Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 18: Phí Tổn Sức Của Chân Võ

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 78 lượt xem
  • 2174 chữ
  • 2025-05-31 08:51:55

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thế nhưng, bàn tay tưởng chừng đã tóm gọn được Chân Võ bỗng chốc tan biến như làn sương ảnh.

Chẳng biết từ lúc nào, Chân Võ đã túm lấy đầu Gia Hầu kéo ra xa, né đòn trong gang tấc, miệng nở một nụ cười đầy vẻ giễu cợt.

Bang Gia Hầu đã bại, đám thủ hạ bên dưới thì đang giương mắt ếch ra nhìn.

Gương mặt Gia Cát Cẩn đỏ bừng lên vì uất nghẹn.

Hắn đường đường sử dụng tuyệt kỹ Cầm Nã Thủ trứ danh của gia tộc, vậy mà đến cái cổ tay của một tên tiểu đạo sĩ còn chẳng chạm tới được, nói gì đến chuyện bắt người.

Thiên hạ bấy lâu nay vẫn truyền tụng Gia Cát Thế Gia là dòng dõi học giả, tinh thông cơ quan trận pháp và trí tuệ mưu lược hơn người.

Nhưng thực chất đó là một quan niệm sai lầm.

 Gia Cát Thế Gia vẫn là một võ gia có số má trong giới võ lâm, thậm chí còn xếp vào hàng đại thế gia.

Chỉ là văn tài của họ quá rực rỡ khiến võ công bị lu mờ, chứ tuyệt đối không thể coi thường.

Dù sao đi nữa, họ vẫn là bá chủ vùng Hồ Bắc này.

Nỗi nhục xộc thẳng lên tận não, Gia Cát Cẩn nghiến răng vận chuyển Tiểu Thiên Tinh Thần Công, đem nội công đẩy lên mức cao nhất, thân pháp đột ngột tăng tốc.

Xoẹt! Xoẹt!

Đầu ngón tay hắn hiện lên một luồng khí nhàn nhạt, tốc độ của Ngưng Huyết Thần Điểu tăng lên gấp đôi, chiêu thức biến ảo khôn lường, nhắm thẳng vào các huyệt đạo hiểm yếu trên người đối phương.

Đây là võ công do chính đích tôn dòng thứ nhà Gia Cát dốc toàn lực thi triển, uy lực không hề tầm thường.

Đến nước này, Chân Võ không thể ngồi chơi xơi nước được nữa.

“Cái thằng ranh con máu đầu chưa khô này. Định không túm cổ tay mà lại muốn tóm cổ áo người lớn à? Được, để ông nội đây tiếp chiêu mày!”

Chân Võ buông Gia Hầu ra, đôi tay múa lên những đường nét ảo diệu, một luồng tiên khí hào hùng bỗng chốc bùng nổ.

Đó chính là: Võ Đang Thái Thanh Tán Thủ!

Bành! Bành!

Đôi bên giao thủ chớp nhoáng, ống tay áo quấn chặt lấy nhau tạo ra những tiếng nổ vang rền trong không khí.

Gia Cát Cẩn cố sức chộp lấy, còn Chân Võ thì nhẹ nhàng hóa giải, gạt phắt mọi đòn thế.

“Thằng... thằng nhóc này!”

Gia Cát Cẩn kinh hãi nhận ra, dù mình đã vận hết mười thành công lực nhưng vẫn không tài nào chạm nổi vào chót da miếng thịt của Chân Võ.

Đáng ghét hơn cả là khuôn mặt đối phương, trái ngược với vẻ mặt vặn vẹo vì gắng sức của hắn, Chân Võ vẫn trưng ra cái bộ dạng thong dong đến phát ghét.

“Hự!”

Gia Cát Cẩn không nhịn nổi nữa, hắn thu hồi Ngưng Huyết Thần Điểu, bất ngờ tung ra một chưởng chính diện.

Ầm ầm!

Luồng kình lực cương mãnh mang theo tiếng sấm sét nổ vang, bắn thẳng về phía trước.

“Hừ!”

Chân Võ nhếch mép cười khinh bỉ, cũng tùy ý phóng ra một chưởng.

Oàng!

Tiếng nổ chát chúa từ hai lòng bàn tay va chạm khiến cả tửu quán rung chuyển bần bật.

Tạch tạch tạch!

Gia Cát Cẩn không chịu nổi phản lực kinh người, loạng choạng lùi liên tiếp về phía sau để giữ thăng bằng.

Hắn lùi đúng năm bước rồi khuỵu một gối xuống đất.

Hối hả ngẩng đầu lên nhìn, hắn thấy Chân Võ vẫn đứng nguyên tại chỗ, không dịch chuyển lấy một phân.

Nụ cười giễu cợt vẫn treo trên môi tiểu đạo sĩ kia.

Đây không còn là sự chênh lệch nhỏ nữa.

Bản thân hắn vốn nằm trong top 5 hậu duệ xuất sắc nhất của chi nhánh Gia Cát tại Hồ Bắc, vậy mà không chỉ bị đẩy lùi, mà là thảm bại hoàn toàn.

“Cũng khá đấy. Ta đã cố ý dùng lực đủ để ngươi phải phun ra một vũng máu cơ mà.”

Nghe lời mỉa mai của Chân Võ, Gia Cát Cẩn trừng mắt nhìn đầy căm hận.

“Cái thằng ranh con này, hay là mình móc sạch mắt lũ này ra nhỉ? Đã được cao nhân chỉ điểm cho một chiêu thì phải biết nói lời cảm ơn chứ. Dạo này sao lắm kẻ không biết nhìn đời thế không biết.”

Chân Võ nhíu mày, đôi môi vặn vẹo tạo nên một bộ mặt đe dọa cực kỳ khó coi.

“Nhị... Nhị công tử!”

Đám hộ vệ định lao tới đỡ, nhưng Gia Cát Cẩn hất tay ra, gầm lên với Chân Võ:

“Ngươi... tên là gì?”

“Hử?”

“Tên của ngươi! Nếu là đời chữ 'Chân' (Jin) của Võ Đang thì nói ra mau!”

Cái thằng mất dạy này. Đúng là bọn danh môn chính phái dạy dỗ hỏng hết cả rồi. Đứng trước mặt tiền bối mà dám ăn nói xấc láo thế à?

Thực lòng Chân Võ muốn vặn cổ nó mang tới nhà Gia Cát hỏi tội, nhưng nghĩ lại thì thấy đến mức này là vừa đủ.

Giết mấy tên hộ vệ thì không sao, nhưng nếu động đến mạng sống của con cháu nhà Gia Cát, lão già ở thế gia đó chắc chắn sẽ thân chinh xuất kích.

Lúc đó chuyện nhỏ hóa chuyện to, cuộc ẩu đả vặt vãnh có khi lại thành cuộc chiến giữa Võ Đang và Gia Cát mất.

Hiện tại, cái "lý" vẫn đang thuộc về Võ Đang.

Bọn chúng lấy đông hiếp ít, mà ai nhìn vào cũng thấy là người của Gia Cát Thế Gia gây hấn trước.

Đám đạo sĩ chỉ phạm mỗi tội là... ăn thịt uống rượu thôi.

Gia Cát Cẩn dường như cũng hiểu điều đó nên chưa dám tung sát chiêu.

Hừ, bọn chính phái này, tính toán đủ đường hòng giữ thanh danh, cũng tiện cho mình thật.

“Ta hỏi tên ngươi là gì!”

Cái đồ vô học này. Câu nào thốt ra cũng là nói trống không.

Thôi được, nếu ngươi đã tò mò thế thì ông đây sẽ ban ơn cho mà biết. Hãy rửa tai mà nghe cho kỹ cái tên sẽ đứng trên đỉnh cao nhất của Chính Mỗm Liên Minh (Chính Vũ Mạnh) sau này.

“Chân Võ.”

“Chân... Võ...”

Gia Cát Cẩn lầm bầm cái tên đó rồi lảo đảo đứng dậy.

“... Chúng ta sẽ còn gặp lại.”

“Bớt sủa linh tinh đi. Ta gặp cái loại mất dạy như ngươi lần nữa làm quái gì?”

Thấy Chân Võ cười khẩy, Gia Cát Cẩn nghiến răng trân trối đến mức cơ hàm nổi rõ lên.

“Này! Không mang cái gã ria mép này về à?”

Chân Võ chỉ tay vào Bang Gia Hầu đang nằm bẹp dí như đống bùn.

“Kẻ bại trận... là kẻ vô dụng.”

Chà, mình cứ ngỡ nó chỉ mất dạy thôi, hóa ra là một thằng khốn chính hiệu. Còn ác ôn hơn cả mình kiếp trước nữa cơ đấy. Bản thân cũng vừa thua chổng vó ra mà còn bày đặt làm màu.

Khi Gia Cát Cẩn định bước ra khỏi tửu quán, Chân Võ lại gọi giật lại:

“Ê!”

“Gì nữa?”

“Gì là gì? Mù à? Nhìn quanh xem.”

Bên trong tửu quán giờ chẳng khác gì bãi chiến trường.

Bàn ghế nát bươm vì kiếm khí của Bang Gia Hầu, tường và sàn nhà cũng chẳng chỗ nào nguyên vẹn.

“Đại thiếu gia của Gia Cát Thế Gia lừng lẫy mà lại nỡ lòng nào đập phá quán xá của dân lành rồi định phủi mông đi thẳng à? Chủ quán mà báo lên quan phủ thì phiền phức lắm đấy nhé.”

Mặt Gia Cát Cẩn càng thêm vặn vẹo.

Báo quan?

 Ở cái trấn Đan Giang này, đố đứa nào dám hỏi tội nhà Gia Cát.

 Thế nhưng, hắn không muốn dây dưa với tên Chân Võ này thêm một giây nào nữa.

“Không cần ngươi lo. Thiệt hại của tửu quán, người nhà Gia Cát sẽ trực tiếp bồi thường.”

Hắn định bước tiếp, Chân Võ lại gọi:

“Mà còn chuyện này nữa.”

“Bọn ta đang ngồi ăn uống tử tế thì bị các ngươi đến phá đám. Tiền thịt, tiền rượu, rồi cả 'phí tổn sức' vì phải đánh nhau với các ngươi nữa chứ? Các ngươi giàu nứt đố đổ vách, chắc không tiếc tí tiền lẻ này đâu nhỉ?”

Cái thằng này...

Rõ ràng là nó đang cố tình chọc điên hắn.

Bộp!

Gia Cát Cẩn với khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, rút từ trong ngực ra một túi tiền nặng trịch ném xuống sàn.

“Ái chà chà! Nặng đấy, nặng đấy!”

Chân Võ chẳng chút vẻ gì là đạo sĩ thoát tục, nhanh như cắt nhặt túi tiền lên mở ra xem.

“Cái gì thế này? Toàn bạc trắng thôi à? Không có lấy một miếng vàng (nưu-răng-i) nào sao?”

“Ngươi...!!!”

Cơn giận đã lên đến đỉnh điểm, nhưng Gia Cát Cẩn vẫn cố kềm chế nắm đấm của mình lại.

“Đi!”

Hắn cùng đám học giả hầm hầm rời khỏi tửu quán với khuôn mặt lạnh như tiền.

“Cái thằng ranh, nóng tính gớm.”

Dù sao thì cũng có một khoản tiền từ trên trời rơi xuống. Hê hê hê.

“Sư thúc! Người quá đỉnh luôn!”

Tiện tay, mức độ trung thành của Thanh Sương  và Thanh Vũ đối với hắn cũng tăng lên vùn vụt.

“Thanh Vũ.”

“Có đệ!”

“Nhặt cái ông chú kia lên, mang tới y quán đi.”

Dù sao thì hiện tại Chân Võ vẫn đang đóng vai một đạo sĩ thanh cao, không nên tùy tiện sát sinh.

Gia Cát Cẩn bước đi hồng hộc, mãi đến khi cách xa tửu quán mới dừng lại.

Lảo đảo.

Trước khi đám hộ vệ kịp đưa tay đỡ, hắn đã quỵ xuống.

“Nhị công tử!”

“Oẹ!”

Gia Cát Cẩn phun ra một ngụm máu bầm đen.

Nội thương!

Ngay khoảnh khắc đối chưởng với Chân Võ, hắn đã bị thương bên trong.

Lý do hắn không có hành động gì thêm sau khi bị sỉ nhục cũng là vì vậy.

Cái tôi kiêu hãnh không cho phép hắn nôn ra máu ngay trước mặt kẻ vừa đánh bại mình.

Hắn dùng tay áo lau vết máu ở khóe miệng rồi đứng lên, đôi mắt sắc lẹm nhìn về phía tửu quán.

“Cát Bình!”

“Có tiểu nhân!”

Hộ vệ võ sĩ Thu Cát Bình lập tức đáp lời.

“Âm thầm bám theo tụi nó cho ta. Những kẻ có thực lực cỡ đó xuống núi Võ Đang chắc chắn phải có mục đích.”

“Rõ!”

“Theo dõi sát sao xem chúng ở đâu, gặp gỡ những ai rồi về báo lại.”

“Tiểu nhân tuân lệnh.”

Thu Cát Bình cung kính lui xuống.

Gia Cát Cẩn rùng mình.

Kẻ mà hắn cứ ngỡ là một con sói con, hóa ra lại là một con hổ thực thụ, hơn nữa lại là một con hổ đã giương sẵn vuốt sắc.

Trấn Đan Giang này, xưa kia quyền lợi vốn được chia đều cho Võ Đang và Gia Cát Thế Gia.

Nói đúng hơn, Võ Đang còn chiếm phần hơn.

Vì không như các thế gia ham lợi nhuận, Võ Đang là chốn đạo môn không cần quá nhiều tiền bạc, khiến nhiều thương đoàn đổ về đó để hưởng lợi.

Thế nhưng, sau thảm biến do Tứ Bại Thiên gây ra mười năm trước, thế lực Võ Đang suy yếu rõ rệt.

Chi nhánh nhà Gia Cát đã lợi dụng cơ hội đó để thâu tóm hầu hết các thương quyền tại đây.

Lý do khiến Võ Đang nghèo kiết xác bấy lâu nay chính là do bàn tay của nhà Gia Cát tại Đan Giang nhúng vào.

Nếu Võ Đang muốn trỗi dậy và lấy lại thương quyền, đó sẽ là một đòn giáng chí mạng vào nhà Gia Cát.

“Võ Đang... giờ này các ngươi định gây sóng gió ở Đan Giang sao? Đừng hòng toại nguyện!”

Gia Cát Cẩn lau sạch máu một lần nữa: “Kết thúc tuần tra. Về phủ!”

………………..

Sáng hôm sau.

Nhóm Chân Võ rời khỏi Phương Thiên, tiến vào khu trung tâm trấn Đan Giang, nơi có Thương đoàn Thanh Dương tọa lạc.

Chắc là do hiếm khi thấy các đạo sĩ xuất hiện, nên mọi ánh mắt trên quan lộ đều đổ dồn về phía họ.

Và thứ thu hút ánh nhìn của dân chúng hơn cả chính là:

“Oa!”

Tên Thanh Vũ đang há hốc mồm nhìn quanh quất như một thằng nhà quê mới lên tỉnh.

Tiếp đó là Thanh Sương  và Chân Võ với bộ đạo bào nhuốm đầy máu (máu này thực chất là của Bang Gia Hầu).

Haizz, trước hết phải xử lý bộ cánh này đã.

Chân Võ hỏi đường người dân rồi hướng về phía dãy phố bán vải vóc.

Nhắc mới nhớ, tên Lý Bát Long cũng thu phí bảo kê ở khu phố vải này.

Tốt lắm. Tiện đường công tác, một mũi tên trúng hai con nhạn. Vừa xử đẹp Lý Bát Long, vừa lĩnh được tiền thưởng.

Cộng thêm hai mươi lượng bạc trong túi và cái túi tiền nặng trịch "phí công tác" trấn lột được từ Gia Cát Cẩn, tâm trạng Chân Võ bỗng chốc vui như mở hội.

Có khi mình nên mở một văn phòng giao dịch tại chiến trường nhỉ? Sau này chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền đây.

Chợt ánh mắt Chân Võ dừng lại ở Thanh Vũ.

Nhìn kỹ lại thì ngoài Thanh Sương  ra, quần áo của Thanh Vũ cũng đã cũ nát lắm rồi.

Lũ nhóc tội nghiệp này. Đúng là đầu thai nhầm môn phái nên mới nghèo rớt mồng tơi thế này.

Dạo này thấy ánh mắt tụi nó nhìn mình có vẻ đầy sự sùng bái, chi bằng nhân dịp này ban thưởng một chút để đẩy mức độ trung thành lên đỉnh điểm luôn.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top