Lumian hạ thấp giọng, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng:
“Sáng nay tớ đã gặp con cú đó... con cú trong truyền thuyết về phù thủy ấy. Nó bảo nếu không phải vì trong làng có giáo đường, có sự che chở của Thần linh, nó đã lập tức tước đoạt linh hồn tớ và ném xuống vực sâu thâm mang rồi...”
Reimund nghe mà mặt cắt không còn giọt máu.
Anh ta run rẩy:
“Thật sao? Tớ đã bảo mà, không nên dây vào những sinh vật tà ác đó...”
Đang lầm bầm, anh ta chợt thấy một thoáng cười mỉa mai trên môi Lumian.
...
Reimund lúc này mới sực nhớ ra bản tính của thằng bạn thân.
“Cậu lại diễn trò, lại lừa tớ đúng không? “
Anh ta vừa giận vừa cuống.
Giận bản thân mình rõ biết Lumian là hạng người gì mà vẫn cứ mắc bẫy hết lần này đến lần khác.
“ Chuyện phi lý thế mà cậu cũng tin à? “
Lumian cười hắc hắc.
Câu vừa rồi mới chính là lừa cậu đấy, sợ cậu chịu không nổi áp lực mà chạy thẳng đến giáo đường sám hối thôi...
Gã thầm bổ sung trong bụng.
“Phù... “
Reimund thở phào nhẹ nhõm.
Lumian dặn dò thêm:
“Tuy câu chuyện vừa rồi là tớ bịa, nhưng tớ muốn nhắc cậu rằng việc truy tìm chân tướng các truyền thuyết luôn ẩn chứa hiểm nguy. Nếu không cần thiết thì đừng rời khỏi làng, đừng rời xa sự che chở của giáo đường.”
Dứt lời, gã lẩm bẩm không thành tiếng: Đó là lời thật lòng đấy. Câu chuyện lúc nãy phần lớn là bịa, nhưng một phần nhỏ là sự thật... Nếu không phải vì sau này cần cậu giúp việc, tớ đã chẳng thèm nhắc nhở, chẳng thèm biến tấu lời dặn của Aurore để nói cho cậu nghe làm gì. Cậu có chết hay không thì liên quan gì đến tớ đâu.
Reimund nhớ lại cảm giác sợ hãi tột độ vừa rồi, liền gật đầu lia lịa:
“Được rồi!”
Anh ta không bàn đến truyền thuyết nữa mà chuyển chủ đề:
“Cuộc bầu chọn Tinh Linh Mùa Xuân sắp tới, cậu định bỏ phiếu cho ai?”
Tinh Linh Mùa Xuân là nhân vật chính của Lễ Mùa Bốn Mươi, biểu tượng của sự sống.
Ở vùng Dariège này, dân làng thường bầu chọn một thiếu nữ xinh đẹp, chưa chồng để đảm nhận vai trò đó.
“Ava đi. “
Lumian trả lời hờ hững ,
“Cô ấy chẳng phải luôn ao ước được làm Tinh Linh Mùa Xuân một lần sao?”
“Tớ cũng sẽ bầu cho cô ấy.”
Reimund thầm thở phào.
Hôm qua Ava đã ám chỉ với anh ta chuyện này, nên anh ta cảm thấy cần phải giúp cô ấy lôi kéo thêm phiếu bầu.
………
Tại một ngôi nhà không xa quán rượu cũ.
Ryan, Leah và Valentine vẫn chưa vội vã đi "trò chuyện".
“Tiết lộ cho tên nhóc đó nhiều tin tức như vậy liệu có ổn không?“
Valentine đưa tay che mũi miệng, không khí ở đây nồng nặc mùi phân gia cầm.
Leah gảy nhẹ chiếc chuông bạc trên đầu:
“Có ổn không thì tôi không chắc, nhưng kết quả bói toán của tôi khẳng định rằng: hắn là một trong những trợ lực hữu ích nhất.”
“Khi chưa nắm rõ tình hình, việc tiết lộ một chút thông tin để kẻ liên quan sợ hãi mà để lộ sơ hở là một phương pháp điều tra rất hiệu quả. “
Ryan giải thích ý đồ của mình,
“ Sắp tới, chúng ta hãy quan sát hắn thật kỹ, xem hắn sẽ làm gì, hoặc tìm gặp ai.”
……….
Sau khi Reimund rời đi, Lumian bước vào quán rượu và thấy vị quý cô đã cho mình lá bài Tarot lại xuất hiện ở chỗ cũ.
Hôm nay cô diện một chiếc sơ mi trắng tinh khôi, phối cùng quần dài ống rộng sáng màu, tay cầm chiếc mũ rơm đính những bông hoa vàng nhỏ xinh.
Trong hành lý của cô ta chắc phải có cả một tủ đồ mất, ngày nào cũng thay bộ mới, chẳng bù cho nhóm Leah keo kiệt kia...
Lumian vừa cảm thán vừa tiến lại ngồi đối diện.
Gã liếc nhìn bữa sáng của đối phương: một phần bánh kẹp thịt đầy đặn tẩm nước xốt sóng sánh; vài miếng bánh vòng bơ; trái cây cắt lát; và một ly đồ uống trong suốt hơi có tạp chất.
Những thứ này chắc chắn quán rượu không thể nào cung cấp nổi.
Gã chỉ vào ly đồ uống, hỏi như đã thân quen từ lâu:
“Cái gì đây? Trông không giống rượu lắm.”
“Đặc chế của "Thánh dầu Venus". “
Quý cô bình thản đáp,
“ Đường và hương thảo ngâm trong nước quế, pha trộn với hoa anh túc. Một quán bar ở Trier đã sáng tạo ra nó.”
Từ "Venus" là của Hoàng đế Russell, dùng để chỉ một người phụ nữ có vẻ đẹp sánh ngang thần linh.
“Cô lấy nó ở đâu ra? Tự pha à?”
Lumian nghi ngờ vùng Dariège hẻo lánh này làm gì có nguyên liệu đó.
Vị quý cô mỉm cười:
“ Là một lữ khách, việc thu thập những thứ cần thiết vào thời điểm thích hợp là bản năng nghề nghiệp.”
“Chả hiểu gì cả.”
Lumian thành thật thú nhận.
Rồi gã nói tiếp:
“ Con quái vật trước tôi đã giải quyết rồi, nhưng lần này tôi gặp phải hai thứ còn nguy hiểm hơn...”
Gã lần lượt mô tả con quái vật ba mặt và con quái vật mang súng săn, rồi kết luận:
“Tôi cảm giác sức mạnh của chúng vượt xa người thường, không phải thứ tôi có thể đối phó. Có cách nào giải quyết chúng không?”
Vị quý cô cắn một miếng bánh vòng, đôi mắt khẽ chuyển động, cười bảo:
“Con quái vật ba mặt thì ta không dám hứa chắc, nhưng kẻ mang súng săn kia, anh hoàn toàn có thể tự mình giải quyết. Chỉ cần anh biết cách tận dụng "đặc quyền" của mình.”
“ Đặc quyền? Tôi thì có đặc quyền gì chứ?”
Lumian vừa kinh ngạc vừa mờ mịt.
Chính gã còn chẳng biết mình có cái quyền đó.
Quý cô mỉm cười nhìn gã:
“Đó là mộng cảnh của anh mà. Với tư cách là chủ nhân của giấc mộng, anh đương nhiên có đãi ngộ đặc biệt, chỉ là anh chưa nhận ra thôi.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận