Điều khiến Guillaume cảm thấy may mắn là chuyện tình vụng trộm giữa gã và phu nhân Pualis – vợ của viên Hành chính quan – vẫn chưa bị đám người ngoại bang kia rêu rao ra ngoài.
Đám người kia nhanh, nhưng Lumian còn nhanh hơn.
Ngay khi Pons vừa mở miệng, cậu đã xoay người chạy bán sống bán chết.
Cậu quá hiểu bản tính và phong cách hành sự của hội Cha xứ này.
Từng có người dân trong làng bí mật báo cáo lên giáo hội trên thành phố rằng Guillaume Bénet không chỉ có nhiều tình nhân mà còn biển thủ tiền công đức của tín đồ, nhưng rồi vào một buổi chiều nọ, người đó đột nhiên "vô tình" ngã chết.
Bạch! Bạch! Bạch!
Lumian chạy nhanh như một cơn gió lốc.
"Đứng lại cho bố mày!" P
ons vừa hò hét vừa đuổi theo, tốc độ cũng không hề chậm.
Lao khỏi đường nhỏ, Lumian không chạy theo đại lộ mà xông thẳng vào một nhà dân gần đó.
Gia đình nọ đang chuẩn bị bữa trưa trong gian bếp kiêm phòng khách, đột nhiên thấy một bóng người lao vào.
Vèo một cái, Lumian vòng qua họ, lộn nhào qua cửa sổ phía sau phòng bếp.
Khi nhóm của Pons đuổi tới nơi, chủ nhà mới sực tỉnh, đứng dậy chặn đường quát hỏi:
"Làm cái gì thế? Các người chơi trò gì vậy?"
"Lão già tránh ra!"
Pons hung tợn đẩy ngã người đàn ông, nhưng cũng vì thế mà bị chậm mất vài giây. Đến khi chúng trèo qua cửa sổ, Lumian đã biến mất vào một con hẻm khác.
Đuổi thêm một đoạn, chúng hoàn toàn mất dấu cậu.
"Con chó hoang chết tiệt!"
Pons nhổ một bãi đờm đặc xuống lề đường.
...
Bên ngoài căn kiến trúc hai tầng kiểu bán lộ thiên.
Lumian bình ổn lại nhịp thở, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, đẩy cửa vào nhà.
"Một hai ba bốn, hai hai ba bốn..."
Những tiếng hô có nhịp điệu lọt vào tai.
Lumian nhìn về phía khoảng không gian trống cạnh phòng bếp.
Cậu thấy Aurore với mái tóc vàng buộc đuôi ngựa, mặc áo trong màu nâu sẫm và quần dài trắng, chân đi ủng da cừu, đang không ngừng vận động đến vã mồ hôi.
Ở làng Cordu, tầng một thường là phòng bếp – trái tim của cả căn nhà, nơi nấu nướng, ăn uống và cũng là nơi tiếp khách.
Lại rèn luyện thể chất à...
Lumian đã quá quen với cảnh này.
Aurore thường làm những việc kỳ quái mà chẳng bao giờ giải thích lý do.
Nhưng ít nhất rèn luyện sức khỏe là việc tốt, lại còn rất đẹp mắt...
Lumian tiến lại gần, lặng lẽ quan sát.
Một lúc sau, Aurore dừng lại, xoay người tắt chiếc máy ghi âm chạy pin màu đen.
Cô đón lấy chiếc khăn trắng từ tay Lumian, vừa lau mồ hôi trán vừa dặn dò:
"Chiều nay nhớ học cách đấu đấy nhé."
"Vừa phải đọc sách, vừa phải học cách đấu, chị yêu cầu cao quá không?"
Lumian thuận miệng than vãn.
Aurore liếc cậu một cái, cười tủm tỉm:
"Phải nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta là phát triển toàn diện: đạo đức, trí tuệ, thể chất, mỹ học và năng lực lao động!"
Cô càng nói càng hứng chí, dường như đang nhớ lại một kỷ niệm tươi đẹp nào đó.
Về khoản đạo đức thì em thất bại rồi...
Lumian lẩm bẩm trong lòng.
Cậu hỏi ngược lại: "Học loại cách đấu nào?"
Một trong những điều Lumian không hiểu nổi là trông Aurore mềm yếu như vậy nhưng lại là một cao thủ cách đấu, tinh thông nhiều lưu phái, lần nào cũng áp chế khiến cậu không kịp trở tay.
Aurore suy nghĩ một lát, hơi nghiêng người về phía trước, nheo mắt nhìn Lumian.
Cô chợt cười hắc hắc, dõng dạc nói:
"Phòng sói thuật!"
"Hả?"
Lumian ngẩn người,
"Chẳng phải cái đó dành cho con gái học sao?"
Aurore đứng thẳng người, nghiêm trang lắc đầu, ra vẻ thấm thía:
"Con trai đi ra ngoài cũng phải biết tự bảo vệ mình chứ. Ai bảo con trai thì không gặp phải sắc lang?"
Khóe môi cô dần không che giấu nổi ý cười.
Chẳng rõ chị mình đang đùa hay thật, Lumian đành im lặng, cầm lại chiếc khăn trắng đi về phía cầu thang.
Đột nhiên, chân cậu khựng lại, dường như vừa vấp phải vật gì đó, cả người lao thẳng về phía trước.
Giữa không trung, Lumian vội vàng gồng cứng cơ eo, vươn tay ấn mạnh xuống cạnh ghế gỗ rồi mượn lực xoay người, khó khăn lắm mới "tiếp đất" an toàn.
Aurore thu lại cái chân vừa ngáng ra, tặc lưỡi cười:
"Yếu nghĩa của cách đấu là phải luôn quan sát môi trường xung quanh, không được lơ là dù chỉ một giây. Nhớ chưa, cậu em lính mới (noob) của chị?"
Vừa rồi, tay phải cô vốn đã định tóm lấy sau lưng Lumian, nhưng thấy cậu tự kiểm soát được thân hình nên lại thu về.
"Chẳng phải vì em quá tin tưởng chị sao..."
Lumian lầm bầm.
Cậu ngẫm lại thấy sự tin tưởng này thật vô nghĩa, chẳng biết cậu đã "ăn hành" bao nhiêu lần vì cái trò này của Aurore rồi.
Aurore ho khan một tiếng, thu lại vẻ cợt nhả:
"Chuyện với người đàn bà kia thế nào rồi?"
Lumian thuật lại khái quát cuộc đối thoại, cuối cùng chốt lại:
"Em tính đợi bạn chị hồi âm rồi mới cân nhắc việc thăm dò mộng cảnh."
"Lựa chọn sáng suốt."
Aurore hài lòng gật đầu.
Lumian chuyển chủ đề:
"Trưa nay ăn gì?"
"Bánh mì nướng sáng nay vẫn còn, chị sẽ nướng thêm cho em bốn miếng sườn cừu nhỏ."
Aurore suy nghĩ rồi đáp.
"Còn chị?"
Aurore tùy ý nói:
"Chị dùng súp nấm truffle, thêm một bát canh cà rốt phô mai. Lần trước chị thử thấy vị cũng khá..."
Lời chưa dứt, cả người cô bỗng cứng đờ.
Giây tiếp theo, cô đưa hai tay lên bịt chặt tai, các cơ trên mặt dần vặn vẹo. Sự đau đớn khiến gương mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn.
Lumian lặng lẽ quan sát, đôi mắt tràn ngập vẻ lo lắng và bất an.
Một lúc sau, Aurore thở hắt ra một hơi dài, khôi phục lại trạng thái bình thường, nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi.
"Sao rồi chị?"
Lumian hỏi.
Aurore mỉm cười:
"Chứng ù tai lại phát tác thôi, em cũng biết chị bị bệnh cũ này mà."
Lumian không hỏi thêm, chỉ nói:
"Ừm, vậy để em làm bữa trưa, chị nghỉ ngơi đi."
Mỗi khi chứng kiến cảnh này, khao khát đạt được sức mạnh siêu phàm trong lòng cậu lại càng trở nên mãnh liệt và kiên định hơn bao giờ hết.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận