“Anh, anh ơi, nó chết thật rồi chứ?”
“Ừ, chết ngắc rồi. Chỗ này rừng hoang núi vắng, vứt ở đây chẳng ai thấy đâu. Thiên tri địa tri, anh biết em biết, mau chạy thôi!”
“Dạ! Chết là tốt, chết rồi thì công việc đó cuối cùng cũng thuộc về em! Con tiện nhân này, còn muốn đấu với tôi sao!”
Tiếng trò chuyện nhỏ dần theo tiếng bước chân vội vã rời đi.
Giang Lê nằm trên mặt đất, đầu đau như búa bổ, trán cảm giác có chất lỏng đang chảy xuống. Cô đưa tay quẹt một cái, cố gắng mướn mắt ra, đập vào mắt là những mô đất mấp mô, nhìn lên trên cao khoảng chừng nửa mét.
Thế nên, cô đang bị bỏ xác dưới một cái rãnh đất?
Giây tiếp theo, một lượng lớn ký ức ùa về, cái đầu vốn đã đau thấu trời xanh nay lại càng thêm nhức nhối.
Cô vậy mà lại xuyên sách một cách bi thảm rồi!
Chẳng lẽ vì vừa đoạt được vương miện “Nữ thần toàn năng” quốc tế, thực hiện được ước mơ suốt 24 năm qua nên vui quá mà chết chăng?
Vui đến chết là có thật sao?
Cô đã xuyên vào một cuốn niên đại văn mang tên “Thập niên 70 ngọt ngào”.
Hiện tại, cô đang ở một thời không song song của những năm 70.
Nữ phụ trùng tên trùng họ với cô – Giang Lê, là một kẻ đáng thương thực thụ, xuất hiện chỉ để tặng vật định ước giúp nữ chính “ôm đùi” đại gia, đúng chuẩn một công cụ hình người.
Mẹ cô – bà Cố Yên, qua đời khi cô mới mười tuổi.
Một tháng sau, mẹ kế Phương Hồng Hoa dắt theo một cặp anh em là Giang Đào (nữ chính của cuốn sách này) và anh trai Giang Quả bước chân vào cửa.
Từ đó, cô hoàn toàn trở thành trâu ngựa cho nhà họ Giang.
Giặt đồ, nấu cơm, quét dọn, hầu hạ ông bố tồi cùng mẹ kế và đám con riêng của bà ta.
Thỉnh thoảng cô còn trở thành bao cát trút giận, bị đánh chửi như cơm bữa, thậm chí chẳng được ăn một bữa nào no.
Nhưng ông bố tồi kia có hai việc không dám ngược đãi cô quá đáng: Một là mỗi năm cho một bộ quần áo mới, hai là cho cô học hết cấp ba.
Đừng tưởng lão ta có lương tâm, tất cả chẳng qua là vì thể diện mà thôi.
Dẫu sao khi mẹ cô còn sống, cuộc sống của cô cũng thuộc hàng khá giả.
Mẹ cô là kỹ sư cao cấp của nhà máy cơ khí, nếu cuộc sống của Giang Lê đột ngột sa sút quá mức, khó tránh khỏi trở thành đề tài bàn tán cho hàng xóm láng giềng.
Chuyện không cho cơm ăn thì người ngoài không thấy, nhưng mặc đồ vá víu, không cho đi học thì ai ai cũng nhìn ra.
Giang Bình – gã bố tồi nhờ sự giúp đỡ của mẹ cô mới leo lên được vị trí trưởng phòng phân xưởng nhà máy thép – sao có thể để bản thân mất mặt được.
Ai mà chẳng mắng lão là kẻ ăn cháo đá bát, có mẹ kế là thành bố dượng chứ!
Đến lúc này, Giang Lê phải cảm ơn mẹ mình – bà Cố Yên.
Khi Giang Bình nhận chức trưởng phòng, bà đã tự bỏ tiền túi mời hàng xóm một bữa tiệc ăn mừng, danh nghĩa là tích lũy danh tiếng tốt cho lão.
Trên bàn tiệc, Giang Bình cứ liên tục rêu rao rằng nhờ có Cố Yên nhà mình mới có lão ngày hôm nay.
Vì thế, lão đã tự đưa mình lên đài cao, giờ muốn bước xuống thì phải cân nhắc kỹ cái giá phải trả!
Và tai nạn lần này là do nguyên chủ nhất quyết không chịu nhường suất làm việc ở nhà máy dệt mà mẹ để lại cho Giang Đào, nên bị cô ta cố tình đẩy ngã.
Sau gáy đập mạnh vào cạnh bàn, trực tiếp tiễn nguyên chủ "lên đường".
Nói đến đây phải khen ngợi cái hào quang nữ chính của Giang Đào.
Sau khi thấy người đã tắt thở, cô ta liền gọi anh trai Giang Quả đến xử lý xác chết, suốt quá trình hành động vậy mà không một ai nhìn thấy.
Trong sách, xác của Giang Lê được tìm thấy tận nửa năm sau đó.
Không hiểu sao lúc ấy cảnh sát lại tìm đến tận cửa, nhờ có dì Phương hàng xóm nhận ra nên nhà họ Giang mới đến nhận xác.
Cũng vì thế, Giang Đào đã phát hiện trên người Giang Lê một chiếc nhẫn trơn và lén giữ lại.
Chiếc nhẫn này chính là tín vật để sau này Giang Đào “ôm đùi” lớn, gả cho nam chính và sống một đời ngọt ngào.
Nhưng cái “đùi lớn” đó là ai thì Giang Lê thực sự không biết.
Nghĩ đến đây, cô đưa tay sờ lên cổ, quả nhiên nhẫn vẫn còn, cái này phải cất thật kỹ mới được!
Cuốn sách này cô chỉ đọc lướt, lý do rất đơn giản: Mở đầu mà nữ phụ trùng tên trùng họ đã chết thì ai mà còn tâm trạng đọc tiếp nữa, trái tim phải thép đến mức nào cơ chứ? Không chửi tác giả 3 phút là may rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận