi xoay tròn trên mặt đất, sau đó là một mảng hỗn loạn nhiễu sóng.
Cạch.
Màn hình lớn vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.
Đèn phòng bỗng bật sáng, làm hiện rõ bố cục xung quanh.
Nơi này trông giống như một phòng họp. Nhưng lúc này, bên trong chỉ có vỏn vẹn hai người.
Một người là gã đàn ông trung niên để râu dê, gã đang rít một hơi thuốc, dời tầm mắt về phía người đối diện.
Người còn lại là một cô gái tầm hai mươi tuổi, vóc dáng bốc lửa cùng gương mặt vô cùng tinh xảo.
Gã trung niên lên tiếng hỏi: "Tiểu Diệu, cô thấy thế nào?"
Tiểu Diệu nhướng mày: "Còn phải thấy thế nào nữa? Không lẽ sếp nghĩ có người lại không nhận ra hai tên này đang tìm đồ chắc?"
"..."
"Lưu tổng, sao sếp không nói gì?"
"Khụ! Ta chỉ là chưa thích ứng được với cách nói chuyện của giới trẻ các cô thôi."
Ngừng một chút, Lưu tổng dùng ngón trỏ gõ nhẹ xuống mặt bàn.
"Ta đã điều tra lịch sử di chuyển của chiếc xe này. Lộ trình cuối cùng của nó là xuất phát từ nhà máy Trăng Sáng, đi qua cầu lớn Giang Hải. Sau đó di chuyển dọc theo đường Gió Mùa, qua quảng trường số 19 đường Rương. Nhưng đến cuối đường Sóng Gợn, chiếc xe đột nhiên quay đầu, điên cuồng tăng tốc chạy ngược lại năm quảng trường, rồi đâm vào xe buýt dẫn đến tử vong."
"Giảm giá 90% bình nước. Chỉ có thế thôi? Chỉ có thế thôi á? Chỉ thế thôi mà phóng hơn hai trăm cây số trên giờ rồi gây tai nạn?"
...Trọng điểm là cái đó sao?
Vẻ mặt Lưu tổng cứng đờ, gượng gạo chuyển chủ đề: "Cho nên, món đồ bọn họ làm rơi chắc chắn nằm trong khu vực này. Ta muốn cô bí mật đi điều tra rõ ràng."
"Lưu tổng, tôi từ chối được không? Tối nay game « Lam Hải » mở server rồi!"
"Trò chơi quan trọng hay công việc quan trọng? Đừng quên chúng ta là công ty săn tiền thưởng, đã nhận đơn thì phải làm việc, uy tín là trên hết."
"Vâng vâng vâng..."
"Ta là thấy cô còn trẻ nên mới muốn nâng đỡ cô..."
Nghe Lưu tổng bắt đầu lải nhải văn mẫu, Trần Tiểu Diệu thở dài ngao ngán.
« Lam Hải » của tôi ơi...
Xem ra tối nay chỉ có thể lén lút vào cày một lúc thôi vậy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận