Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Hàn Quốc
  3. Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)
  4. Chương 44: Mưu đồ của Gia Cát

Võ Đang Kỳ Hiệp (Dịch) (Full)

  • 69 lượt xem
  • 2445 chữ
  • 2025-05-31 08:54:06

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Ngươi nói là Võ Đang sao?”

“Vâng.”

“Hừm.”

Trong một gian thư phòng rộng lớn đến mức thừa thãi cho một người ngồi, một người trung niên đang ngồi trước đống công văn cao ngất khẽ nhíu mày.

Người này cốt cách thanh cao như một bậc học sĩ nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ cố chấp, chính là Gia Cát Vũ Lân, kẻ đứng đầu phân gia Gia Cát tại Đan Giang.

Sáng sớm vừa bắt đầu công việc, con trai thứ của lão là Gia Cát Cẩn đã vào xin diện kiến.

“Chân Võ, một đệ tử đời thứ nhất của Võ Đang, cùng với hai đệ tử đời thứ hai đã xuất hiện tại huyện Phương Thiên.”

“Chân Võ?”

Một cái tên lão chưa từng nghe qua.

Nhưng điều quan trọng không phải cái tên, mà là hai chữ “Võ Đang”.

Đám đạo sĩ suốt mười năm ròng rã bế quan trên núi không xuống, sao bỗng dưng giờ lại lộ diện?

“Hắn là hạng người thế nào?”

“Hành tung cực kỳ kỳ quái, nhưng ít nhất cũng thuộc hạng mãnh hổ đấy ạ.”

“Nghĩa là ngươi đã ra tay thử thách rồi?”

Gia Cát Cẩn không dám thú nhận với cha rằng mình đã thảm bại dưới tay đối phương.

“Con đã cử Phương Gia Hậu đi thăm dò, nhưng mà…”

Gia Cát Cẩn nói bỏ lửng, nhưng Gia Cát Vũ Lân thừa hiểu từ “mãnh hổ” kia có nghĩa là người của lão đã thua.

“Chậc chậc, không đích thân ra tay mà lại để mất mặt trước một tên đệ tử đời thứ nhất của Võ Đang sao?”

“Thật hổ thẹn. Nhưng vì lo lắng, con đã âm thầm bám theo chúng.”

Gia Cát Cẩn nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Bám theo?”

“Vâng, vì con nghĩ phụ thân sẽ quan tâm.”

“Hừm, việc đó ngươi làm tốt lắm.”

Ánh mắt bất mãn của Gia Cát Vũ Lân đối với thất bại của Phương Gia Hậu cũng dịu đi đôi chút.

“Vậy, chúng đi đâu?”

“Hiện tại đang trú chân tại Thanh Dương Thương Đoàn.”

“Thanh Dương?”

Gia Cát Vũ Lân nghiêng đầu, cái tên này nghe lạ hoắc.

Lão vốn nắm lòng bàn tay mọi thương đoàn ở Đan Giang Khẩu, nhưng Thanh Dương Thương Đoàn thì hoàn toàn không có ấn tượng gì. Chợt lão nhớ ra:

“Thanh Dương… Thanh Dương. Chẳng lẽ là cái thương đoàn Thanh Dương ở ngoại ô Đan Giang Khẩu đó sao?”

“Vâng. Có vẻ như chúng có quan hệ với Võ Đang. Nhưng có chuyện gì sao ạ?”

Gia Cát Cẩn thắc mắc khi thấy phản ứng của cha, nhưng Gia Cát Vũ Lân lại bất ngờ bật cười ha hả.

“Cái gì? Ha ha ha! Thật là chuyện lạ đời. Võ Đang sống khổ cực quá nên hóa điên rồi sao? Lại đi kết giao với Thanh Dương Thương Đoàn?”

Vì Thanh Dương Thương Đoàn không hợp tác với nhà Gia Cát nên Gia Cát Cẩn không rành lắm.

“Ngươi có biết Thanh Dương Thương Đoàn là hạng gì không?”

“Thưa phụ thân, tiểu nhi kém cỏi, chưa kịp tìm hiểu.”

“Nếu ta nhớ không lầm, bề ngoài chúng ra vẻ là thương nhân chính quy, nhưng thực chất chỉ là lũ rác rưởi chuyên làm nghề buôn lậu.”

“Hả? Chẳng lẽ Võ Đang lại nhúng tay vào việc buôn lậu?”

“Làm gì có chuyện đó? Chắc là chúng không biết thôi. Đám đạo sĩ lánh đời bấy lâu nay thì biết cái quái gì về sự đời cơ chứ.”

“Nhưng tại sao Võ Đang lại dây dưa với bọn chúng…”

“Chuyện đó ta không rõ, nhưng Võ Đang mà kết giao với Thanh Dương thì đúng là tin vui nhất ta từng nghe đấy. Khà khà khà!”

Gia Cát Vũ Lân cười ngặt nghẽo như bắt được vàng.

“Nhắc mới nhớ, tên đạo sĩ ở Thanh Dương Thương Đoàn đó đúng là có chút kỳ quái.”

“Kỳ quái thế nào?”

“Hắn ăn thịt, uống rượu như hạm, lại còn có vẻ rất hám tiền nữa.”

“Cái gì? Đệ tử đời thứ nhất mà lại thế sao?”

“Vâng.”

“Chà chà, Võ Đang phen này mạt vận thật rồi. Ta vốn còn lo lắng nếu bọn chúng tái xuất giang hồ thì sẽ phiền phức, ai dè…”

Gia Cát Vũ Lân sướng rơn như vừa nhổ được cái răng sâu.

“Nhưng có một việc khiến con bận tâm.”

“Việc gì?”

“Con thấy Triệu Bang của Vũ Gia Trang tại huyện Phương Thiên.”

“Triệu Bang?”

“Vâng, hắn là Võ sư phụ của Vũ Gia Trang. Lúc đó con không để ý, nhưng giờ nghĩ lại, có vẻ hắn đang bí mật giám sát đám đạo sĩ Võ Đang kia.”

“Hô? Vũ Gia Trang lại đi theo dõi Võ Đang?”

Gia Cát Vũ Lân trầm ngâm một lát rồi nở nụ cười thâm hiểm.

“Nhắc mới nhớ, chẳng phải con trai của Vũ Gia Trang cũng đang tu hành ở Võ Đang sao?”

“Vâng, pháp danh là Chân Huệ.”

“Đúng rồi, Chân Huệ. Còn tên đạo sĩ ở Thanh Dương là Chân Võ phải không?”

“Vâng.”

“Hừm, Chân Huệ, Vũ Gia Trang và Thanh Dương Thương Đoàn…”

Gia Cát Vũ Lân nheo mắt, ngón tay gõ nhịp "cộc, cộc" lên mặt bàn.

“Ra là vậy. Quả nhiên là thế! Ha ha ha!”

Sau một hồi suy tính, lão lại cười phá lên.

“Sao vậy ạ?”

“Một con ruồi trâu vốn chỉ biết hút máu bò, giờ lại đang định nuốt chửng cả con bò cơ đấy.”

Ruồi trâu là loại côn trùng ký sinh, chuyên bám trên lưng trâu, bò, ngựa để hút máu.

Nhưng làm sao có thể nuốt chửng vật chủ được?

Gia Cát Cẩn không hiểu ý cha mình, chỉ biết ngơ ngác nhìn.

“Tốt lắm. Lũ chuột nhắt ám muội mà tụ tập lại một chỗ thì mùi thối sẽ bay xa thôi. Hừm, nên làm thế nào đây? Để một tên ngu ngốc trở thành chủ nhân Võ Đang xem ra cũng không tệ.”

Đôi mắt nheo lại của Gia Cát Vũ Lân lấp lánh vẻ xảo quyệt.

“Chẳng lẽ bọn chúng định nuốt trọn Võ Đang?”

“Nuốt trọn? Nực cười. Không rách mép là còn may đấy.”

Gia Cát Vũ Lân cười khẩy.

“Dù sao thì đây cũng là cơ hội tốt. Ít nhất cũng có thể bôi tro trát trấu vào cái danh tiếng đang lụi tàn của Võ Đang, khiến bọn chúng không bao giờ còn dám bén mảng đến đất Đan Giang này nữa.”

“Dạ?”

“Cẩn nhi.”

“Có con.”

“Từ giờ có một việc ngươi cần phải làm.”

“Xin phụ thân cứ truyền dạy.”

“Hãy điều tra nhất cử nhất động của đám đạo sĩ Võ Đang đó cho ta.”

“Có phải phụ thân muốn xác nhận xem bọn chúng có tham gia vào các hoạt động phi pháp với Thanh Dương Thương Đoàn không ạ?”

Gia Cát Vũ Lân hài lòng gật đầu trước suy đoán của con trai.

“Nếu được thế thì còn gì bằng. Ta sẽ giao cho ngươi hai mươi cao thủ của Thanh Hoa Đội.”

“Thanh... Thanh Hoa Đội sao ạ?”

Gia Cát Cẩn lộ vẻ kinh ngạc.

Thanh Hoa Đội là một trong những đội võ sĩ trực thuộc quyền quản lý của Gia chủ, có thể coi là lực lượng nòng cốt của phân gia Gia Cát tại Đan Giang.

Từ trước đến nay, lão chưa từng giao Thanh Hoa Đội cho bất kỳ người thừa kế nào.

Điều này đồng nghĩa với việc lão đặt kỳ vọng rất lớn vào lần này.

“Phải. Hãy giám sát chặt chẽ đám đạo sĩ Võ Đang. Nếu may mắn, chúng chết dưới một đường kiếm vô danh nào đó thì càng tốt. Còn nếu chúng nhúng chàm vào việc phi pháp, ngươi hãy đích thân bắt sống chúng về đây.”

“Rõ! Con nhất định tuân mệnh!”

Gia Cát Cẩn dõng dạc đáp lời.

Vị trí Thiếu gia chủ của phân gia Gia Cát vẫn chưa được quyết định.

 Với tính cách của Gia Cát Vũ Lân, lão sẽ không bao giờ chọn người theo thứ bậc đích tôn, mà sẽ chọn kẻ có ích nhất cho sự phát triển của thế gia.

Đây là cơ hội nghìn năm có một để hắn ghi điểm trong mắt cha.

Hơn nữa, còn có Thanh Hoa Đội chống lưng.

Dù võ công của tên đạo sĩ Chân Võ kia mạnh hơn hắn rất nhiều, mạnh đến mức hắn không thể đoán định được thâm sâu, và hắn biết dù có đánh lại cũng không thắng nổi...

Nhưng nếu có thêm hai mươi cao thủ Thanh Hoa Đội thì sao?

Đây là lực lượng mà ngay cả các Trưởng lão của Võ Đang cũng không dám khinh suất.

‘Thằng ranh, ta sẽ bắt ngươi trả nợ máu cả gốc lẫn lãi!’

Gia Cát Cẩn lại một lần nữa hô lớn:

“Con nhất định hoàn thành nhiệm vụ!”

“Tốt, ta tin tưởng ở ngươi.”

Gia Cát Vũ Lân đứng dậy vỗ vai khích lệ con trai.

………..

“Chân Võ đạo trưởng có ở đây không?”

Kể từ khi đến Thanh Dương Thương Đoàn, nhóm của Chân Võ được bố trí nghỉ ngơi tại một tiểu viện riêng biệt.

Gọi là tiểu viện nhưng thực chất nó rất rộng lớn, có cả đình đài ở hậu viên, quá dư dả cho ba người ở.

Trời gần về chiều, Kim Tích Sơn – người nói là bận việc phải ra ngoài từ sớm – đã quay trở lại cùng với vị Tổng quản.

Chân Võ lúc này đang rảnh rỗi chỉ điểm cho Thanh Vũ và Thanh Sương luyện tập, thấy khách đến liền niềm nở đứng dậy.

“Đại nhân, đã lâu không gặp.”

Thật bất ngờ, thái độ của Chân Võ lại vô cùng khiêm nhường.

“Ha ha, từ khi ghé thăm Võ Đang, lão phu đã rất ấn tượng với đạo trưởng. Nghe tin ngài đại giá quang lâm, lão phu thật sự vô cùng cảm kích.”

Kim Tích Sơn cười hớn hở, lễ tiết chu toàn đến mức thái quá.

“Nhưng mà y phục của các vị…”

“À, trên đường đi có xảy ra chút va chạm nhỏ thôi mà.”

“Trời đất! Kẻ nào to gan lớn mật dám đắc tội với các đạo hữu Võ Đang thế này!”

Kim Tích Sơn trợn mắt, nắm chặt nắm đấm như thể muốn đi tính sổ ngay lập tức.

“Không sao, chuyện cũng đã qua rồi.”

“Thế này không ổn. Lão phu phải cử hộ vệ theo bảo vệ các vị thì mới yên tâm được.”

“Ha ha, đa tạ đại tâm ý của đại nhân.”

“Cảm ơn cái gì chứ? Võ Đang và chúng ta giờ chẳng khác nào người một nhà.”

Bề ngoài Kim Tích Sơn cười nói như thể huynh đệ chí cốt lâu năm, nhưng trong lòng Chân Võ cũng đang cười thầm đầy thâm hiểm.

Sự ân cần thái quá.

Đằng sau sự tử tế không lý do luôn ẩn chứa một âm mưu nào đó.

Mà Chân Võ thì còn lạ gì cái bụng dạ của Kim Tích Sơn nữa.

Tuy nhiên, để lộ tâm cơ ra mặt thì chỉ là hạng hạ lưu thôi.

“Ha ha, Thương đoàn chủ đã có lòng như vậy, bần đạo xin ghi nhận. Thật ra trước khi đi, Chưởng môn nhân cũng dặn dò bần đạo phải dốc sức giúp đỡ ngài.”

Chân Võ tươi cười đáp lại, vẻ mặt cực kỳ "trong sáng".

“Ôi thật vậy sao? Quý hóa quá... Nhưng một thương đoàn nhỏ như chúng tôi thì có việc gì to tát đâu cơ chứ? Thôi, các vị hãy đi thay đồ đi, rồi lát nữa cùng lão phu đi dạo Đan Giang Khẩu một chuyến, sẵn tiện dùng bữa tối luôn.”

“À, thế thì còn gì bằng. Thú thật bần đạo và hai sư điệt đây đều là lần đầu xuống núi, sự đời còn bỡ ngỡ lắm.”

Chân Võ gãi đầu tỏ vẻ ngượng ngùng (dù chẳng hợp với hắn tí nào), khiến Kim Tích Sơn càng thêm đắc ý, nở nụ cười nham hiểm.

“Lão phu hiểu mà. À, trong thời gian ở đây, nếu có việc gì cần dùng đến tiền bạc tại Đan Giang Khẩu, các vị cứ việc lấy danh nghĩa Thanh Dương Thương Đoàn mà dùng.”

“Ơ, thật sao ạ?”

“Chứ sao! Đã bảo là người một nhà rồi cơ mà.”

 Kim Tích Sơn hào phóng gật đầu.

Chân Võ nghe câu này mà mát lòng mát dạ.

 Hắn vốn dĩ đã biết tỏng mưu đồ đen tối của Kim Tích Sơn nên đang phân vân không biết nên "vặt lông" lão thế nào cho bõ.

Giờ lão lại tự dâng tiền đến tận miệng, hỏi sao không sướng cho được?

‘Đang tính chờ điều tra xong xuôi cái thương đoàn này rồi sẽ hút máu cho chúng mày sập tiệm luôn, ai ngờ...’

Đúng là núi cao còn có núi cao hơn.

Nếu luận về độ bỉ ổi và vô sỉ, Chân Võ tự tin mình đủ sức đại diện cho cả Trung Nguyên này.

“À... vậy nếu ở tiệm vải mà...”

“À! Ngài đã đặt đồ ở tiệm vải rồi sao?”

Kim Tích Sơn liếc nhìn bộ đạo bào rách rưới, loang lổ vết máu của ba người một lần nữa.

“Vâng. Tại tiệm vải họ Vương.”

“Chỗ đó lão phu biết rõ. Lát nữa lão phu sẽ bảo Tổng quản đi thanh toán tiền cho ngài.”

“Đa tạ đại nhân!”

“Ha ha ha! Các đạo trưởng chuyên tâm tu hành thì làm gì có tiền cơ chứ. Đừng ngại, có gì cứ nói với lão phu.”

“Thật hổ thẹn quá đi mất.”

Chân Võ đỏ mặt, đưa tay gãi đầu nhưng trong lòng thì đang cười khanh khách đầy gian tà.

“Hê hê, vậy xin mời đợi một lát. Lão phu đi thay y phục rồi quay lại ngay.”

“Vâng.”

Ngay khi vừa bước ra khỏi chỗ ở của nhóm Chân Võ, vẻ mặt của Kim Tích Sơn lập tức biến đổi, lạnh lùng như một người hoàn toàn khác.

“Tổng quản!”

“Có tiểu nhân, Đoàn chủ.”

Tổng quản Lý Trí Thành đứng chờ sẵn bên ngoài lập tức lên tiếng.

“Lập tức báo cho Vũ Gia Trang. Nói rằng đám đạo sĩ Võ Đang đã tới nơi rồi.”

“Rõ!”

Lý Trí Thành không hỏi lấy một câu, bởi hắn đã biết về mật ước giữa Kim Tích Sơn và Vũ Gia Trang.

Vũ Gia Trang vốn là bản gia của Chân Huệ – đệ tử đời thứ nhất của Võ Đang.

Thanh Dương Thương Đoàn có thể bắt rễ được với Võ Đang đều nhờ vào sự tác động của Vũ Gia Trang và Chân Huệ.

Khi nhận được tin Võ Đang cử đệ tử tới Thanh Dương Thương Đoàn, Kim Tích Sơn đã hơi bất ngờ. Người đến không phải Chân Huệ, mà lại là Chân Võ.

Kim Tích Sơn vẫn nhớ rõ Chân Võ khi lão lên núi Võ Đang.

Đó là tên đệ tử được cả Minh Công – sư phụ của Chân Huệ – công nhận. Lão từng nghĩ có lẽ tên này sẽ trở thành Đại đệ tử.

Nhưng ngay lập tức, Vũ Gia Trang đã liên lạc.

Bọn chúng đang nhắm vào đám đạo sĩ này. Nhìn bộ dạng thê thảm của tên đệ tử Thanh Sương kia, chắc chắn trên đường đi chúng đã bị Vũ Gia Trang tập kích một trận rồi.

‘Chắc là bọn chúng coi hắn là vật cản đường đây mà.’

Kim Tích Sơn cũng chẳng quan tâm lắm.

Lão chỉ cần giúp Chân Huệ trở thành Đại đệ tử, sau đó leo lên ghế Chưởng môn để lão có thể tha hồ lợi dụng cái danh tiếng của Võ Đang là được.

Mà xét cho cùng, Chân Huệ làm Chưởng môn vẫn tốt hơn Chân Võ.

Bởi lẽ, mật ước với một kẻ có tâm địa bất chính lúc nào cũng dễ dàng hơn là với một kẻ thanh cao (ít nhất là lão nghĩ vậy).

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top