‘Chà chà, thằng nhóc này giờ cũng bắt đầu học được thói gian xảo rồi cơ đấy?’
Nhìn cách tay hắn cầm kiếm mà xem.
Thanh Sương đang cố tình để lộ ra những tử huyệt vốn đã được sửa chữa của Lưu Vân Kiếm Pháp.
‘Quả nhiên kinh nghiệm còn non kém.’
Phương Gia Hậu lập tức bắt bài được điểm yếu.
Tay cầm kiếm, hạ bàn hở sườn.
Dù đã che đậy khá tốt nhưng thỉnh thoảng dòng chảy khí thế vẫn bị đứt đoạn.
Gã tin rằng đó là giới hạn của một tên đệ tử đời thứ hai chưa đủ hỏa hầu.
‘Tiếc cho ngươi, thực lực cũng khá nhưng đến đây là hết.’
Chớp lấy thời cơ, chân trước của Phương Gia Hậu thình lình bước tới, đánh vào mạn sườn phải của Thanh Sương , đồng thời tung ra cú đấm thôi sơn đã tích lực từ trước.
Vút!
“?!”
Cú đấm lẽ ra phải trúng đích lại chỉ xuyên qua không khí.
Đồng tử của Phương Gia Hậu co rút lại.
Thanh Sương đã xoay hông né đòn, thanh kiếm trong chớp mắt đã chuyển sang tay kia và đâm thẳng tới.
“Hỏng bét!”
Lộ ra toàn bộ sơ hở trước mặt đối phương, Phương Gia Hậu chỉ kịp thốt lên một tiếng kinh hãi.
Thứ Thanh Sương nhắm tới chính là huyệt Thiên Đột trên cổ gã.
Khục!
Đầu vỏ kiếm đâm sâu vào yếu điểm, Phương Gia Hậu nghẹt thở, gương mặt vặn vẹo đau đớn lùi lại phía sau.
Chiến thuật giả vờ lộ sơ hở của Thanh Sương đã thành công rực rỡ.
Và ngay sau đó là một loạt đòn tấn công bão táp.
Đánh hay lắm! Đã tẩn là phải tẩn cho ra bã chứ! Thằng ranh này, đúng là không uổng công ta chỉ bảo.
Chân Võ sướng rơn trong lòng.
Bốp!
Đòn đầu tiên đâm sâu vào mạng sườn, mở màn cho một chuỗi "vả mặt" liên hoàn.
Cái cảm giác này đây. Đã bắt đầu nện rồi thì chiêu thức cái quái gì nữa.
Binh! Bốp! Chát!
Phương Gia Hậu bắt đầu bị Thanh Sương đánh cho như một con chó rách.
Đứng trên tầng, Gia Cát Cẩn bắt đầu lộ vẻ giận dữ: ‘Cái đồ ngu ngốc này!’
Bảo đi thử hàng mà lại để bị ăn đòn như tấu hài thế kia.
“Gia Hậu! Đối phó với một đứa trẻ mà ngươi không thấy hổ thẹn sao!”
Chân Võ lầm bầm: Nhìn mặt cũng sàn sàn tuổi nhau mà cứ thích làm màu người lớn.
Tiếng quát của Gia Cát Cẩn vang vọng khắp khách điếm.
Ngay lập tức, từ người Phương Gia Hậu tỏa ra một luồng khí tức sắc lạnh như lốc xoáy.
Ầm!
“Ư... hự!”
Thanh Sương đang hăng máu thì bị chấn động văng ngược ra sau, mặt nhăn nhó.
Vỏ kiếm bị đánh bay, để lộ lưỡi kiếm sáng loáng, bàn tay cầm kiếm run rẩy kịch liệt.
Trước mặt hắn, Phương Gia Hậu đứng đó với gương mặt hung thần ác sát.
Và rồi, trên thanh kiếm vừa rút ra, một luồng thanh khí bắt đầu lập lờ như sương khói.
“Thằng ranh con này...”
Đó là Kiếm Khí (Sword Qi) – thứ vốn chỉ thuộc về những kẻ được xưng tụng là cao thủ nhất lưu.
À, thế này thì hỏng rồi.
Đang thắng thế tự nhiên lại lật kèo.
Chắc chắn thằng nhóc Thanh Sương lại nương tay rồi.
Đáng lẽ lúc chiếm thượng phong phải bẻ gãy một tay một chân của nó đi chứ.
Chân Võ chép miệng đầy tiếc nuối, định đứng dậy tương trợ thì bỗng khựng lại rồi bật cười. Thanh kiếm trong tay Thanh Sương ...
U u u...
Lưỡi kiếm vừa lộ diện đang rung lên bần bật.
Không phải là luồng khí bộc phát nhất thời, mà là sự cộng hưởng khi chân khí được rót vào từ từ.
Lưỡi kiếm bắt đầu tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo.
Chung Kiếm.
Thanh Sương vẫn chưa bỏ cuộc.
Nhìn cái bản mặt kinh ngạc của tên Gia Cát Cẩn trên kia cũng bõ công thật.
‘Để xem thêm chút nữa nào.’
Chân Võ vừa định đứng lên lại ngồi thụp xuống.
Thanh Vũ bên cạnh lo lắng thì thầm: “Sư... Sư thúc. Đó là Kiếm khí đấy!”
“Thì sao?”
“Không giúp đệ ấy sao ạ?”
Chân Võ nhìn Thanh Vũ một hồi rồi thở dài não nề.
Cốp!
“Á!”
“Giúp cái khỉ gì mà giúp!”
“Đệ thấy sắp thua tới nơi rồi...”
Thua?
Thua cái đầu ngươi ấy!
Cái loại không có một tí ý chí chiến đấu nào thế này.
Sao tên nhát gan này lại thắng nổi Thanh Sương cơ chứ?
Thật là mất mặt khi có đứa muốn làm đệ tử của ta lại hèn thế này.
Dù nghĩ vậy, Chân Võ vẫn dời mắt về phía trận đấu.
“Ồ? Chung Kiếm? Mới chừng tuổi này mà đạt đến cảnh giới đó cũng khá khen. Tuy nhiên...”
Phương Gia Hậu cũng ngạc nhiên trước Chung Kiếm của Thanh Sương .
Thế nhưng, giữa Chung Kiếm mới hình thành và Kiếm Khí thực thụ là một khoảng cách một trời một vực.
Độ ngưng tụ của khí khác nhau nên uy lực khác nhau, và quan trọng nhất là Khoảng cách.
Tầm tấn công của một cá nhân sẽ tăng lên gấp bội.
“Đến đây kết thúc được rồi!”
Vút!
Lưỡi kiếm trắng xóa vung lên, kiếm khí kéo dài ra như một sợi roi quất mạnh.
Thanh Sương dù đã né tránh hết mức nhưng gấu áo đạo bào mới tinh vẫn bị xé toạc.
Keng! Choang!
Kiếm khí va chạm với Chung Kiếm tạo ra những âm thanh nhức óc.
Thanh Sương đã dốc hết bình sinh, nhưng giờ đây đến việc tiếp cận cũng là bất khả thi, chỉ riêng việc chống đỡ những luồng kiếm khí bay tới từ tứ phía đã là quá sức.
Dù vậy, ánh mắt hắn vẫn hừng hực lửa chiến.
Hắn vẫn cố thu hẹp khoảng cách để tìm kiếm một kẽ hở cuối cùng.
Đáng khen.
Làm nam nhi giới võ lâm thì phải như vậy.
Tuy nhiên, không thể cứ đứng nhìn mãi được.
Một khi kiếm khí đã xuất hiện, dù không chết cũng sẽ mang thương tích đầy mình.
Và nếu Thanh Sương thua, cái bản mặt đáng ghét của tên Gia Cát Cẩn kia chắc chắn sẽ nở nụ cười đắc thắng.
‘Dù không phải đệ tử của ta... nhưng sau này cũng phải lôi ra huấn luyện thêm chút mới được. Đi cùng nhau mà phế thế này thì nhục mặt lão tử quá.’
Chân Võ đứng dậy, phóng mình đến trước mặt Thanh Sương ngay khi hắn vừa bị dồn vào thế bí.
Keng!
Thanh kiếm vừa rút ra đã hất văng kiếm khí của Phương Gia Hậu.
Rung...
Lưỡi kiếm rung nhẹ vì chưa hấp thụ hết phản lực.
Chân Võ thu kiếm ra sau lưng, hất cằm, nheo mắt nhìn Phương Gia Hậu đầy vẻ khinh khỉnh.
“Thằng nhãi kia! Ngươi dám xen vào cuộc tỷ thí sao!”
“Tỷ thí? Tỷ cái con mẹ ngươi ấy.”
“Cái gì?”
“Rút kiếm rồi đúng không? Tới nước này thì không phải kiểm tra thực lực gì nữa, mà là muốn chơi tới bến rồi. Có gãy tay chân hay lỡ mồm chầu ông bà ông vải thì cũng đừng có kêu.”
“Ngươi... tên nhãi này.”
“Nào, ta khiêu chiến, ngươi nhận kèo. Hiểu chưa? Ta biết ngươi cũng ‘ghê gớm’ rồi, nên giờ bắt đầu hiệp hai đi chứ nhỉ? Đừng có bắt nạt thằng bé ngoan hiền của ta nữa.”
Chân Võ nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng nhưng đầy sát khí.
“Tên này...!”
“Sư thúc!”
Thanh Sương bị chặn lại phía sau liền nhíu mày kêu lên.
Trong phút chốc, không chỉ Phương Gia Hậu mà cả Gia Cát Cẩn cùng đám học giả họ Gia Cát đều lộ vẻ bàng hoàng.
Sư thúc.
Hắn vừa gọi là sư thúc.
Vậy thì chính là hạng chữ "Chân" (Jin).
‘Sư thúc? Một kẻ trẻ măng thế này sao?’
Gia Cát Cẩn kinh ngạc không thốt nên lời.
Đệ tử chữ "Chân", tức là nhị đại đệ tử của Võ Đang, những người được trực tiếp truyền thụ bởi các trưởng lão.
Thường thì họ phải ở tuổi băm, là lực lượng nòng cốt của tông môn.
“Sao hả? Đừng nói là nãy giờ các ngươi đánh đồng ta với lũ nhóc tì này nhé?”
Chẳng ai đáp lại nổi một câu.
“Sư thúc, đệ vẫn còn chiến được!”
Thanh Sương hăng hái hét lên.
“Thanh Sương à.”
“... Dạ.”
“Làm tốt lắm.”
Chân Võ mỉm cười híp mắt với Thanh Sương :
“Bây giờ, ta sẽ dạy ngươi cách để tẩn một thằng ngu như thế này cho ra bã. Nhìn cho kỹ mà học.”
“A!”
Mắt Thanh Sương sáng rực lên.
Võ công của sư thúc!
Hắn mới chỉ nghe Thanh Vũ kể về trận tỷ thí với Chân Hư chứ chưa từng tận mắt chứng kiến.
Lúc đánh với lũ Bát Long Phái hay Thập Ngôn Nhị Hung, sư thúc đâu có dùng võ công gì, toàn là dùng tay chân tẩn trực tiếp thôi.
Được thấy sư thúc thi triển võ học, hắn cảm động đến không cầm được nước mắt.
“Này, tên râu kẽm. Làm gì đấy? Chủ nhân ngươi đang đợi kìa.”
“... Ta là Phương Gia Hậu.”
“Cái nào chả thế. Cái loại phế vật đi làm chân sai vặt cho mấy đứa nhóc.”
Gương mặt Phương Gia Hậu vặn vẹo hoàn toàn, sát khí u ám bốc lên ngùn ngụt:
“Thằng mũi trâu miệng còn hôi sữa, ngươi quá quắt lắm rồi đấy.”
“Đúng rồi. Phải thế chứ. Có thế đánh mới sướng tay.”
Đôi mắt Chân Võ bắt đầu lóe lên tia sáng tà ác.
“Gia Hậu!”
Gia Cát Cẩn hốt hoảng hét lên định ngăn lại nhưng Phương Gia Hậu đã mất kiểm soát.
Không ổn rồi.
Một đệ tử chữ "Chân" không rõ lai lịch của Võ Đang...
Một khi đã mang sát khí, đây không còn là tỷ thí mà là sinh tử chiến.
Và điều đó sẽ dẫn đến xung đột giữa các môn phái.
Dù Võ Đang có suy yếu thì vẫn là một thái sơn bắc đẩu của chính phái.
“Chết tiệt!”
Ngay khi Gia Cát Cẩn định lao xuống can ngăn, chân của Chân Võ đã rời khỏi mặt đất.
Khoảng cách bị thu hẹp trong nháy mắt.
Thanh kiếm mang theo sát ý của Phương Gia Hậu tạo nên những quỹ đạo kỳ quái.
Tiểu Thiên Tinh Kiếm.
So với lúc đấu với Thanh Sương , chiêu này mạnh hơn gấp bội.
Một luồng kiếm khí như mũi tên bắn thẳng tới.
Nhưng Chân Võ thậm chí không có ý định né tránh, cứ thế bước tới.
“Sư thúc!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Vũ và Thanh Sương đồng thanh hét lên.
Xoẹt.
Kiếm của Chân Võ vẽ nên một đường hồ quang kỳ ảo, hóa giải hướng đi của kiếm khí một cách tinh tế.
“A!”
Trên lưỡi kiếm của Chân Võ, một luồng thanh khí mờ ảo hiện lên.
Là Chung Kiếm.
Chân Võ không dùng kiếm khí, mà dùng Chung Kiếm giống như Thanh Sương để gạt phăng đòn tấn công.
Không va chạm mạnh, không cưỡng cầu, giống như một vị sư phụ đang thị phạm cho đệ tử cách sử dụng Chung Kiếm vậy.
Khà khà, không phải cứ mạnh là tốt đâu, quan trọng là dùng thế nào, đồ ngu ạ.
Ầm ầm ầm!
Phương Gia Hậu liên tục tung ra kiếm khí, nhưng chẳng có đòn nào chạm được vào người Chân Võ.
Tất cả đều bị trượt đi, chỉ có sàn nhà khách điếm là nát bét.
Chân Võ vẫn lừng lững tiến bước.
Càng lại gần, sát khí của Phương Gia Hậu càng đậm đặc, đòn thế càng dày đặc hơn.
Và rồi...
Khoảng cách chỉ còn ba bước chân.
Lưỡi kiếm uốn cong của Chân Võ xuyên qua kẽ hở giữa các chiêu thức của đối phương rồi biến mất.
Chát!
Bước thứ nhất.
Mặt kiếm dựng đứng vả thẳng vào má trái Phương Gia Hậu.
Đầu gã ngoẹo sang một bên, mất đà.
Rắc!
Bước thứ hai.
Mặt kiếm nằm ngang đập nát xương quai xanh đang phơi ra của đối phương.
“Hự!”
Bộp!
Bước thứ ba.
Chân Võ vòng ra sau lưng, đá mạnh vào khoeo chân gã.
Uỳnh!
Đầu gối Phương Gia Hậu đập mạnh xuống sàn nhà.
Và rồi...
Chộp!
Chân Võ ném kiếm đi, một tay túm lấy tóc Phương Gia Hậu kéo ngược ra sau.
“Ư... ư...”
Bị quỳ gối, đầu bị kéo ngược, Phương Gia Hậu không còn cách nào khác là phải ngước nhìn Chân Võ.
“Đúng rồi. Chính là chỗ này. Từ giờ trở đi, hãy nhìn ta bằng ánh mắt ngưỡng mộ thế này nhé. Rõ chưa?”
Cùng với nụ cười tà ác, nắm đấm giơ cao giáng xuống theo chiều thẳng đứng.
Bụp! Chát! Binh! Bộp!
Những âm thanh trầm đục vang vọng khắp khách điếm, máu bắn tung tóe xuống sàn.
Tiếng động tàn nhẫn đến mức không ai dám mở miệng.
Phương Gia Hậu bị túm tóc, người co giật nhẹ như thể đã mất đi ý thức.
“Dừng tay!”
Gia Cát Cẩn không thể đứng nhìn thêm được nữa, liền lao vào can thiệp.
Một bàn tay vươn ra nhắm thẳng vào cổ tay Chân Võ với tốc độ cực nhanh.
Đó là Ngưng Huyết Thần Trảo – tuyệt kỹ cầm nã của Gia Cát thế gia.
Gã định bẻ gãy cổ tay Chân Võ rồi hất văng hắn ra.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận