Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 20: Cái bẫy hoàn hảo

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 73 lượt xem
  • 2106 chữ
  • 2025-05-31 08:52:04

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

 Thanh Hoa Đội là một trong những đội võ sĩ trực thuộc quyền quản lý của Gia chủ, có thể coi là lực lượng nòng cốt của chi phái Gia Cát tại Đan Giang.

Từ trước đến nay, gia chủ chưa từng giao đội này cho các hậu duệ.

Điều này chứng tỏ gã đặt kỳ vọng rất lớn vào việc này.

"Phải. Hãy giám sát kỹ lũ đạo sĩ đó. Nếu may mắn, bọn chúng chết dưới một đường kiếm vô danh nào đó thì càng tốt. Còn nếu bọn chúng thực sự dính vào việc phi pháp, ngươi hãy đích thân bắt sống mang về đây."

"Nhi tử tuân mệnh!"

Gia Cát Cẩn dõng dạc đáp lời. Vị trí thiếu gia chủ của chi phái Gia Cát vẫn chưa được quyết định.

Với tính cách của cha hắn, chắc chắn sẽ không có chuyện truyền ngôi theo kiểu con trưởng. Kẻ nào giúp ích được nhiều nhất cho sự phát triển của thế gia, kẻ đó mới được chọn.

Thấy cha vui mừng như vậy, hắn biết đây là cơ hội ngàn vàng để lấy lòng lão.

Hơn nữa, hắn còn có Thanh Hoa Đội trong tay.

Dù võ công của tên đạo sĩ Chân Võ kia cao thâm khó lường, bản thân hắn không thể địch lại, nhưng nếu là hai mươi cao thủ Thanh Hoa Đội thì sao?

 Ngay cả cấp bậc trưởng lão của Võ Đang cũng chưa chắc đã dám vỗ ngực tự tin thắng được lực lượng này.

'Thằng ranh con, ta sẽ bắt ngươi trả nợ máu cả vốn lẫn lãi!'

Gia Cát Cẩn lại dõng dạc hứa:

"Con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

"Tốt. Ta tin vào ngươi."

Gia Cát Vũ Lân đứng dậy, vỗ vai khích lệ con trai.

…………..

"Chân Võ đạo trưởng có ở trong không?"

Kể từ khi đến Thanh Dương Thương Đoàn, nhóm Chân Võ được sắp xếp ở riêng trong một điện nhỏ để nghỉ ngơi.

Nói là điện nhỏ, nhưng có cả đình đài trong vườn sau, rộng thênh thang cho ba người ở.

Khi trời sụp tối, Kim Tích Sơn — kẻ vừa đi lo việc bên ngoài — đã cùng với Tổng quản tìm đến vườn sau.

Đang rảnh rỗi chỉ điểm cho Thanh Ngưu và Thanh Sương  luyện tập, Chân Võ thấy khách đến liền đứng dậy đón tiếp với vẻ mặt niềm nở.

"Đã lâu không gặp, đại nhân."

Lạ thay, thái độ của Chân Võ lại rất cung kính.

"Hơ hơ, từ hồi ở Võ Đang tôi đã rất để mắt tới đạo trưởng rồi. Nghe tin ngài đến đây, tôi cảm kích không sao tả xiết."

Kim Tích Sơn cười hớn hở, lễ tiết có phần hơi thái quá.

"Nhưng mà y phục của ngài..."

"À, dọc đường có chút sự cố nhỏ ấy mà."

"Trời đất! Kẻ nào gan to tày trời dám đụng đến đạo sĩ của Võ Đang vậy!"

Kim Tích Sơn trợn mắt, nắm chặt tay như thể muốn đi tìm kẻ đó tính sổ ngay lập tức.

"Không sao, chuyện cũng đã giải quyết xong rồi."

"Thế này không ổn. Để tôi phái vài hộ vệ theo hầu các vị, như vậy tôi mới yên lòng được."

"Ha ha, đa tạ tấm lòng của đại nhân."

"Cảm ơn gì chứ. Từ nay Võ Đang và chúng tôi chẳng phải đã là người một nhà rồi sao."

