Củi gỗ trong lò sưởi cháy hừng hực.
Rung động đôm đốp.
Mang đến nhàn nhạt ấm áp giữa thời tiết giá rét đông trời.
Ở góc đại sảnh, còn có một ít giá vũ khí.
Trường mâu, kiếm nhọn, búa rìu, loan đao.
Chất đầy trên giá đỡ.
“Nhà này lớn thật.”
Hắn nói.
“Di sản tằng tằng tằng tổ phụ lưu lại cho tôi đấy.”
“Cũng là thứ duy nhất chứng kiến gia tộc Valerious theo huy hoàng đi về phía suy bại.”
Anna cầm thuốc đi tới.
Nàng căn dặn Thẩm Dịch nằm yên trên ghế sa lon.
Sau đó tỉ mỉ đắp thuốc lên ngực hắn.
Xem ra nàng hay làm loại sự tình này.
Thủ pháp thành thạo.
“Một mình cô ở thôi à?”
Thẩm Dịch hỏi.
“Vốn là cùng anh trai ở chung, hiện tại độc thân.”
“Bất quá mỗi tuần sẽ có người tới quét dọn.”
“Anh biết tôi không có thời gian làm những thứ này.”
“Đương nhiên, cô còn phải vội vàng săn giết người sói nha.”
Thẩm Dịch cười nói.
“Hay là bị người sói đuổi giết.”
Anna cũng nở nụ cười.
Bàn tay ôn nhu vỗ về vết thương của hắn.
Mang đến tí ti cảm giác mát rượi.
Cho dù những thuốc này đều là dược vật thông thường.
Không thể trực tiếp khôi phục sinh mệnh.
Bất quá đối với tốc độ khôi phục của mình đúng là có chút tăng lên.
“Không cảm thấy chán ghét sao?”
“Có đôi khi sẽ có.”
“Nhưng đây là vận mệnh.”
“Vận mệnh đã định cả đời chúng tôi phải chiến đấu với Vampire.”
“Chúng tôi không có lựa chọn khác, chỉ có thể dũng cảm đối mặt.”
“Cô là người con gái quả cảm.”
Thẩm Dịch chân thành nói.
“Cảm ơn.”
Anna bôi một ít dược cao cuối cùng lên ngực Thẩm Dịch.
Sau đó vỗ nhẹ hắn thoáng một phát.
“Tốt rồi.”
“Yên tâm tĩnh dưỡng hai ngày, chẳng mấy chốc anh sẽ khôi phục.”
Thẩm Dịch soi mình trong gương.
Ngoại trừ sắc mặt có chút tái nhợt.
Mặt khác trông có vẻ đã không còn gì đáng ngại.
“Nể tình anh đã cứu tôi, anh cứ ở lại đây đi.”
“Dù sao tại đây cũng dư phòng.”
“Bên kia là phòng tắm, trên lầu là phòng tôi.”
“Anh có thể tự chọn một gian ở dưới lầu làm phòng khách.”
“Nhà bếp ở bên kia, bất quá không có thức ăn gì.”
“Anh cũng biết tôi không có thời gian làm đồ ăn.”
“Nếu cần thì anh lên thị trấn mua.”
“À đúng rồi, trong ngăn kéo bên kia có tiền.”
“Anh có thể chính mình cầm dùng.”
Nói xong Anna liền trở lên phòng mình.
Nàng hôm nay thật sự quá mệt mỏi.
Thế cho nên rất nhanh liền ngủ thật say.
Lúc tỉnh lại, trời đã sập tối.
Nàng có chút mơ hồ đi xuống lầu.
Lại ngửi thấy được một mùi thơm quen thuộc.
Điều này làm cho nàng có chút tò mò.
Đi xuống lầu.
Mới nhìn đến trong phòng ăn đã bày đầy thực phẩm mỹ vị.
“Mực chiên bơ, cá tuyết nướng, bít tết hương hành, pho mát hun khói, cá ngừ xào ngô, còn có salad măng tây, hoa quả.”
“Chúa tôi, những thứ này từ đâu ra thế?”
“Trong trấn nhỏ chưa từng bán qua.”
Anna hoàn toàn kêu lên sợ hãi.
Nàng quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.
“Ta làm.”
Thẩm Dịch bưng rượu nho từ trong phòng bếp đi qua.
“Súp đã hâm qua lần thứ nhất.”
“Cô còn không xuống, tôi sẽ lên gõ cửa đấy.”
Ngồi xuống một đầu bàn ăn.
Anna ngơ ngác nhìn Thẩm Dịch.
“Nếm thử đi, hi vọng cô có thể ưa thích.”
Thẩm Dịch cười nói.
Anna dùng dĩa ăn xiên một khối cá tuyết nhỏ đặt ở trong miệng tinh tế nhấm nháp.
Sau đó nàng dốc sức liều mạng gật đầu tán thưởng.
“Hương vị quả thực rất ngon!”
“Ưa thích là tốt rồi.”
Thẩm Dịch hướng Anna xa xa nâng chén.
Trước khi đi vào cái thế giới này, Thẩm Dịch thường xuyên ra nước ngoài công tác.
Một người tại ngoại, nhiều khi phải học lấy tự chăm sóc chính mình.
Với Thẩm Dịch mà nói.
Dù cho ném hắn vào sa mạc, hắn cũng chỉ biết trước tiên làm vài món mỹ thực.
Tựa như nướng bò cạp sa mạc, nấu rắn đuôi chuông, hấp bướu lạc đà.
Sau đó mới cân nhắc đến vấn đề sinh tồn.
Điều này làm cho Anna có thêm một chút khâm phục người đàn ông này.
Mọi người thường nói, muốn bắt được trái tim một người đàn ông, đầu tiên cần bắt lấy dạ dày của anh ta.
Suy ngược lại, bắt lấy dạ dày người phụ nữ, cũng có thể tóm được trái tim của cô nàng.
Cho dù Thẩm Dịch cũng không định cùng Anna phát sinh cái gì vượt quá mức tình hữu nghị.
Nhưng việc này cũng không ảnh hưởng hắn vuốt mông ngựa chủ nhà trong lúc còn ở đây.
Nhất là hắn hiểu rõ sự tồn tại của Anna có thể sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến nhiệm vụ tiếp theo của hắn.
“Lần đầu tiên tôi được ăn những món ngon như vậy là vào hôm sinh nhật mười hai tuổi của tôi.”
Anna không chút khách khí đưa một muỗng cá ngừ xào ngô vào trong miệng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận