Dứt lời, Lãnh Bạch xoay người bước đi.
Lão đi được vài bước thì khựng lại, ngoái đầu nhìn về phía Phương Nguyệt.
"Theo ta."
"Dạ, dạ... Vâng."
Phương Nguyệt vội vàng bật dậy, rảo bước đuổi theo.
Lần này, Lãnh Bạch dẫn hắn rảo quanh thôn Cổ Nguyệt một vòng, rồi dừng chân trước một khoảng sân rộng.
Trong sân, đám thiếu niên đang miệt mài luyện tập.
Bọn họ xếp thành hàng ngay ngắn trên nền đất lầy lội sau cơn mưa, tư thế chỉnh tề, miệng hô vang "một hai, một hai", tay vung quyền tới tấp, mồ hôi nhễ nhại.
Phía ngoài sân, vài người đang xếp hàng dài chờ đợi.
Phương Nguyệt bất chợt nhận ra trong đám người đang xếp hàng có Thế Nhàn.
Thế Nhàn hiển nhiên cũng đã thấy hắn.
Hắn vừa định mở miệng, nhưng liếc thấy Lãnh Bạch đang đứng cạnh Phương Nguyệt liền lập tức ngậm tăm.
Trong hai giờ Phương Nguyệt "treo máy", Thế Nhàn đã chẳng làm được tích sự gì.
Hắn thừa hiểu địa vị của Lãnh Bạch trong thôn cao vời vợi, chỉ cần một lời của lão cũng đủ quyết định sinh tử của đám nạn dân bọn họ.
Phương Nguyệt gửi tin nhắn qua hệ thống bạn bè cho Thế Nhàn, rồi mới quay sang nhìn Lãnh Bạch.
"Nơi này là đội thủ vệ, phụ trách an toàn và tuần tra thường nhật trong thôn."
"Ngươi muốn tập võ, thì phải gia nhập đội thủ vệ, sau này bảo vệ thôn Cổ Nguyệt."
"Ngươi có bằng lòng không?"
Lãnh Bạch giải thích, rồi lặng lẽ quan sát Phương Nguyệt.
Đương nhiên là bằng lòng rồi!
Phương Nguyệt gật đầu lia lịa, trong lòng kích động không thôi.
Cuối cùng cũng được tập võ!
Điểm thuộc tính sắp sửa tăng vọt rồi!
Phương Nguyệt đã xem qua các bài đăng trên diễn đàn.
Đa số người chơi đều vào thôn với thân phận nạn dân, đừng nói đến tập võ, tìm được một công việc ổn định còn khó như lên trời.
Dân làng đối với nạn dân vốn có ác cảm, ghét bỏ, khinh khỉnh là chuyện thường.
Đa số đều phải liều mạng giúp dân làng làm việc, nhận nhiệm vụ, tăng hảo cảm, sau đó mới có cơ hội tiếp xúc với người trong đội thủ vệ.
Cũng có kẻ may mắn gặp được những thôn dân đặc biệt, học được kỹ năng khác, có kỳ ngộ riêng. Phương Nguyệt chỉ biết đứng nhìn mà thèm.
Dù sao đi nữa, so với những kẻ muốn tập võ mà không có cơ hội, Phương Nguyệt đúng là một bước lên mây.
Có người chống lưng, muốn làm gì thì làm.
"Vậy được, theo ta vào trong."
Phương Nguyệt đi theo Lãnh Bạch, nghênh ngang bước vào sân.
Cảnh tượng này khiến Thế Nhàn đỏ cả mắt.
"Mẹ kiếp! Vì sao lão tử lại không có phúc phận này!"
Những kẻ khác cũng nhìn Phương Nguyệt bằng ánh mắt ước ao, ghen tị.
Thời buổi này, không có chút bản lĩnh phòng thân, sớm muộn gì cũng chết một cách vô nghĩa ngoài kia.
Vì thế, tập võ là mong ước của biết bao người.
Chỉ có điều, đội thủ vệ không phải cơ quan từ thiện, yêu cầu tuyển chọn vô cùng khắt khe, không có chút lợi ích nào cống hiến, thì đến cửa cũng đừng hòng bước vào.
Thế Nhàn ban đầu vào thôn, định đi theo gã có quan hệ với dược sư.
Kết quả hắn phát hiện, dược sư thu đồ đệ không chỉ yêu cầu đủ thứ điều kiện, mà còn chẳng thèm đoái hoài đến hắn.
Dược sư chê hắn ngu, trí nhớ lại kém.
Nói nhảm! Đưa cho ta cả quyển sách dày cộp về đặc tính thảo dược, bắt phải học thuộc lòng, thì ma nào thèm học!
Thế Nhàn đành từ bỏ con đường dược sư, sau khi dò la khắp nơi, biết được đội thủ vệ có dạy võ công, liền đến xếp hàng thử vận may.
Biết đâu mình có thiên phú hơn người, được đội thủ vệ coi trọng thì sao.
Giờ đây, hắn cảm thấy Phương Nguyệt mới thực sự là kẻ có thiên phú hơn người...
Không bàn đến chuyện Thế Nhàn nghĩ gì.
Đám thiếu niên đang luyện võ trong sân, thấy Lãnh Bạch đều nhao nhao dừng lại, vị giáo đầu phụ trách dạy dỗ cũng vội vàng cung kính hành lễ.
"Lãnh Bạch, sao ngài lại tới đây?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận