Đồng hồ đếm ngược hai mươi tư giờ!
Minh Đạo ngẩn người nhìn cảnh tượng siêu thực trước mắt, não bộ nhất thời rơi vào trạng thái "đứng máy".
Thôn tính... hóa ra là ý này?
Biến bảng điều khiển của người khác thành của mình?
Anh hoàn toàn không rõ sau khi thôn tính xong sẽ xảy ra biến hóa gì, nhưng trong thâm tâm có một giọng nói mách bảo rằng: Việc này tuyệt đối chỉ có lợi chứ không có hại!
Đây có lẽ mới chính là cách dùng thực sự của "Bảng điều khiển xây dựng"!
Vậy thì những tài nguyên vô chủ đang nằm rải rác khắp nơi trong khu chung cư này, chẳng phải là...
Vừa thông suốt điểm này, ánh mắt Minh Đạo lập tức rực cháy!
Anh không chút do dự, xoay người thật nhanh đi thẳng ra cửa, kéo khóa phòng 201.
Cứ thế mà làm!
Anh lao lên tầng ba, dùng chiêu cũ, thô bạo phá cửa sổ của một căn hộ trống.
Quả nhiên, ngay giữa phòng khách cũng đang lơ lửng một chiếc bảng điều khiển xây dựng ghi trạng thái [Vô chủ]!
Anh không chần chừ đưa tay ra, định thực hiện thôn tính một lần nữa.
Tuy nhiên, khi ngón tay vừa chạm vào dòng chữ [Có thể thôn tính], bảng điều khiển lại nhảy ra một thông báo mới.
[Đang trong thời gian chờ thôn tính, không thể thực hiện lệnh mới.]
Đúng là có giới hạn.
Minh Đạo hiểu ra vấn đề, tuy có chút tiếc nuối nhưng không hề thất vọng.
Anh hiểu đạo lý "tham thì thâm".
Thôn tính thành công được một cái đã là thu hoạch cực lớn rồi.
Giai đoạn đầu xuyên không, ai cũng như đang đi chân đất, kẻ dẫn đầu chính là kẻ nắm giữ được "thông tin chênh lệch".
Anh không hề nản chí, nếu tạm thời chưa thể thôn tính thì cũng không được lãng phí thời gian.
Anh nhanh chóng sục sạo khắp căn nhà, mục tiêu cực kỳ rõ ràng: Màng lọc điều hòa!
Vận khí hơi đen, căn này cũng không có máy lọc không khí.
Nhưng anh vẫn thuần thục tháo tung điều hòa của hai phòng ngủ, lấy ra các tấm màng lọc than hoạt tính bên trong.
Tiếp theo là tầng bốn, tầng năm...
Một tiếng sau, Minh Đạo lại leo ra từ cửa sổ tầng hai.
Chiếc ba lô trên vai anh đã căng phồng, bên trong toàn là màng lọc than hoạt tính đen kịt.
Ước tính sơ bộ, lượng than hoạt tính tháo ra từ đống này chắc chắn phải hơn hai ký.
Mọi nguyên liệu cho Máy lọc nước, đến đây, đã tập hợp đủ!
Quan trọng hơn, anh xác nhận được trong tòa này có ít nhất mười mấy căn hộ trống.
Ở mỗi phòng khách đều có một tấm bảng điều khiển xây dựng đang lẳng lặng nằm đó chờ anh tới "hốt".
Tất cả đều là "tài sản" tương lai của anh!
Minh Đạo ôm chặt thùng nước trong lòng, cảnh giác liếc nhìn xung quanh một lần cuối.
Sau khi xác nhận không có ai phát hiện hành tung của mình, anh mới hạ thấp người, khom lưng, men theo bóng râm của tòa nhà, nhanh chóng lẻn về phía nhà mình.
Giờ cũng không còn sớm, phần lớn cư dân đã bắt đầu thức giấc.
...
"Cạch."
Lên xuống tầng tám đúng là không hề dễ dàng chút nào.
Hồi trước còn thang máy thì không sao, giờ phải leo bộ hoàn toàn, mồ hôi ướt đẫm cả lưng.
Đã vậy còn không có nước để tắm, cả người bốc mùi khó chịu cực kỳ.
Nhưng mà thôi, cũng chẳng có ai ngửi, thơm hay thối chẳng khác gì nhau, miễn còn sống là được.
Minh Đạo thở dốc mấy hơi dài.
Vừa bước vào nhà, anh thuận tay chốt cửa lại, sau đó rút chiếc xà beng từ sau lưng ra, cài chéo giữa tay nắm cửa và mặt đất, tạo thành một thế chân kiềng vững chãi.
An toàn rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận