Đêm đã điểm.
Sau khi giải quyết xong việc cho gã hàng xóm mượn lò nướng, Lumian rời khỏi tầng trệt, bước vào gian phòng vốn được trưng dụng làm thư phòng ở lầu hai.
Ở cái làng Cordu này, phần lớn những gia đình nghèo khổ chẳng đào đâu ra một chiếc lò nướng hay lò nướng bánh cỡ đại.
Mỗi khi cần nướng bánh mì hay hun thịt muối, họ chỉ còn cách đi mượn hàng xóm và sử dụng ngay tại chỗ.
Về khoản này, Aurore luôn tỏ ra là một người khai phóng và rộng lượng.
Cô chẳng nề hà việc ai đến mượn, miễn là họ thanh toán chi phí nhiên liệu tương ứng, hoặc tự mang theo than đá và củi khô.
Lúc này, cô đã trút bỏ bộ đồ thường nhật để diện chiếc váy ngủ bằng lụa trắng muốt, đang vùi mình trong chiếc ghế bành bọc da.
Dưới ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn bàn chạy pin, Aurore chăm chú dán mắt vào cuốn sách trên tay.
Lumian không muốn phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ấy.
Cậu lẳng lặng rút một cuốn sách mỏng từ trên giá rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ nơi góc phòng.
“Mạng che bí ẩn”
...
Đây là loại tạp chí gì vậy?
Lumian liếc nhìn trang bìa chằng chịt những ký hiệu cổ quái, lòng dấy lên nỗi hoài nghi.
Cậu nhanh chóng lật vài trang, và càng đọc, sự kinh ngạc càng hiện rõ trên gương mặt.
Cuốn tạp chí này bàn về sự tồn tại của linh hồn nhân loại, về thuyết vạn vật hữu linh, và cả những phương thức huyền bí để giao tiếp với các linh thể nhằm trục lợi...
Dù Lumian chẳng phải hạng tín đồ ngoan đạo — cậu chỉ tới nhà thờ "Vĩnh Hằng Liệt Dương" cầu nguyện theo phong trào hay thỉnh thoảng dự Thánh lễ — nhưng lúc này, trong đầu cậu vẫn không nhịn được mà nảy ra hai từ:
"Tiết độc!"
"Cấm kỵ!"
Aurore vốn là một Phù thủy, kẻ mà nếu bị lộ tẩy chắc chắn sẽ bị Tòa án Giáo hội tống lên giàn hỏa thiêu, nên việc trong nhà có những cuốn sách kiểu này là chuyện thường tình.
Thế nhưng, Lumian nhận ra cuốn tạp chí này có cả giấy phép xuất bản của chính phủ!
Thứ quỷ quái này mà cũng được công khai ấn hành sao?
Chẳng phải kiểm duyệt xuất bản vốn dĩ cực kỳ gắt gao đó ư?
Hay đây là giấy phép giả?
Lumian ngẩng đầu nhìn chị mình, buột miệng hỏi:
“Đây là tạp chí lậu hả chị?”
Aurore dời mắt khỏi trang sách, liếc sang phía cậu em trai với vẻ không mấy bận tâm:
“Hồi trước thì đúng là sách cấm đấy, nhưng không hiểu sao gần đây lại lọt qua kiểm duyệt để xuất bản chính thức. Giáo hội "Vĩnh Hằng Liệt Dương" cũng nhắm mắt làm ngơ, coi như ngầm thừa nhận.”
“Văn học á?”
Lumian chưa hiểu lắm cách dùng từ của chị mình.
“Tất nhiên là văn học rồi, chẳng lẽ nhóc lại tin là thật?”
Aurore bật cười.
“ Nếu những thứ viết trong đó là thật, nhóc nghĩ nó có cửa được xuất bản không? Nếu nhóc cứ khăng khăng làm theo mấy cái phương pháp đó, ngoài việc khiến tinh thần suy nhược và trở nên hoang tưởng ra thì chẳng thu hoạch được gì đâu. Ờ thì... đôi khi cũng có vài thứ thật đấy, nhưng nếu không có ngôn ngữ nghi thức tương ứng thì mọi nỗ lực đều là dã tràng xe cát thôi.”
Đó là lời thẩm định từ một Phù thủy chuyên nghiệp.
“Được rồi... “
Lumian không giấu nổi vẻ thất vọng.
“Em chỉ thấy lạ là tại sao nó lại được phép bán công khai thôi.”
Aurore phồng má, ra vẻ đang suy nghĩ lung lắm:
“Chị cũng không rõ. Có lẽ vài năm trở lại đây, các hiện tượng linh dị và siêu nhiên xảy ra ngày càng nhiều, không thể bít mắt tất cả mọi người được nữa. Chính phủ muốn dân chúng có chút hiểu biết mơ hồ để trấn an dư luận nên mới nới lỏng quản lý. Ở Trier, người ta chuộng các tờ “Thông Linh”, “Hoa Sen” hay “Áo Nghĩa” hơn. Trên giá sách của chị có đủ cả đấy, thích thì cứ lấy mà xem, sau này ra quán rượu bịa chuyện nghe cho nó "người thật việc thật" hơn một chút.”
“Vâng.”
Lumian thực sự cảm thấy hứng thú.
Cùng lúc đó, cậu lại thầm cảm thán trong lòng: Kho tàng sách của Aurore đúng là phong phú đến đáng sợ!
Chính nhờ đống sách này và những lời giảng giải của chị mà một gã thất học như cậu mới có cái nhìn sâu sắc về thế giới, về lục địa và quốc gia mình đang sống.
Thế giới này chia làm hai đại lục Nam và Bắc, ngăn cách bởi biển Cuồng Bạo — nơi những cơn phong ba điên cuồng khiến việc hải hành trở nên cực kỳ gian nan.
Còn về Đông đại lục và Tây đại lục trong truyền thuyết thì đến nay vẫn chưa ai đặt chân tới, cũng chẳng ai dám chắc chúng có thực sự tồn tại hay không.
Lumian và Aurore sống tại Cộng hòa Entis, nằm ở miền trung Bắc đại lục, phía tây giáp biển Mê Vụ, phía bắc nối liền với Đế quốc Fusak.
Phía đông, dãy núi Hornaces sừng sững ngăn cách họ với Vương quốc Ruen.
Phía nam là một dải các quốc gia: Vương quốc Finnebot, Renburg và Masek.
Nam đại lục giờ đây đã trở thành thuộc địa của các cường quốc phương Bắc, dù là Đế quốc Balam hay Vương quốc Paz thì đều đã mất đi quyền tự chủ, dẫu cho ngọn lửa phản kháng thực dân chưa bao giờ tắt lịm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận