- Trang Chủ
- Ngôn tình
- Tuyết Rơi Năm Ấy, Gặp Được Chấp Chính Quan Của Tôi (Dịch)
- Chương 11: Chúng ta có thể gặp nhau một lát không? 1
Hai chữ "Xuống xe" rõ ràng nên mang theo một chút nhu mì, mềm mỏng, nhưng từ miệng người đàn ông này thốt ra lại chẳng có lấy nửa phân phong tình, ngược lại còn đầy rẫy áp lực.
Cứ như thể một người bề trên nghiêm túc đang đối đãi với đứa trẻ nghịch ngợm vậy.
Kiều Dĩ Miên ngẩn người mất hai giây, chẳng hiểu sao lại "vâng" một tiếng đầy nghe lời, rồi mở cửa bước xuống xe.
Nữ y tá lập tức đẩy xe lăn tiến về phía trước.
Đến lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhận ra y tá đã đặc biệt đợi sẵn mình ở đây, hẳn là đã nhận được tin báo từ trước.
Cô không kìm được mà ngoảnh lại nhìn người đàn ông thêm một lần nữa.
Trong xe ánh sáng mờ ảo, đường nét ngũ quan của anh bị nhòa đi ít nhiều, nhưng đôi mắt ấy lại đặc biệt sáng rõ.
Đối phương khẽ gật đầu với cô, thần sắc chẳng có chút gì bất thường.
Kiều Dĩ Miên tâm trạng phức tạp vẫy vẫy tay chào anh.
Chờ đến khi chiếc xe rời đi, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm, ngồi lên xe lăn để y tá đẩy vào trong bệnh viện.
Chu Hằng hiển nhiên đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc, suốt cả quãng đường đều thông suốt không chút trở ngại.
Cô cứ thế được người ta đẩy đi làm kiểm tra, chụp X-quang, kê đơn thuốc, tận hưởng một lần đãi ngộ tiêu chuẩn VVIP.
Trong lúc đợi kết quả, Kiều Dĩ Miên không nhịn được mà nói với Chu Hằng:
“Anh Chu, anh cứ đi làm việc của mình trước đi ạ, đồng nghiệp của tôi một lát nữa sẽ tới ngay.”
Chu Hằng mỉm cười lắc đầu:
“Không sao đâu, làm việc thì phải có thủy có chung chứ.”
Thấy anh không hề có ý định rời đi, Kiều Dĩ Miên đành phải thôi.
Đợi thêm một lúc, Tống Nam Tinh vội vã chạy đến, kết quả chụp phim cũng đã có, may mắn là không thương tổn đến xương cốt.
Mọi người lúc này mới đồng loạt thở phào.
Kiều Dĩ Miên muốn chuyển tiền viện phí lại cho Chu Hằng nhưng anh dứt khoát từ chối.
“Yên tâm đi, khoản này tôi sẽ tìm tên nhóc tông trúng cô để thanh toán.”
Chu Hằng hừ lạnh một tiếng:
“Cái thằng nhóc đó đúng là tự mình chuốc họa, trên cao tốc mà dám phóng nhanh như thế, vừa rồi cũng bị tông đến gãy xương rồi. Nếu không phải nể tình nó bị đưa thẳng vào viện thì kiểu gì tôi cũng phải áp giải nó đến xin lỗi cô. Có điều, sau khi xuất viện nó sẽ bị tạm giam, bằng lái cũng bị thu hồi, đời này xem như vô duyên với mô tô phân khối lớn rồi.”
Kiều Dĩ Miên cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà anh ta đã nắm rõ mọi chuyện đến vậy.
“Anh Chu, hôm nay mọi người giúp tôi nhiều quá, vẫn chưa biết nên xưng hô với anh thế nào cho đúng? Để tôi còn tiện lưu tên trong danh bạ.”
Chu Hằng cười đáp:
“Chu Hằng, Hằng trong hằng tinh.”
Sau khi tạm biệt, Kiều Dĩ Miên ngồi trên taxi, thử gõ tên Chu Hằng vào trình duyệt điện thoại, nhưng kết quả lại hiện ra một loạt người cùng tên.
Cô lướt xem vài trang cũng không tìm thấy thông tin gì khớp với người vừa rồi, chẳng rõ thân phận thật sự của anh ta là gì.
Tắt màn hình điện thoại, Kiều Dĩ Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời lúc này đã dần hửng nắng.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên dáng vẻ của người đàn ông ngồi trong xe kia, tổng cảm thấy... hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi.
Hai người bắt xe đi thẳng đến nơi ở mà đài truyền hình đã sắp xếp, là một khách sạn chỉ cách đài truyền hình một con phố.
Tống Nam Tinh mượn một chiếc xe lăn, đẩy Kiều Dĩ Miên đi làm thủ tục nhận phòng, vừa đi vừa lải nhải bên tai cô:
“Hôm nay cũng muộn rồi, phía đài nói sáng mai chúng ta đến báo danh là được. Họ còn bảo nếu chân chị không tiện thì cứ nghỉ ngơi vài ngày, không cần vội vàng qua đó.”
Tống Nam Tinh gãi gãi mũi, ngại ngùng xin lỗi thêm lần nữa:
“Xin lỗi chị Miên, em làm hỏng xe của chị mất rồi. Bên xưởng sửa chữa bảo ít nhất phải mất một tuần mới xong... Tiền sửa em đã đóng rồi, nhưng dù sao thì xe cũng không còn được như mới nữa, ôi, em đúng là... ngốc quá mà.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận