Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính (Dịch)
  4. Chương 13: Khi "Quá Giang Long" gặp "Bá Giao Hổ"

Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1661 chữ
  • 2026-07-04 11:00:23

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Lão nương liều mạng với ngươi!"

Chân Bình Nhi nghiến răng nghiến lợi.

Nàng gồng mình giãy giụa lao tới trước mặt Dương Chân.

Nắm đấm yếu ớt của nàng nện túi bụi lên ngực hắn, cứ như thể một cú đấm này có thể làm nát tan lồng ngực đối phương vậy.

Độc dược độc môn của Hắc Yểm tông quả nhiên danh bất hư truyền.

Chân Bình Nhi và đám người kia giờ đã chẳng còn chút sức lực nào, nói gì đến chuyện đánh nát ngực Dương Chân.

Nắm đấm của nàng nện lên người hắn chẳng khác nào một tiểu cô nương đang hờn dỗi người tình của mình.

Dương Chân đứng yên bất động, cũng chẳng vội vàng gì.

Hắn thong thả quay người thu dọn vũ khí cùng đống trân bảo mà đám người kia để dưới đất.

Sau đó, hắn lấy ra một lọ thuốc giải, vẻ mặt đầy đau xót đổ vào miệng Liệt Phong Dương một ít.

"Ây da, chẳng còn lại mấy đâu. Cật Cương, trên người ngươi còn thuốc giải không?"

Nghe Dương Chân hỏi, Cật Cương toàn thân run bắn lên, vội vàng lắc đầu: "Không có, trên người ta chỉ mang theo đúng một lọ này thôi."

"Còn các ngươi thì sao?" Dương Chân quay sang hỏi Liệp Hổ vẫn đang bị treo lơ lửng trên Quỷ Môn Đằng.

Miệng Liệp Hổ bị Quỷ Môn Đằng làm bị thương, không thể nói năng, chỉ biết trợn mắt lên "ô ô" tỏ ý mình cũng chẳng có gì.

Những kẻ còn lại thì khỏi phải bàn, lúc này dù có giữ thuốc trong người cũng đời nào đưa cho Dương Chân.

Dương Chân cũng chẳng phải là không có thì không được.

Hắn lắc đầu thở dài, rồi làm bộ định đổ hết chỗ thuốc giải còn lại vào miệng Liệt Phong Dương.

"Chờ... chờ một chút!"

Sắc mặt Chân Bình Nhi biến đổi liên tục.

Nàng nghiến răng trừng mắt nhìn Dương Chân, gằn từng chữ: "Ngươi đúng là đồ ma quỷ!"

Dương Chân cười hì hì kéo Chân Bình Nhi sang một bên.

Hành động này dọa cho đám người Chân Bình Nhi sợ đến hoa dung thất sắc, còn đám người Cật Cương thì nhìn nhau, trong lòng có chút hả hê.

"Thiếu hiệp, xin ngài hãy giữ lời hứa, đừng làm hại Bình Nhi."

Phương sư tỷ vội vàng lên tiếng khẩn cầu Dương Chân.

Dương Chân ngẩn ra một chút.

Hắn liếc nhìn vẻ mặt kinh hãi của Chân Bình Nhi rồi lắc đầu nói: "Yên tâm đi, ta không có hứng thú với ngực lép, không ‘lên’ nổi."

Ngực lép?

Mọi người xung quanh đều sững sờ.

Nhìn theo ánh mắt của Dương Chân thì họ lập tức hiểu ra vấn đề, ai nấy đều kinh ngạc, muốn cười mà phải cố nín nhịn.

"Đồ ma quỷ nhà ngươi, lão nương liều mạng với ngươi!"

Chân Bình Nhi sao lại không biết Dương Chân đang chê ngực mình nhỏ cơ chứ.

Dương Chân thế mà lại dám chê ngực nàng nhỏ?

Ở Ma Môn, không biết bao nhiêu kẻ say đắm Chân Bình Nhi.

Vì muốn có được nụ cười của nàng mà họ nghĩ đủ mọi cách, chỉ để chiếm được sự ưu ái của người đẹp.

Mà Chân Bình Nhi bất luận là vóc dáng hay dung mạo đều thuộc hàng tuyệt phẩm, tư chất tu luyện lại càng ưu tú.

Vậy mà Dương Chân lại dám chê nàng ngực nhỏ?

Dù Dương Chân không cho nàng thuốc giải, Chân Bình Nhi cũng chưa từng tức giận đến thế.

Nàng loạng choạng đi tới bên cạnh Dương Chân, tay đấm chân đá, thậm chí còn định dùng miệng cắn vào lồng ngực hắn.

Dương Chân vội vàng đưa tay chặn trán Chân Bình Nhi lại: "Đừng nóng thế chứ, ngực lép đâu phải lỗi của cô, sau này ăn nhiều đu đủ vào là được mà."

Đu đủ?

Hai mắt Chân Bình Nhi sáng lên.

Nhưng rồi nhớ lại tình cảnh của mình, nàng hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến Dương Chân nữa.

Dương Chân cũng không vội, chậm rãi nói: "Sắp hết một khắc rồi đấy."

Toàn thân Chân Bình Nhi run lên.

Nàng nghiến răng trừng mắt nhìn Dương Chân, rồi lôi hết đồ trên người ra, ném xuống đất.

Dương Chân cũng không giận, cười hì hì nhặt lên: "Cô đừng có nghĩ đến việc dùng mấy công pháp võ kỹ vớ vẩn để lừa ta, là thật hay giả, ta chỉ cần nghe là phân biệt được ngay."

Chân Bình Nhi đang đảo tròn con mắt nghe vậy thì hoàn toàn hết hy vọng.

Nàng trừng mắt nhìn Dương Chân như muốn khiến hắn mang thai.

Sau khi có được công pháp và võ kỹ tu luyện của Chân Bình Nhi, Dương Chân cười ha hả.

Tiện tay hắn ném lọ thuốc giải vào lòng nàng, rồi nhấc Liệt Phong Dương lên nói: "Non xanh nước biếc, các vị đạo hữu, sau này còn gặp lại!"

Chân Bình Nhi vội vàng uống thuốc giải.

Hai hàm răng ngọc gần như muốn cắn nát, nàng nhìn chằm chằm bóng lưng Dương Chân nói: "Ngươi tên là gì?"

Dương Chân không quay đầu lại, chỉ phất tay áo để lại một bóng lưng tiêu sái: "Tại hạ đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, Đoạn Lãng Tài của Thị Kiếm môn đây!"

Gương mặt Chân Bình Nhi hiện lên vẻ oán độc.

Nàng nghiến răng ken két: "Đoạn Lãng Tài, ngươi đừng để lão nương gặp lại ngươi!"

Đáp lại Chân Bình Nhi là một tràng cười to khoái trá.

Hai ngày sau, Dương Chân đã lọc hết thịt trên người Liệt Phong Dương, một đường tiến về U Châu thành.

U Châu thành là một trong những thành trì lớn nhất ở Đông Vực của U Châu đại lục.

Nó thuộc phạm vi của U Dương quốc, là thành lũy phòng ngự tựa hào thiên của Đông Vực, gần như là biểu tượng của U Dương quốc.

Khi Dương Chân đặt chân đến U Châu thành, hắn mới nhận ra nơi này phồn hoa đến mức nào.

Những tửu lầu san sát nối tiếp nhau mọc lên khắp nơi, ẩn hiện bên trong bức tường thành cao lớn nặng nề, cho thấy sự phồn vinh thịnh vượng của một đế quốc.

Trên đường phố trong thành, đâu đâu cũng là thương nhân qua lại buôn bán, mùi rượu thơm nồng, hương trà lan tỏa, mùi cơm chín... Dương Chân đói bụng rồi.

Sau khi ăn một bữa no nê, Dương Chân mới đi đến nơi ghi danh tham gia U Châu đại hội.

Các đại môn phái đăng ký đương nhiên không cần xếp hàng mà có nơi ghi danh riêng.

Nhưng Dương Chân không muốn ghi danh dưới tên Thượng Nguyên tông, hắn lảo đảo chen lấn nửa ngày trời mới đến lượt.

Trước mặt Dương Chân là một thiếu niên lùn tịt mập mạp.

Cậu ta quay người lại hít hà một hơi rồi kinh ngạc nói: "Vị huynh đài này, trên người huynh sao lại có huyết khí nồng nặc thế, huynh từ U Quang rừng rậm ra à?"

U Quang rừng rậm?

Dương Chân gật đầu, đáp: "Đúng vậy, suýt nữa thì bỏ mạng trong đó, may mà ta phúc lớn mạng lớn."

Tiểu mập mạp mở to mắt nói: "Ngươi còn chưa tới Trúc Cơ mà đã dám xuyên qua U Quang rừng rậm, quả nhiên là... gan to bằng trời. Nhưng ngươi yên tâm, chúng ta đã gặp nhau tức là có duyên, lúc đại hội U Châu cứ đi theo ta, có Bá Giao Hổ Lữ Tiểu Hổ ta ở đây, đảm bảo không ai dám có ý đồ gì với ngươi. Bảo bối lấy được trong U Quang rừng rậm phải giấu cho kỹ vào đấy."

Dương Chân nghe vậy lập tức kinh ngạc như gặp được thiên nhân.

Thời buổi này mà còn có người dám lấy cái tên cao sang như Bá Giao Hổ, hắn liền ôm quyền nói: "Hóa ra là Bá Giao Hổ huynh, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu. Từ nay về sau, huynh chính là huynh đệ của Quá Giang Long Dương Chân ta, sau này ta sẽ bảo kê huynh, nếu có kẻ nào bắt nạt huynh, huynh cứ nói là huynh đệ của ta."

Lữ Tiểu Hổ trợn mắt há mồm, mặt lập tức đỏ bừng, ấp úng nói: "Ngươi... ngươi từng nghe nói về ta sao?"

"Đó là tự nhiên, đại danh của huynh đệ ở quê bọn ta có thể nói là như sấm bên tai, có thể dọa trẻ con nín khóc, khiến cho các cô nương, thiếu phụ nghe danh là biến sắc, đóng chặt cửa không dám ra ngoài!"

"Đâu có, đâu có." Lữ Tiểu Hổ vội vàng xua tay, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ đắc ý.

"Ta nói hai người các ngươi, có ghi danh hay không đây?" Người phía sau cất giọng thúc giục, vẻ rất mất kiên nhẫn, rõ ràng không nể mặt Bá Giao Hổ và Quá Giang Long.

"Ghi danh, ghi danh!" Lữ Tiểu Hổ vội vàng xoay người, nói: "Lữ Tiểu Hổ, đến từ Đại An trấn!"

"Dương Chân, đến từ Thượng Nguyên tông!"

"Huynh đài, hóa ra ngươi tên là Dương... Ngươi là Dương Chân?"

Lữ Tiểu Hổ đột nhiên rú lên một tiếng quái dị, trợn mắt há mồm nhìn Dương Chân.

"Đúng vậy, sao thế?"

Lần này đến lượt Dương Chân thật sự ngạc nhiên.

Lữ Tiểu Hổ còn chưa kịp lên tiếng, những người xung quanh đã đồng loạt kinh hô, chỉ trỏ về phía Dương Chân, bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Dương Chân giật nảy mình, mẹ kiếp, tình huống gì thế này?

Sắc mặt Lữ Tiểu Hổ tái nhợt, vội vàng kéo Dương Chân chạy ra ngoài.

"Hóa ra ngươi chính là Dương Chân, sao ngươi lại thật sự đến đây?"

Lữ Tiểu Hổ mặt mày khổ sở nói với Dương Chân.

"Sao ta lại không thể đến?"

Dương Chân bực bội.

Lữ Tiểu Hổ chép miệng tấm tắc: "Đoạn Lãng Tài đã treo thưởng một thanh vũ khí tam tinh, ai lấy được cái đầu trên cổ ngươi là có thể đến tìm hắn đổi lấy."

"Mẹ kiếp, cái đầu của lão tử chỉ đáng giá một thanh vũ khí tam tinh thôi sao?"

Dương Chân lập tức chửi ầm lên.

Dương Chân thật sự đã đến, tin tức này gần như trong nháy mắt đã truyền khắp toàn bộ U Châu đại hội.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top