"Phu nhân, chuyện này cứ để chúng tôi lo!"
"Phu nhân, cẩn thận kẻo đứt tay!"
Giữa tiếng gào thét kinh hoàng của hai ả nha hoàn, Trần phu nhân đã đưa bàn tay trắng nõn ra, chụp lấy những mảnh vỡ của chiếc ly sứ.
Mụ ta hơi dùng lực, siết chặt lấy mảnh sành sắc lẻm.
Vết cắt ngọt đến mức ớn lạnh. Mảnh vỡ xuyên toạc qua ngón tay, khiến nó lìa khỏi bàn tay, rơi bịch xuống nền đất.
Trần phu nhân đứng chết trân. Mụ vô hồn nhìn dòng máu đỏ tươi tuôn xối xả từ vết thương, rồi thốt lên một tiếng rên nghẹn ngào.
"Phu nhân, tay của người!"
"Á á á á!"
Tiếng thét chói tai vừa dứt, mảnh vỡ trên tay mụ bỗng lao vút đi, cắm phập thẳng vào cổ của ba kẻ đứng gần đó.
Đôi mắt vốn trong veo của chúng trong tích tắc như bị nhỏ một giọt mực, nhuộm đen kịt một màu quỷ dị, rồi lặng lẽ chìm vào tĩnh mịch.
Trần phu nhân thản nhiên nhặt đốt ngón tay dưới đất lên, đưa vào miệng nhấm nháp vài cái rồi nhổ toẹt ra.
Mụ nhíu mày, bộ dạng đầy vẻ chê bai thứ đó khó nuốt.
Khựng lại một chút, mụ nở nụ cười ma mị, dời tầm mắt nhìn chằm chằm về phía gian phòng nơi Phương Nguyệt từng ở.
Rầm!
Cánh cửa phòng đột ngột vỡ tan tành, đổ sập xuống đất.
Thấy trong phòng trống trơn không một bóng người, Trần phu nhân nhướng mày, đảo mắt ra phía sân trước.
Nơi ánh mắt mụ quét qua, mặt đất liền bị cày xới hiện lên từng vết đao chằng chịt, cửa gỗ bị chẻ thành từng đoạn, ngay cả đèn lồng treo trên mái hiên cũng rơi rụng lả tả.
Toàn bộ hành lang hoang tàn đổ nát, trông như vừa bị kẻ nào đó cầm đao điên cuồng băm vằm.
"Có tiếng gì thế nhỉ..."
Hai tên gia đinh từ xa hớt hải chạy tới. Một kẻ vừa đi được nửa đường thì nửa thân trên đã lìa khỏi xác, máu tươi nhuộm đỏ cả lối đi.
"Quỷ... Quỷ dị xuất hiện rồi!"
Tên còn lại sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, lảo đảo lùi lại rồi vắt chân lên cổ bỏ chạy.
Một ả nha hoàn đứng cạnh Trần phu nhân lặng lẽ lao ra, chớp mắt đã áp sát tên gia đinh. Ả đè mạnh một tay lên đỉnh đầu hắn, nhẹ nhàng nhấc bổng lên.
Toàn thân hắn mềm nhũn như cọng bún, đầu lìa khỏi cổ, xác chết không đầu đổ rạp xuống đất.
Lúc này, càng lúc càng có nhiều người nghe thấy động tĩnh, từ khắp nơi đổ xô chạy về phía này...
Dưới gốc đa cổ thụ ở thôn Cổ Nguyệt.
Năm người chơi đang tụ tập một chỗ, nhìn vầng mặt trời đang khuất dần sau núi mà trong lòng thấp thỏm không yên.
Vừa thấy một bóng người thong thả bước tới từ đằng xa, cả đám đồng loạt lộ vẻ mừng rỡ, vội vàng vây kín lấy.
"Đêm, ông giờ này mới đến! Sắp đến giờ Dậu rồi! Thằng Trâu Trâu bảo nếu muộn nữa là đội tuần tra đêm nay sẽ hủy nhiệm vụ đấy!"
Phương Nguyệt cũng muốn đi nhanh lắm, nhưng ngặt nỗi thể trạng hiện tại không cho phép.
Dĩ nhiên, bên ngoài hắn vẫn phải tỏ ra bình thường, tuyệt đối không hé răng nửa lời về tình trạng kiệt quệ của mình.
"Đừng vội, dục tốc bất đạt."
Nhóm của Thế Nhàn đâu còn tâm trí nào mà nghe hắn giảng đạo lý. Cả bọn sờ soạng một hồi, gom góp ra 50 đồng tiền đồng – số tiền mà năm đứa trầy vẩy cả ngày trời mới kiếm được.
"Đêm, đây là tiền công tụi tôi làm nhiệm vụ chạy vặt cho NPC ban ngày đấy, tổng cộng có 50 đồng thôi, ông đừng chê ít nhé."
Kể từ khi vào game đến nay, đây là lần đầu tiên Phương Nguyệt được sờ vào tiền tệ trong này.
Đón lấy số tiền, Phương Nguyệt lật qua lật lại quan sát một chút, phát hiện đây cũng chỉ là những đồng tiền cổ bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ là khi cầm trên tay, hắn lại cảm thấy nó trĩu nặng.
Không đúng, không phải tiền nặng, mà là do cơ thể hắn đang quá yếu mà thôi...
Vừa cất tiền vào túi bách bảo, giao diện tài khoản ngoài đời thực của hắn lập tức nảy ra thông báo quy đổi:
[Kính chào người dùng, tài khoản ngân hàng liên kết với khoang giả lập 5203 đã nhận được 5.000 Nhân dân tệ!]
5.000 tệ! Kiếm tiền kiểu này đúng là dễ như trở bàn tay!
Phương Nguyệt không giấu nổi vẻ hớn hở trên khuôn mặt: "Đi thôi, chúng ta đi nhận nhiệm vụ!"
"Được luôn!"
Cả nhóm vui vẻ hưởng ứng. Có một vị cao thủ chuyên nghiệp như Đêm gánh team, trong lòng bọn họ bỗng chốc tràn ngập cảm giác an toàn.
Thế nhưng, khi vừa bước tới chỗ Đội trưởng đội tuần tra, Phương Nguyệt lại bất ngờ bắt gặp một gương mặt quen thuộc.
"Lâm Linh? Sao cô cũng ở đây?"
So với hắn, Lâm Linh nhìn thấy Phương Nguyệt xuất hiện lại càng tỏ ra kinh ngạc hơn gấp bội...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận