Thôn Cordu, quán rượu cũ.
Vừa tiến gần quầy bar, Lumian đã hỏi ngay Maurice Bénet - ông chủ quán kiêm tay pha chế rượu:
"Người đàn bà ngoại tỉnh kia ở phòng nào trên lầu?"
Quán rượu cũ cũng là nhà trọ duy nhất trong thôn, tầng hai có sáu phòng cho khách.
Maurice Bénet không béo, cũng chẳng lực lưỡng, mái tóc đen và đôi mắt xanh đặc trưng của dân làng, chỉ có cái mũi là đỏ ửng vì nghiện rượu.
Gã là người trong tộc của cha xứ Guillaume Bénet, nhưng quan hệ cũng chỉ là anh em họ xa.
"Hỏi cái này làm gì?"
Maurice tò mò,
"Loại đàn bà thành thị đó mà lại để mắt tới hạng trai quê chân lấm tay bùn như cậu à?"
Gã nhìn Lumian với vẻ dò xét, đầy hứng thú với những mối quan hệ mập mờ.
"Ông cũng là dân quê thôi chứ sang trọng gì?"
Lumian khịt mũi khinh bỉ, rồi tùy tiện bịa ra một lý do:
"Bà ta đánh rơi đồ đêm qua, sáng nay tôi nhặt được nên mang trả."
"Thật không?"
Maurice nghi ngại.
Cái tên Lumian này mười câu thì hết tám câu là bốc phét.
"Chứ sao? Hay ông nghĩ bà ta nhìn trúng tôi thật?"
Lumian nói bằng giọng đầy lý lẽ.
"Cũng đúng."
Maurice bị thuyết phục,
"Bà ta ở phòng gần quảng trường, đối diện phòng tắm."
Nhìn theo bóng Lumian đi lên cầu thang, gã chủ quán vừa lau ly vừa lẩm bẩm:
"Mà cũng chẳng biết chừng, đôi khi người ta lại muốn đổi vị thì sao..."
Tiếng lẩm bẩm đó vừa vặn lọt vào tai Lumian.
...
Trên hành lang mờ tối của tầng hai, Lumian tìm thấy phòng tắm duy nhất, rồi nhìn về phía cánh cửa gỗ màu đỏ sậm đối diện.
Trên tay nắm đồng thau có treo một tấm bảng giấy trắng, viết bằng tiếng Entis:
"Đang nghỉ ngơi, Xin đừng làm phiền."
Lumian nhìn tấm bảng vài giây, không vội vã gõ cửa mà lùi lại hai bước, tựa lưng vào tường chờ đợi.
Cuộc sống lang thang trước đây đã dạy cậu rằng: khi cơ hội xuất hiện, phải quyết đoán chộp lấy, không được do dự hay nể mặt; nhưng khi cơ hội chưa tới, phải có sự kiên nhẫn của một kẻ săn mồi, khắc chế mọi sự bồn chồn.
Thời gian trôi qua, Lumian đứng bất động như một pho tượng, chỉ thỉnh thoảng mới cử động nhẹ chân tay cho đỡ mỏi.
Cuối cùng, cánh cửa cũng "két" một tiếng mở ra.
Vị quý cô nọ đã thay một chiếc váy dài màu xanh nhạt viền trắng, mái tóc nâu được búi lỏng sau gáy.
Bà ta dùng đôi mắt xanh lam quét qua Lumian một giây, nhìn tấm bảng trên tay nắm cửa rồi mỉm cười hỏi:
"Đợi lâu chưa?"
Bà ta không hề ngạc nhiên trước sự hiện diện của cậu.
"Điều đó không quan trọng."
Lumian bước tới, cố giữ giọng bình thản.
"Cậu muốn hỏi gì?"
Người phụ nữ đi thẳng vào vấn đề.
"Hỏi ngay tại đây sao?"
Lumian liếc nhìn xung quanh.
Bà ta mỉm cười:
"Nếu cậu không ngại, tôi cũng chẳng phiền."
Lumian đã quan sát kỹ, đám người Ryan, Leah dường như không có mặt, hành lang lúc này chỉ có hai người.
Cậu sắp xếp ngôn từ rồi hỏi:
"Mộng cảnh đó rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì?"
Người phụ nữ bật cười khe khẽ:
"Câu đó cậu phải tự trả lời, chứ không phải hỏi tôi."
Bà ta dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Tôi chỉ có thể tiết lộ rằng, cậu có thể thu được một vài lực lượng siêu phàm ở đó."
Lực lượng siêu phàm...
Tim Lumian đập chệch một nhịp, nhưng cậu lập tức nghi hoặc:
"Đạt được sức mạnh trong mơ thì có ý nghĩa gì? Nó đâu thể ảnh hưởng đến thực tại."
Vị quý cô mỉm cười đầy ẩn ý:
"Trong lĩnh vực siêu phàm, không gì là không thể. Biết đâu, nó thực sự có thể tác động thì sao?"
Thứ sức mạnh siêu phàm mà mình khổ công tìm kiếm bấy lâu, lại xuất hiện theo cách này?
Lumian im lặng.
Vị quý cô thu lại nụ cười, nghiêm nghị bổ sung:
"Tôi phải cảnh báo cậu một câu: Nơi đó tràn ngập sự nguy hiểm. Nếu cậu chết trong giấc mơ đó, cậu sẽ thực sự tử vong ngoài đời thực."
Chết trong mộng dẫn đến cái chết ngoài đời thực?
Lumian chưa thể hiểu thấu, nhưng cậu chọn tin tưởng.
Một là vì mộng cảnh sương xám này vốn đã quá dị thường, hai là lời Aurore luôn văng vẳng bên tai: phải luôn nhìn nhận vấn đề ở mức độ nghiêm trọng nhất để không chủ quan.
Vài giây sau, cậu hỏi:
"Nếu tôi không thăm dò thì sao? Hậu quả thế nào?"
"Về lý thuyết thì chẳng có hậu quả gì, không ai ép cậu cả."
Bà ta suy nghĩ rồi nói,
"Nhưng tôi không dám chắc theo thời gian, nó có biến đổi hay không. Và một khi đã biến đổi, xác suất nó trở nên tồi tệ hơn bao giờ cũng cao hơn là tốt đẹp."
"Cao bao nhiêu? 90% so với 10% à?"
Lumian truy vấn.
"Không, là 99.99% so với 0.01%."
Vị quý cô bồi thêm một câu đầy sắc lạnh,
"Tất nhiên, đó là phán đoán cá nhân của tôi, cậu có quyền không tin."
Lumian lập tức rơi vào sự giằng xé nội tâm.
Những suy nghĩ hỗn loạn tuôn ra như thác đổ:
Mộng cảnh này là một mầm mống tai họa, bỏ mặc nó là lựa chọn ngu xuẩn nhất...
Nhưng thăm dò khi không biết gì thì khả năng mất mạng là rất cao...
Chờ Aurore hỏi tin tức từ bạn phương xa rồi mới thử?
Nếu vậy, chắc chắn chị ấy sẽ không cho mình mượn cơ hội này để lấy sức mạnh siêu phàm... Nhưng mình điều tra những truyền thuyết kia chẳng phải cũng để tìm sức mạnh sao...
Quá nguy hiểm, thực sự sẽ chết người...
Hay là mình cứ thăm dò ở rìa phế tích trước, không dấn sâu vào?
Đó cũng coi như là thu thập tình báo...
Ừm, có thể kể lại cuộc đối thoại này cho Aurore, nhưng tuyệt đối không được nhắc đến khả năng đạt được lực lượng siêu phàm...
Khi những ý nghĩ đã lắng xuống, Lumian nhìn thẳng vào người phụ nữ đối diện, trầm giọng hỏi:
"Bà rốt cuộc là ai? Tại sao lại đưa tôi lá bài đó, tại sao lại cho tôi cơ hội thăm dò mộng cảnh?"
Vị quý cô mỉm cười thần bí:
"Khi nào cậu giải mã được bí mật của giấc mơ, tôi sẽ cho cậu biết."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận