Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Túc Mệnh Chi Hoàn (Dịch)
  4. Chương 31: Những mảnh ghép từ hư vô 1

Túc Mệnh Chi Hoàn (Dịch)

  • 6 lượt xem
  • 1102 chữ
  • 2026-04-03 19:58:27

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ryan lắc đầu, vẻ mặt trầm tư:

“Lá thư này vỏn vẹn hai câu, nội dung cực kỳ đơn giản. Nhìn qua thì giống như lời cầu cứu của một kẻ đang sa vào tuyệt lộ.”

“Không nói rõ là nghịch cảnh gì sao?”

Lumian thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dù là thư chị gái Aurore gửi cho nhóm bạn văn hay thư hồi đáp của họ, thì cũng không thể nào chỉ ngắn ngủi có hai câu như thế được.

“Không có thông tin gì thêm.”

Ryan khẽ thở dài.

Chỉ vì một phong thư cầu cứu không đầu không cuối mà các người lặn lội đến tận đây? Không sợ đây là một trò đùa ác ý sao? Ngay cả người của Tòa thẩm phán cũng chẳng nhiệt tình bằng các người, cái này không phải là quá tốt bụng, quá thánh thiện, hay là quá ảo tưởng về sứ mệnh đấy chứ?

Lumian thầm giễu cợt trong lòng.

Theo bản tính, gã hẳn đã thốt ra những lời mỉa mai đó, nhưng vì muốn moi thêm thông tin từ đối phương nên đành kìm nén, không để cuộc hội thoại bị cắt đứt giữa chừng.

Tuy nhiên, Lumian thừa hiểu Ryan đang giấu giếm điều gì đó.

Việc họ tìm đến tận làng Cordu này vì một lá thư mơ hồ chắc chắn phải có ẩn tình khác.

“Ồ... “

Lumian xoa cằm, đưa ra một đề nghị mà gã nghĩ rằng chẳng mất mát gì nếu bị từ chối:

“Hay là cho tôi xem lá thư đó một chút? Biết đâu tôi có thể nhận ra danh tính qua nét chữ.”

Valentine — gã thanh niên với mái tóc rắc phấn cầu kỳ — lộ ra vẻ mặt như muốn nói:

"Ngươi coi chúng ta là lũ ngốc à?".

Trong khi đó, Leah lại mỉm cười:

“Anh cũng biết giám định bút tích sao?”

“Cũng biết chút ít.”

Lumian đáp với vẻ mặt vô cùng chân thành.

Nhưng trong lòng gã lại bổ sung: Giám định được chữ của Aurore và chữ của chính mình thì cũng tính là biết rồi còn gì.

“ Vô ích thôi.”

Ryan lại lắc đầu,

“Mỗi từ đơn trong thư đều được cắt ra từ cuốn "Tiểu Lam Thư", cả câu đều là những mẩu giấy dán lại với nhau.”

Cẩn trọng quá nhỉ... Thủ pháp này nghe có vẻ quen tai, hình như mình đã nghe trong mấy câu chuyện của Aurore rồi thì phải... Nếu là cầu cứu, tại sao phải ẩn danh kỹ đến thế? Sợ thư bị chặn rồi bị trả thù sao? Hay bản thân kẻ viết thư cũng có vấn đề và không muốn lộ diện trước ánh sáng?

Lumian thầm phân tích tâm lý kẻ ẩn danh.

Gã cố ý lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh:

“Đại đa số gia đình trong làng đều có cuốn "Tiểu Lam Thư". Các vị đi trò chuyện với dân làng là để xác nhận xem cuốn sách của nhà họ có bị cắt xẻ gì không sao? Nhưng kẻ đó hoàn toàn có thể mua một cuốn mới ở nơi khác, dùng xong rồi vứt bỏ mà.”

“Đó chỉ là một hướng điều tra.“

Ryan bình thản đáp.

“ Còn hướng nào khác không?”

 Lumian tự nhiên như người nhà, tiếp tục hỏi dồn.

Ryan suy nghĩ một lát rồi nói:

“Đã có nạn nhân cầu cứu thì ắt phải có kẻ thủ ác. Chắc chắn có chuyện gì đó đang diễn ra, và nó nhất định sẽ để lại dấu vết.”

“Rất có lý.”

Lumian tỏ vẻ đồng cảm sâu sắc với những khó khăn mà nhóm Ryan đang gặp phải, cứ như thể gã cũng đang cùng chung chiến tuyến vậy.

Gã trịnh trọng hứa hẹn:

“Những "cây cải bắp" của tôi, tôi sẽ giúp các vị để mắt tới, hy vọng sẽ sớm tìm thấy manh mối.”

“Cảm ơn. “

Ryan lịch sự đáp lại.

Leah, lúc này đã lấy lại được sự bình tĩnh, liền tò mò hỏi:

“Đã là bạn bè, tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo anh.”

“Cứ tự nhiên.”

Lumian cười xòa.

“ Tại sao khi anh gọi chúng tôi là "cây cải bắp", những dân làng trong quán rượu lại cười ồ lên như thế?”

Leah thực sự thắc mắc.

Dù cái tên này có hơi kỳ cục, nhưng nếu nó là từ địa phương thì lẽ ra họ không nên phản ứng như vậy chứ?

Lumian trả lời đầy thành khẩn:

“Trong tiếng địa phương, "cây cải bắp" hay "cây cải bắp nhỏ" có nghĩa là cục cưng, bảo bối. Nó thường được dùng trong hai trường hợp: một là giữa những người tình nhân mật thiết, hai là bề trên gọi kẻ dưới, kiểu như "con thỏ nhỏ", "con gà con" của ta vậy.”

Gã cố ý nhấn mạnh vào từ "mật thiết", rồi trưng ra bộ mặt ngây thơ vô tội:

“Lúc đó tôi chỉ đơn thuần hy vọng chúng ta sớm trở thành những người bạn thân thiết mà thôi.”

Gã diễn vai một thanh niên thuần khiết, chẳng hề hay biết cái sự "mật thiết" kia lại mang hàm ý mờ ám đến vậy.

Ta thấy ngươi rõ ràng là muốn làm bề trên của chúng ta thì có...

 Leah cuối cùng cũng hiểu tại sao đám dân làng lại cười.

Dù biết lời giải thích của Lumian chưa chắc đã là thật, nhưng ít nhất về mặt logic, gã đã thuyết phục được cô.

Ryan gật đầu: “ Còn việc gì nữa không?”

“ Không.”

 Lumian không muốn tỏ ra quá vồ vập, tránh để đối phương nghi ngờ mình có vấn đề, dẫn đến việc họ sẽ điều tra cả gã và Aurore.

Chị gái gã tuyệt đối không thể chịu nổi sự soi mói của đám người này.

Nhìn bóng dáng Leah và nhóm bạn xa dần trong tiếng chuông bạc lanh lảnh, Lumian ngồi bệt xuống cửa quán rượu cũ, chờ đợi vị quý cô bí ẩn kia thức dậy.

Một lát sau, Reimund Greg — người đồng đội của gã — tìm đến.

“Lumian, cậu đã nghĩ xem tiếp theo nên điều tra truyền thuyết nào chưa?”

Reimund vừa gặp đã hỏi ngay.

Hai ngày nay anh ta còn sốt sắng hơn cả Lumian, đơn giản vì anh ta không có cái mộng cảnh kỳ quái kia, cũng chẳng có con đường nào khác để tìm kiếm tài bảo.

“Chưa.”

Con cú mèo đó đã tìm đến tận cửa rồi, khi chưa xác định được tình hình, Lumian đâu dám bén mảng đến những chuyện linh dị nữa.

Gã tùy tiện bịa ra một lý do:

“Sắp đến Lễ Mùa Bốn Mươi rồi, cứ ăn chơi cho đã đi rồi tính tiếp.”

“ Ừm.”

Reimund thấy cũng có lý,

“ Vậy tớ cũng tạm thời không làm "người canh đồng" nữa, đợi qua lễ hội đã. Mấy ngày tới dù có ai chăn thả gia súc thì cũng chẳng gây hại gì lớn đâu.”

“Nghĩa là mấy ngày tới cậu không rời khỏi làng?”

Lumian hỏi lại.

Thấy bạn mình gật đầu, gã cười nói:

“Trùng hợp quá, tớ cũng không thể rời làng trong mấy ngày này.”

“Tại sao?”

Reimund ngơ ngác.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top