Bề ngoài thì lão cười nói như thể huynh đệ chí cốt lâu năm, nhưng trong lòng Chân Võ lại đang cười thầm một cách nham hiểm.

Sự tử tế quá mức. Đằng sau sự tử tế vô duyên vô cớ luôn là một âm mưu nào đó.

Và Chân Võ thì lạ gì cái bụng dạ của Kim Tích Sơn nữa.

Nhưng kẻ cao tay thì chẳng bao giờ lộ tâm can ra mặt.

"Ha ha, thương đoàn chủ đã nghĩ vậy thì bần đạo xin đa tạ. Ngay cả Chưởng môn nhân cũng dặn dò bần đạo phải hết lòng hỗ trợ đại nhân đấy."

Chân Võ cười đáp lại với vẻ mặt "ngây thơ vô số tội".

"Ôi vậy sao? Thật là cảm động... Nhưng thương đoàn nhỏ nhoi của chúng tôi thì có chuyện gì to tát đâu. Thôi, các vị hãy đi thay đồ đi, rồi lát nữa cùng tôi đi dạo chợ đêm Đan Giang một chuyến cho biết. Nhân tiện chúng ta dùng bữa tối luôn."

"A, như vậy có được không? Nói thật là bần đạo và mấy sư điệt đây lần đầu xuống núi, chưa biết mùi đời là gì."

Chân Võ giả bộ thẹn thùng gãi đầu, khiến Kim Tích Sơn càng thêm đắc ý với nụ cười nham hiểm.

"Tôi hiểu mà. À, trong thời gian ở đây, nếu có việc gì cần tiêu tiền ở Đan Giang, các vị cứ dùng danh nghĩa của Thanh Dương Thương Đoàn nhé."

"Ớ, thật sao ạ?"

"Chứ còn gì nữa. Đã bảo là người một nhà mà lị."

Kim Tích Sơn hào phóng gật đầu.

Chân Võ nghe mà mát lòng mát dạ.

Hắn vốn đang tính xem nên "vặt lông" lão này thế nào cho bõ công, ai dè lão lại tự dâng đầu lên cho chém.

'Ta tính tìm hiểu kỹ rồi mới hút máu cho thương đoàn này sập tiệm, ai ngờ lão lại chủ động vung tiền thế này.'

Đúng là kẻ cắp gặp bà già.

Nếu bàn về độ bẩn bựa và tiểu nhân, Chân Võ tự tin mình là đại diện tiêu biểu của Trung Nguyên.

"Thế thì... lúc nãy bần đạo có qua tiệm vải..."

"À! Đạo trưởng đã đặt đồ rồi sao?"

Kim Tích Sơn liếc nhìn bộ đạo phục rách rưới, lấm lem vết máu của ba người một lần nữa.

"Vâng. Ở tiệm vải Thiên Gia ấy ạ."

"Chỗ đó tôi biết. Để tôi bảo Tổng quản đi thanh toán tiền cho ngài."

"Đa tạ đại nhân! Ngài đúng là bồ tát sống!"

"Ha ha, các đạo trưởng ngày đêm tu hành thì lấy đâu ra tiền bạc. Đừng ngại, cứ nói với tôi một tiếng là được."

"Thật là ngại quá đi mất."

Chân Võ đỏ mặt, gãi đầu gãi tai nhưng trong lòng thì cười thầm đầy vô sỉ.

"Hơ hơ, vậy xin các vị đợi một lát. Tôi đi thay y phục rồi quay lại ngay."

"Vâng."

Vừa bước ra khỏi chỗ ở của nhóm Chân Võ, sắc mặt Kim Tích Sơn lập tức biến đổi, trở nên lạnh lùng như một người hoàn toàn khác.

"Tổng quản!"

"Có thuộc hạ, đoàn chủ."

Lý Trí Thành — vị tổng quản đang đợi bên ngoài — liền thưa.

"Lập tức báo cho Vũ Gia Trang. Nói là lũ đạo sĩ Võ Đang đã đến nơi."

"Rõ."

Lý Trí Thành không hỏi thêm lời nào, vì hắn đã biết rõ mật ước giữa Vũ Gia Trang và Kim Tích Sơn.

Vũ Gia Trang chính là bản gia của Chân Huệ — đệ tử đời thứ nhất của Võ Đang.

Việc Thanh Dương Thương Đoàn có thể bắt mối được với Võ Đang đều là nhờ công lao của Vũ Gia Trang và Chân Huệ.

Khi nghe tin Võ Đang cử đệ tử đến, Kim Tích Sơn cũng thấy hơi lạ.

Không phải Chân Huệ, mà lại là Chân Võ.

 Lão vốn đinh ninh Chân Huệ sẽ là người được cử đi.

Kim Tích Sơn vẫn nhớ rõ tên Chân Võ này từ lần trước lên núi.

Đó là tên đệ tử được cả Minh Công sư phụ của Chân Huệ công nhận.

Thậm chí lão từng nghĩ hắn có thể trở thành đại đệ tử.

Nhưng ngay sau đó, Vũ Gia Trang đã đánh tiếng.

Bọn chúng đang nhắm vào đám đạo sĩ này.

Nhìn bộ dạng tơi tả của tên đệ tử Thanh Sương , Kim Tích Sơn đoán chắc bọn chúng đã bị người của Vũ Gia Trang "hỏi thăm" một lần dọc đường rồi.

'Chắc là bọn chúng coi hắn là vật cản đây.'

Chuyện đó Kim Tích Sơn không quan tâm.

Lão chỉ cần giúp Chân Huệ leo lên vị trí đại đệ tử, rồi sau đó là Chưởng môn để lão dễ bề lợi dụng cái danh Võ Đang mà làm ăn.

Hơn nữa, làm ăn với một kẻ "có vết" như Chân Huệ thì bao giờ cũng dễ hơn là một kẻ sạch sẽ.

"Nhưng mà... làm vậy liệu có nguy hiểm quá không? Bọn chúng dù sao cũng là đệ tử Võ Đang. Lỡ xảy ra chuyện gì, thương đoàn sẽ bị vạ lây."

"Tổng quản."

"Dạ."

"Chúng ta chẳng biết gì cả."

Phải, bọn lão vô can.

Chuyện của nhóm Chân Võ cứ để Vũ Gia Trang lo.

Bọn lão chỉ cần đứng ngoài xem kịch, có biến thì Vũ Gia Trang gánh hết.

 Đã vậy lão còn nắm thêm được một cái thóp của bọn chúng, quá hời!

Nhưng chuyện gấp gáp hơn là...

"Tổng quản."

"Dạ."

"Vụ buôn lậu thuốc súng thế nào rồi?"

"À, chúng tôi đã hẹn giao dịch sau năm ngày nữa."

"Năm ngày sao? Thời gian chuẩn bị khá dư dả đấy. Quan phủ đang để mắt tới, bảo anh em cẩn thận."

"Rõ. Thuộc hạ sẽ chuẩn bị chu đáo."

……….

Trong khi Chân Võ đang thong dong ở Thanh Dương Thương Đoàn, thì tại Vũ Gia Trang, Trang chủ Vũ Văn Hâm đang bí mật bàn bạc với Triệu Bang trong thư phòng.

"Bên Thanh Dương đã báo tin chưa?"

"Dạ rồi. Bọn chúng đã đến."

"Chuẩn bị thế nào?"

"Tối nay Kim Tích Sơn sẽ dẫn bọn chúng đi dạo chợ đêm Đan Giang. Chúng ta sẽ ra tay lúc đó."

"Tấn công lúc đó sao?"

"Vâng. Lợi dụng lúc Kim Tích Sơn rời đi một lát, chúng ta sẽ tập kích."

"Hừm..."

Vũ Văn Hâm đắn đo.

Chợ đêm thì người đông mắt nhiều, nếu để xảy ra náo loạn hay có gì sơ suất thì phiền phức to.

"Thân phận của chúng ta không được lộ ra đâu đấy."

"Vì vậy con đã đặt sẵn chỗ tại Vô Nguyệt Lâu bên bờ sông, và chuẩn bị một đám lãng nhân miệng kín như bưng rồi ạ."

Vô Nguyệt Lâu — một tửu lâu hẻo lánh nằm xa khu đô thị sầm uất. Đúng là địa điểm lý tưởng để hành sự.

"Vô Nguyệt Lâu sao? Tốt. Đám lãng nhân đó là hạng người nào? Ta nghe nói ngay cả Thập Ngôn Nhị Hung cũng đã thất bại dưới tay hắn."

"Trang chủ yên tâm. Lần này con chuẩn bị những kẻ có số má hẳn hoi. Hơn nữa, Công Tứ Xích đã hứa sẽ đích thân ra tay."

"Công Tứ Xích sao?"

"Vâng. Lý Bát Long chẳng phải là anh em họ của hắn sao. Nghe tin chúng ta đang tìm Lý Bát Long, hắn đã chủ động liên lạc."

"Chậc, chắc lại đòi tiền công cao lắm đây."

"Biết sao được ạ? Đây là việc giúp Đại công tử nắm thâu tóm Võ Đang mà."

"Hừm."

Vũ Văn Hâm gật đầu.

"Nếu đám lãng nhân thất bại, đích thân bọn chúng sẽ ra tay."

Công Tứ Xích là thủ lĩnh của Tứ Xích Bang, một băng nhóm vô lại có tiếng vùng Đan Giang.

Dù là hạng đầu đường xó chợ nhưng hắn lại là cao thủ bậc Hiển Khí, có thể sử dụng kiếm khí, thực lực không hề thua kém Vũ Văn Hâm.

Ngoài ra, hắn còn có thuộc hạ đông hơn Lý Bát Long rất nhiều, và nghe đồn còn có dây mơ rễ má với Hắc Xà Bang — một đại môn phái của tà phái.

"Dù sao có Công Tứ Xích ra tay là đủ rồi."

"Đúng thế ạ. Đệ tử đời thứ nhất thì đã sao, cũng chỉ là lũ ranh con vắt mũi chưa sạch thôi. Lần này bọn chúng nhất định phải chết!"

"Tốt. Được lắm."

Vũ Văn Hâm gật đầu đầy vẻ nghiêm trọng.

Chân Võ — tên đệ tử đời thứ nhất đó — nhất định phải chết.

Phải làm cho bằng được. Lão đang đánh cược cả tương lai của mình vào việc này.

Giết đệ tử Võ Đang là việc cực kỳ mạo hiểm, nếu bại lộ thì không chỉ đệ tử đời thứ nhất mà ngay cả các trưởng lão cũng sẽ rút kiếm xuống núi.

Khi đó cả Tứ Xích Bang lẫn Vũ Gia Trang đều sẽ bị san phẳng.

Thế nhưng, rủi ro lớn thì lợi nhuận cũng khổng lồ.

Võ Đang bây giờ chỉ là một cái vỏ rỗng.

Minh Chân đạo trưởng thì như phế nhân, sống vật vờ trong cái am rách.

Chân Võ chẳng qua cũng chỉ là một tên đạo đồng, một đứa trẻ mồ côi cả nhà bị sơn tặc sát hại.

Đã vậy gần đây hắn còn liên tục phá giới, gây rối trong phái.

 Một tên đệ tử như vậy có chết cũng chẳng ai thương xót, thậm chí còn được coi là nỗi nhục của môn phái.

'Đúng thế, không cần phải căng thẳng. Cái chết của hắn sẽ chẳng liên quan gì đến Vũ Gia Trang cả.'

Vũ Văn Hâm tính toán rằng ngay sau khi Chân Võ chết, lão sẽ quét sạch luôn cả băng Công Tứ Xích để bịt đầu mối, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu bọn chúng.

Thiên hạ sẽ chỉ biết rằng một lũ tép riu tà phái đã gan to tày trời giết đệ tử Võ Đang.

Lúc đó Vũ Gia Trang sẽ trở thành những vị nghĩa hiệp đứng ra báo thù cho đệ tử Võ Đang, còn Chân Huệ sẽ càng thêm thăng tiến và leo lên đỉnh cao của môn phái.

"Nhất định phải thành công. Ta đặt cược cả tương lai của Vũ Gia Trang vào đây!"

Vũ Văn Hâm nắm chặt tay như thể tự thề với chính mình.

…………….

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top