Bầu trời trong xanh hun hút, điểm xuyết những đóa mây trắng xốp tựa bông.
Gió xuân hây hẩy mang theo mùi nhựa sống của cỏ cây mơn trớn gương mặt người lữ khách.
Cạnh dòng sông trong vắt đang lững lờ trôi, đàn ngỗng trắng muốt lục tục cúi đầu rỉa những ngọn cỏ non xanh mướt.
Một thiếu nữ khoác chiếc váy vải thô màu xám trắng, tay cầm gậy dài, đôi mắt dán chặt canh chừng đàn ngỗng.
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, gương mặt thiếu nữ như bừng sáng, để lộ lớp lông tơ mịn màng.
Mái tóc nâu mềm mại được bọc gọn trong một lớp khăn trắng, ngũ quan thanh tú toát lên vẻ tràn đầy nhựa sống của tuổi trẻ không chút che giấu.
Nàng đưa mắt nhìn về phía gốc cây bên bờ sông, nơi Lumian đang ngồi bệt dưới đất, khẽ cau mày nhắc nhở:
“Chẳng phải định thảo luận xem truyền thuyết nào dễ điều tra hơn sao? Sao cậu lại ngồi ngây ra như mấy bức tượng đá trên nóc giáo đường thế?”
Thiếu nữ này là Ava Lizier, con gái ông thợ đóng giày Guillaume.
Trong đám thanh niên tại làng Cordu, nàng cùng Lumian và Reimund là những người bạn thân thiết nhất.
“Tôi đang suy nghĩ một vấn đề.”
Lumian không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn đóng đinh vào đàn ngỗng trắng và những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
“Vấn đề gì?”
Reimund Greg, kẻ đang giúp Ava trông chừng bầy ngỗng, tò mò lên tiếng.
Lumian trầm ngâm như đang sa vào một bài toán hóc búa:
“Nếu cậu đối mặt với một con dã thú da dày thịt béo, mà vũ khí trong tay lại chẳng thể làm nó trầy da, cậu sẽ đối phó với nó thế nào?”
“Tất nhiên là tìm cách tháo chạy rồi. Trên núi thiếu gì dã thú, việc gì phải đâm đầu vào con đó.”
Ava đáp tỉnh bơ, không thấy có gì phải đắn đo.
Lumian khẽ “ừm” một tiếng:
“Nhưng nếu con thú đó cực kỳ quý hiếm, mấy lão gia trên thành phố rất thèm khát, sẵn sàng chi tới một trăm đồng Louis vàng để mua xác nó thì sao?”
“Một trăm Louis vàng… tức là hai ngàn đồng Felkin…”
Hơi thở của Reimund bỗng chốc trở nên dồn dập.
Hắn chưa từng thấy, cũng chưa từng chạm vào đồng Louis vàng bao giờ.
Theo bản năng, hắn lập tức quy đổi ra tiền Felkin cho dễ hình dung.
Với ngần ấy tiền, hắn có thể đến Dariège làm chút buôn bán nhỏ, còn việc gì phải đi chăn cừu nữa?
Hắn nhanh chóng nảy ra ý định:
“Hay là mượn một khẩu súng săn?”
“Súng không xuyên thủng được lớp da của nó đâu.”
Lumian dứt khoát phủ định.
Dù biết con mồi này chỉ nằm trong trí tưởng tượng và số tiền kia cũng chỉ là hư ảo, nhưng Ava vẫn không cưỡng lại được mà tham gia vào cuộc thảo luận:
“Nó có đáng sợ lắm không? Có hung tợn không?”
Lumian cân nhắc một chút rồi đáp:
“Cũng ngang tầm tôi thôi.”
Đó chính là lý do hắn chưa muốn bỏ cuộc.
“Thế thì còn đỡ.”
Reimund thở phào nhẹ nhõm,
“Về làng gọi thêm một nhóm người, bao vây nó lại, đánh cho nó kiệt sức rồi lao vào quật ngã, trói nghiến nó lại là xong.”
Hắn biết Lumian khá thiện chiến, nhưng rõ ràng cũng chỉ ở mức độ con người mà thôi.
“Làm vậy thì cậu chỉ nhận được mười đồng Louis vàng, thậm chí còn ít hơn.”
Lumian nhắc nhở cái giá của việc chia chác.
“Tôi từng thấy họ đi săn, có lẽ chúng ta nên đào một cái bẫy hầm, khiến con thú đó rơi xuống mà không tài nào bò lên được…”
Đôi mắt xanh như nước hồ mùa thu của Ava khẽ đảo quanh, nàng vừa hồi tưởng vừa hiến kế.
“Đó là một phương án hay.”
Lumian gật đầu tán đồng.
Nhận thấy kiến thức của Ava và Reimund cũng chỉ đến thế, không thể đưa ra gợi ý nào đột phá hơn, hắn kéo cuộc trò chuyện trở lại quỹ đạo:
“Các cậu thấy truyền thuyết nào phù hợp để làm mục tiêu tiếp theo?”
“Chẳng cái nào cả.”
Ava lắc đầu,
“Những chuyện đó hoặc là từ mấy trăm năm trước, hoặc là chỉ có một nhân chứng duy nhất mà người đó cũng xanh cỏ từ lâu rồi.”
Reimund phụ họa theo: “Đúng thế.”
“Không thử đi hỏi những người liên quan thì sao biết là không có manh mối?”
Lumian chậc lưỡi cười nhạo,
“Các cậu đấy, làm việc chẳng có chút nghị lực nào, vừa thấy khó đã nản chí, hèn chi cả đời chỉ có thể làm cô nàng chăn ngỗng với gã chăn cừu.”
Câu nói này khiến cả Ava và Reimund đều bốc hỏa trong lòng.
Về khoản chọc tức người khác, Lumian chắc chắn đứng đầu bảng tại cái làng Cordu này.
Ava thốt lên đầy ấm ức:
“Tôi nói không có cái nào hợp là vì đã tìm thấy cái khác hợp hơn rồi!”
“Là cái gì?”
Mắt Lumian sáng lên.
Vừa dứt lời Ava đã thấy hơi hối hận, nhưng thực ra nàng cũng định kể chuyện này, chỉ là không muốn cho hai gã này biết một cách dễ dàng như vậy.
Sau vài giây im lặng, nàng lườm Lumian một cái sắc lẹm:
“Trong làng chúng ta có một phù thủy thực thụ đấy.”
“Ai cơ?”
Tim Lumian thắt lại một nhịp.
Chẳng lẽ nàng ta nhắc đến Aurore?
Nếu ngay cả Ava cũng biết chị mình là phù thủy, thì hắn và Aurore phải lập tức đào tẩu khỏi làng Cordu này ngay, kẻo bị Tòa hình án tôn giáo kéo đến “viếng thăm”.
Ava theo bản năng nhìn quanh quất một hồi, rồi hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu:
“Phu nhân Pualis.”
Vợ của viên hành chính quan, nhân tình của cha xứ bản đường, phu nhân Pualis sao?
Lumian có chút hoài nghi:
“Thật hay giả đấy?”
Nếu Pualis thực sự là phù thủy, tại sao khi hắn bắt quả tang bà ta đang lén lút vụng trộm với cha xứ, bà ta lại không mảy may phát giác ra hắn?
“Không thể nào?”
Reimund kinh ngạc đến tột độ.
Ava nhón chân, nhìn về hướng cổng làng:
“Tôi cũng không chắc lắm. Đó là do gã hầu phòng Charlie của hành chính quan có lần lỡ miệng kể với tôi. Gã nói phu nhân Pualis là kẻ dẫn dắt linh hồn, có thể trò chuyện với vong linh người chết và dẫn đường cho họ về nhà. Gã còn bảo bà ta biết chế chế dược liệu bí truyền và các loại phù chú.”
Lumian chăm chú lắng nghe, trong lòng vẫn chưa thể định đoạt thực hư.
Giữa cái thời đại mà các tạp chí như “Thông Linh”, “Hoa Sen” hay “Màn Che Bí Ẩn” được xuất bản công khai, việc vợ một viên chức biết vài thuật ngữ chuyên môn rồi bày ra dáng vẻ huyền bí để lòe bịp đám người hầu và dân làng cũng chẳng có gì lạ.
“Hay là chúng ta đến giáo đường mật báo? Chắc chắn sẽ được trọng thưởng lớn đấy.”
Reimund vừa sợ hãi vừa có chút tham vọng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận