"Á! Thiên, anh đứng lại đó cho em!"
Keeley Hazell vội vàng gạt lớp bánh kem trên mặt, giơ đôi bàn tay nhỏ nhắn dính đầy kem tươi, gầm gừ đuổi theo Thiên.
Thiên đời nào chịu đứng yên chịu trận.
Anh cười ha hả đầy đắc ý, nhanh chân né tránh, rồi cùng Keeley chơi trò mèo vờn chuột ngay trong phòng khách chật hẹp.
"Thiên, hôm nay là sinh nhật em, anh phải nhường em chứ!"
Keeley hét lên, gương mặt nhem nhuốc bánh kem trông vừa bực bội vừa đáng yêu.
"Nhưng giờ đã quá 12 giờ đêm rồi, sinh nhật qua rồi nhé!"
Thiên nhướng mày cười lém lỉnh.
"Không tính! Anh là đàn ông, anh phải có phong độ quý ông chứ."
Keeley nũng nịu.
"Anh có phải người Anh gốc gác đâu, phong độ quý ông gì tầm này."
Thấy Keeley định tập kích bất ngờ, Thiên nhanh thoăn thoắt lách người chạy mất.
Hai người rượt đuổi, đùa nghịch trong căn hộ của Thiên một hồi lâu.
Chẳng mấy chốc đã quá một giờ sáng.
Keeley thở hổn hển, ấm ức ngồi bệt xuống sofa, chu môi lườm anh:
"Thiên, không được, anh phải để em trả thù một lần, nếu không em không chịu đâu. Mai anh còn phải tập luyện, anh cần nghỉ ngơi sớm."
"Bây giờ là 'hôm nay' rồi cô nương ạ!"
Thiên cười lớn nhắc nhở cô rằng đã sang ngày 18 tháng 9.
"Hai ngày nữa bọn anh mới đá League Cup, nên được nghỉ hai ngày. Có quậy đến sáng anh cũng chẳng ngại."
Dù nói cứng vậy thôi nhưng Thiên vẫn mỉm cười ngồi xuống cạnh cô.
Anh thừa hiểu tính Keeley rất hay dỗi, nếu không để cô "phục thù" một phen, chắc chắn cô nàng sẽ ám anh cả đêm mất.
"Ha ha! Bắt được anh rồi nhé!"
Thấy Thiên vừa ngồi xuống, Keeley liền chồm tới như một chú hổ con, giơ đôi tay dính đầy kem định bôi thẳng lên mặt anh.
Thiên tất nhiên không để cô toại nguyện. Anh nhanh tay chộp lấy cổ tay Keeley, cười nói:
"Được rồi Keeley, đó là lời chúc sinh nhật anh dành cho em, anh không cần 'nhận lại' đâu."
"Không được, thế là bất công!"
Keeley bị khống chế cả hai tay, ra sức vùng vẫy nhưng Thiên nắm giữ rất khéo, không quá chặt nhưng đủ để cô không thoát ra được.
Cô chỉ còn biết lắc đầu nguầy nguậy để phản đối.
"Thiên, em thấy không công bằng chút nào! Người ta đón sinh nhật là tất cả phải bị ném bánh vào mặt, tại sao mỗi mình em bị thế này? Bất công quá đi!"
Thiên đã đánh giá thấp sự cố chấp của Keeley.
Thấy vùng vẫy không xong, mắt cô chợt lóe lên một tia nghịch ngợm.
Trong lúc Thiên còn đang lơ là, Keeley bất ngờ húc đầu vào lòng anh, đè nghiến anh xuống ghế sofa.
Thiên đờ người ra vì kinh ngạc.
"Ha ha, giờ xem anh chạy đường nào!"
Keeley đắc thắng nhìn Thiên, dù khuôn mặt vẫn còn lem luốc kem tươi.
Thiên bỗng cảm thấy lúng túng.
Thân hình đầy đặn, quyến rũ của Keeley đang dán chặt vào ngực anh.
Một chàng trai chưa từng trải qua cảnh tượng này như Thiên không khỏi đỏ mặt.
Anh vội buông tay ra, định đẩy vai cô ra xa một chút.
Nhưng Keeley lại hiểu lầm ý anh.
Cô tưởng anh vẫn đang cố né tránh "đòn trả thù" bằng bánh kem, nên ngay khoảnh khắc anh buông tay, cô liền ôm chặt lấy vai anh.
Bất chấp sự mờ ám của tư thế hiện tại, cô áp thẳng khuôn mặt dính đầy kem của mình lên mặt Thiên.
Keeley hoàn toàn không nhận ra hành động này khiến Thiên bối rối đến mức nào.
Cảm giác trả được thù khiến cô thích thú, cứ thế cọ xát khuôn mặt mình lên mặt anh.
Thiên nằm đờ đẫn trên sofa, đầu óc trống rỗng, nhưng mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng nơi đầu mũi khiến anh bắt đầu có chút luyến tiếc cảm giác này.
Chẳng mấy chốc, mặt Thiên đã bê bết bánh kem, còn mặt Keeley thì chỉ còn lại một lớp mỏng.
Khi đã thỏa mãn, Keeley ngẩng đầu lên.
Dưới lớp kem mỏng ấy, một rặng mây đỏ thẹn thùng bắt đầu hiện rõ trên gò má cô.
Thấy Thiên nhắm nghiền mắt nằm im lìm, Keeley chợt cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.
Cô không biết phải làm sao.
Rời khỏi vòng tay anh là lựa chọn đúng đắn lúc này, nhưng cô lại không nỡ xa rời hơi ấm mang lại cho cô cảm giác bình yên đến thế.
Keeley cắn nhẹ môi, thấy Thiên vẫn giả vờ nhắm mắt, cô khẽ cúi đầu, vùi khuôn mặt "mèo hoa" của mình vào vai anh.
Thực ra Thiên biết rõ cô đã nhận ra tình cảnh khó xử này.
Nhưng chính anh cũng không biết đối mặt ra sao nên đành "giả chết".
Thế nhưng, sau một hồi im lặng, Keeley lại bất ngờ vùi đầu vào vai anh.
Không khí trong phòng khách càng lúc càng trở nên ám muội.
Cả hai đều mang tâm sự riêng nên chẳng ai nói câu gì.
Đột nhiên, Thiên cảm nhận được vai Keeley hơi rung lên. Dù cô đã cố gắng không bật ra tiếng, nhưng anh biết cô đang khóc.
Thiên khẽ thở dài, đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô.
Anh biết Keeley là một cô gái có tâm hồn nhạy cảm và dễ tổn thương sau lớp vỏ bọc hào nhoáng. Anh chỉ có thể an ủi cô bằng cách chân thành nhất.
Người Keeley khựng lại.
Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, một sự an ủi không chút giả tạo.
Bất thình lình, Keeley choàng tay ôm chặt cổ Thiên, rồi đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy, khiến anh hoàn toàn trở tay không kịp.
Thiên chết lặng.
Anh không thể ngờ Keeley lại táo bạo đến thế.
Anh nằm bất động, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn cô gái đang vụng về "gặm nhấm" đôi môi mình.
Lúc này, Keeley chẳng còn vẻ kiều diễm thường thấy, khuôn mặt bị bao phủ bởi lớp kem dày trông cực kỳ tức cười.
"Anh khinh thường em! Anh chê em là người mẫu ảnh nóng!"
Keeley bất chợt đẩy mạnh Thiên ra, nước mắt lã chã rơi, cô gục đầu xuống gối khóc nức nở.
"Không có mà! Sao em lại nghĩ thế?"
Thiên ngớ người.
Cuộc đời anh chưa từng gặp tình huống nào "xoay chuyển" nhanh như thế này.
Anh luống cuống ngồi dậy giải thích.
"Vậy sao anh không chịu đáp lại em? Sao anh lại không muốn hôn em!"
Keeley vẫn cúi đầu sụt sịt.
Câu hỏi này khiến Thiên đỏ bừng mặt đến tận mang tai.
Hóa ra nãy giờ cô cố gắng "tấn công" nhưng anh cứ ngậm chặt miệng làm cô tự ái!
Biết rõ nguồn cơn nhưng Thiên vẫn chẳng biết giải thích sao cho ngầu.
Thấy Thiên cứ im lặng, Keeley càng khóc thảm thiết hơn.
Cô đứng phắt dậy, dùng mu bàn tay lau mặt rồi chạy thẳng ra cửa.
"Em làm gì vậy!"
May mà Thiên phản xạ nhanh như khi đang ở trên sân cỏ, anh lao tới ôm ngang eo giữ cô lại.
"Anh khinh em, em không ở đây nữa! Ai cũng coi thường loại người mẫu như em!"
Keeley gào lên, cố vùng vẫy khỏi vòng tay anh.
"Không có, thật sự không phải vậy."
Thiên siết chặt eo cô.
Lúc này anh chẳng còn tâm trí đâu mà cảm nhận sự săn chắc tuyệt vời của vòng eo ấy nữa.
Keeley đang trong trạng thái kích động mạnh, anh cảm giác như mình đang cố thuần phục một con ngựa hoang bất kham.
"Anh có! Vừa rồi rõ ràng là anh khinh em!"
Cô gào lên đầy đau khổ.
"Không phải khinh! Anh chỉ là... anh thấy sốc quá thôi. Với lại... anh chưa hôn ai bao giờ cả, anh không biết hôn thế nào hết!"
Thiên đánh liều nói toẹt ra.
Nếu không giải thích rõ ràng, chẳng biết cô nàng nhạy cảm này sẽ làm ra chuyện gì nữa.
Keeley lập tức ngừng vùng vẫy.
Dù vẫn còn tiếng sụt sịt nhỏ, nhưng Thiên đã thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, chưa kịp để anh phản ứng, Keeley bỗng nhiên "phì" một tiếng rồi bật cười thành tiếng.
Tiếng cười của cô khiến Thiên muốn độn thổ ngay lập tức.
Ở cái xứ châu Âu cởi mở này, một gã trai 19 tuổi mà chưa biết nụ hôn đầu là gì thì đúng là chuyện lạ có thật.
"Được rồi, anh nói xong rồi đó. Em muốn đi thì đi, không đi thì thôi! Nhưng anh cảnh cáo nhé, em mà còn cười nữa là anh đuổi thẳng cổ đấy!"
Thiên hậm hực buông tay, mặt mày ủ rũ ngồi lại sofa.
"Thiên, em không cười nữa, thật đấy."
Keeley lúc này chẳng còn vẻ hung dữ lúc nãy, cô ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ, tựa đầu lên đầu gối Thiên.
Nhưng nhìn khuôn mặt đầy kem của anh cộng với cái sự thật "chưa biết hôn", cô lại không kìm được mà khúc khích.
Thấy Thiên dỗi quay mặt đi, ánh mắt Keeley tràn ngập vẻ dịu dàng.
Cô khẽ dựa sát vào lưng anh, thì thầm đầy ngọt ngào:
"Thiên, nếu anh không chê em là người mẫu ảnh, không chê em từng hôn người khác... thì để em dạy anh cách hôn nhé."
"Ai thèm chê em chứ."
Thiên lầm bầm.
Dù mang tư tưởng truyền thống Á Đông nhưng sống ở Anh lâu ngày, anh cũng khá thoáng trong chuyện tình cảm.
Với anh, chỉ cần không phải hạng con gái lăng nhăng là được.
"Anh chỉ đang nghĩ xem nên ăn bánh kem thế nào thôi. Hôm qua vừa đá xong một trận, giờ bụng đang đói cồn cào đây."
Thấy Thiên "mồm điêu", Keeley mỉm cười xích lại gần, ghé sát mặt anh:
"Vậy để em dạy anh cách 'ăn bánh' nhé. Em cũng thấy đói rồi, chúng mình cùng ăn nào."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận