Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính (Dịch)
  4. Chương 18: Màn kịch "cười ra nước mắt"

Vô Địch Từ Max Cấp Thuộc Tính (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1696 chữ
  • 2026-07-04 11:07:23

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Ơ! Mọi người đều ở đây cả à!"

Giọng nói của Dương Chân vang lên giữa sơn cốc yên tĩnh, quanh quẩn hồi lâu, khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Danh tiếng của tên "Dương Bái Bì" này thật sự quá lừng lẫy.

Trong sơn cốc có hơn trăm tu sĩ, thì phải đến hơn nửa là những kẻ từng bị Dương Chân cướp sạch sành sanh.

Ai cũng nghĩ trong tình huống này, Dương Chân sẽ tìm cách chuồn lẹ, nào ngờ hắn lại cứ thế nghênh ngang đi vào sơn cốc, còn tỏ vẻ thân quen chào hỏi mọi người.

Chào hỏi cái quái gì chứ, đám người khóe mắt giật giật. Ở đây có đứa nào mà không muốn lột da rút xương hắn ra đâu?

Lời chào hỏi bất thình lình của Dương Chân nhất thời khiến đám đông ngẩn ngơ.

Đáp lại sao cho ngầu đây, chửi thẳng mặt thì sợ hơi thiếu văn hóa, mà không chửi thì chẳng lẽ lại chào hỏi lại hắn?

Tất cả mọi người bất giác rùng mình. Đùa kiểu gì vậy, vào cái thời khắc sinh tử này, ai dám chào hỏi Dương Chân chứ?

Lỡ bị người khác hiểu lầm là đồng bọn của hắn thì chắc chắn là chết không kịp ngáp.

Công chúa Trường Dương kinh ngạc nhìn Dương Chân.

Nàng thật sự không tài nào hiểu nổi tại sao trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc này mà hắn vẫn có thể bình tĩnh, tự tại đến thế, cứ như thể những người trước mặt không phải kẻ thù mà là bạn hiền của hắn vậy.

Giờ khắc này, Công chúa Trường Dương cũng đoán ra được tên của Dương Chân.

E rằng đúng là cái gã "Dương Bái Bì" đang gây xôn xao khắp nơi trong lời đồn.

Chỉ là... hình như hắn chẳng hề vô sỉ như trong truyền thuyết thì phải.

Trong đám người, Đoạn Lãng Tài cười lạnh một tiếng, nói với tên đệ tử bên cạnh: "Cứ chờ xem, đừng nóng vội. Dương Chân tự tìm đường chết thì đừng trách ta mượn dao giết người. Chỉ là đừng để đám người đang tức giận này giết chết hắn thật, ta còn muốn tra hỏi về Tam Nguyên Quỷ Ảnh Kiếm."

"Vâng!"

Bầu không khí trong toàn bộ sơn cốc trở nên nặng nề. Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Dương Chân đang chậm rãi tiến về phía trước.

"Dương Chân à Dương Chân, ngươi cũng có ngày hôm nay sao?"

Giờ phút này Đoạn Lãng Tài thật muốn phá lên cười to để thể hiện tâm trạng sung sướng của mình: "Mượn dao giết người? Thú vị, thật là thú vị!"

"Đoạn Lãng Tài, ngươi còn dám xuất hiện, lão nương giết ngươi!"

Một tiếng quát trong trẻo đột ngột vang lên khiến Đoạn Lãng Tài giật nảy mình.

Hắn vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh, vào thế phòng ngự, thanh trường kiếm tỏa ra ánh sáng xanh băng trong tay bỗng dưng ra khỏi vỏ, múa một đường kiếm hoa đẹp mắt.

Nhưng một đòn đoạt mạng trong tưởng tượng đã không xuất hiện.

Trong đám người, một nữ tử trẻ tuổi có thân hình bốc lửa tung người nhảy lên, trường tiên trong tay tỏa ra ánh sáng màu xanh đen, quất thẳng về phía Dương Chân.

Oanh!

Trường tiên bùng nổ một luồng khí kinh người, tựa như một dòng sông cuồn cuộn, khiến người ta vô cùng chấn động.

"Tiểu nha đầu, ngươi đừng tưởng ta không dám giết ngươi nhé!"

Dương Chân vung trường kiếm đón đỡ, tiếng "oanh" vang lên đánh bật trường tiên ra.

Hắn đã quá rõ võ kỹ của Chân Bình Nhi nên dĩ nhiên biết cách hóa giải.

Cho dù trường tiên của Chân Bình Nhi có xảo quyệt đến đâu cũng không thể phá vỡ được phòng ngự của Dương Chân.

Chân Bình Nhi cười lạnh liên tục: "Đoạn Lãng Tài, tên khốn đê tiện, bỉ ổi, vô sỉ nhà ngươi, hôm nay lão nương không giết ngươi thì không xứng với danh xưng Tiểu Ma Nữ này."

Đám người xung quanh trợn mắt há mồm nhìn Chân Bình Nhi và Dương Chân, rồi lại nhìn Đoạn Lãng Tài với khuôn mặt tức đến tái nhợt, đột nhiên cảm thấy đầu óc có chút không theo kịp.

Dương Chân cười ha hả, nói: "Ta, Đoạn Lãng Tài, hành tẩu giang hồ nhiều năm, đi không đổi tên ngồi không đổi họ. Muốn giết ta, ngươi còn phải về tu luyện thêm một trăm năm nữa!"

"Phi!" Chân Bình Nhi khinh thường nói: "Đi không đổi tên ngồi không đổi họ là Dương Chân. Tên tiểu nhân âm hiểm đê tiện như ngươi sao xứng đặt ngang hàng với hắn, ngươi không bằng một cọng lông chân của Dương Chân!"

Đoạn Lãng Tài vừa định mở miệng giải thích thì lảo đảo, suýt nữa ngã sấp mặt.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Đoạn Lãng Tài từ lúc nào đã trở thành tiểu nhân âm hiểm, đê tiện, bỉ ổi, vô sỉ đến mức... không bằng một cọng lông chân của Dương Chân?

Dương Chân tránh được trường tiên của Chân Bình Nhi, nháy mắt với Đoạn Lãng Tài đang có sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, cao giọng nói: "Nhổ vào, ta, Đoạn Lãng Tài, dù có âm hiểm, đê tiện, bỉ ổi, vô sỉ, cũng không đến mức không bằng một cọng lông chân của Dương Chân, cái tên đẹp trai đệ nhất thiên hạ kia chứ?"

Nghe Dương Chân vô liêm sỉ tự nhận mình là người đẹp trai đệ nhất thiên hạ, Công chúa Trường Dương với vẻ mặt kỳ quái không nhịn được mà bật cười. Còn đám người xung quanh lại khó chịu như nuốt phải ruồi.

Quá không biết xấu hổ, đúng là quá không biết xấu hổ!

Còn có người tự nhận mình là người đẹp trai đệ nhất thiên hạ sao?

Chân Bình Nhi đánh mãi không thắng, tức đến mức ngọc dung tái nhợt, chỉ vào Dương Chân nói: "Đoạn Lãng Tài, chính ngươi cũng thừa nhận mình âm hiểm, đê tiện, vô sỉ, bỉ ổi rồi. Nếu ngươi có được một phần vạn khí phách của Dương Chân thì cũng sẽ không làm ra chuyện bỉ ổi như vậy."

Nghe thế, ánh mắt mọi người nhìn Đoạn Lãng Tài bỗng trở nên kỳ quái.

Đoạn Lãng Tài tức đến hộc máu: "Cô nương, e là cô đã nhầm..."

"Lầm cái đầu quỷ nhà ngươi! Ân oán giữa ta, Đoạn Lãng Tài, và Chân Bình Nhi thì liên quan quái gì đến một kẻ ngoài cuộc như ngươi?"

Dương Chân trừng mắt, rồi nói với Chân Bình Nhi:

"A ha, ta, Đoạn Lãng Tài, dù có tệ đến đâu, mười tuổi tè dầm, mười một tuổi nhìn trộm quả phụ nhà bên tắm, mười hai tuổi trộm đồ lót của hoa khôi trong thôn, mười ba tuổi cưỡng hiếp bà lão tám mươi tuổi còn chưa thỏa mãn, cũng không đến mức không bằng một cọng lông chân của Dương Chân, cái tên đẹp trai đến thảm thương kia! Ngươi cứ bênh vực Dương Chân như thế, lẽ nào ngươi thích hắn à?"

Chân Bình Nhi nghe mà trợn mắt há mồm, nhất thời quên cả tấn công, tức đến mức gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, chỉ vào Dương Chân nói:

"Ta thích Dương Chân thì sao nào, tên khốn đê tiện vô sỉ nhà ngươi lại treo thưởng truy nã hắn, nhưng hắn thì sao? Một mình chống lại toàn bộ người tham gia đại hội U Châu, ha, khí phách đó há có thể so với loại tiểu nhân như ngươi? Ta chính là muốn nói, ở đây các vị đều là rác rưởi, câu này ngươi có dám nói ra không?"

Dương Chân ngẩn người, trừng mắt hỏi: "Ngươi thật sự thích hắn?"

Chân Bình Nhi bỗng nhận ra không khí xung quanh có chút không ổn, ngơ ngác nhìn lại phía sau, Phương sư tỷ đã xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, đang ghé vào tai Chân Bình Nhi nói gì đó.

Nghe Phương sư tỷ giải thích, Chân Bình Nhi "a" lên một tiếng kinh hô, khuôn mặt đỏ như ráng chiều, hung hăng lườm Dương Chân một cái rồi quay đầu bỏ chạy, trong nháy mắt đã mất dạng.

Dương Chân ngơ ngác nhìn bóng lưng Chân Bình Nhi rời đi, cái quái gì thế này? Tự dưng lại có thêm một em gái hâm mộ à?

"Dương! Chân!"

Một tiếng gầm thét cuồng loạn truyền đến, sắc mặt Đoạn Lãng Tài đen như đáy nồi, trường kiếm trong tay bỗng dưng bùng nổ một luồng khí kinh khủng, cả người tựa như hồng thủy mãnh thú lao về phía Dương Chân.

"Trúc Cơ Kỳ tam trọng!"

Đám người xung quanh kinh hô một tiếng, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Đoạn Lãng Tài đang xông tới.

Dương Chân cũng giật mình, tên này bật hack à?

Cách đây không lâu vẫn là Ngưng Nguyên Kỳ cửu trọng, bây giờ vậy mà đã là Trúc Cơ Kỳ tam trọng.

Hắn có tư chất phá trần, tu luyện đến giờ cũng mới chỉ đạt tu vi Trúc Cơ Kỳ tam trọng, mặc dù lúc Đoạn Lãng Tài là Ngưng Nguyên Kỳ cửu trọng thì hắn mới là Ngưng Nguyên Kỳ nhất trọng, nhưng hắn có hack mà.

Xem ra để Đoạn Lãng Tài lấy lại được Tam Nguyên Quỷ Ảnh Kiếm, lão già Vạn Tuyền kia đúng là đã dốc hết vốn liếng rồi.

Lúc này Công chúa Trường Dương đã hội hợp với người của mình, thấy cảnh này liền khẽ cau mày, nói: "Vũ khí ba sao?"

Người đàn ông trung niên mặc hoa phục bên cạnh gật đầu nói: "Hẳn là vũ khí ba sao, cùng là tu vi Trúc Cơ Kỳ tam trọng, Dương Chân gần như không có bất kỳ phần thắng nào."

"Vậy chẳng phải Dương Chân gặp nguy hiểm sao?"

Người đàn ông trung niên mặc hoa phục nhìn Công chúa Trường Dương với ánh mắt kỳ quái, nói: "Công chúa có vẻ rất quan tâm đến Dương Chân này?"

Công chúa Trường Dương lắc đầu, nói: "Hắn vừa mới giúp ta."

Nói rồi, không biết nhớ ra điều gì, Công chúa Trường Dương quay mặt đi, trên gò má tựa ngọc đông mỡ hiện lên một vệt mây hồng.

"Vậy có cần thuộc hạ giúp hắn không?" Người đàn ông trung niên trầm giọng hỏi.

"Không cần..." Công chúa Trường Dương nhớ lại lời Dương Chân nói: "Cứ để sau hãy nói."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top