Nói rồi có người định lao vào kéo hai đứa nhỏ dậy.
“Tôi không đi! Tôi không đi!”
“Thả tôi ra, không phải tôi làm, là Giang Đào đẩy, tôi không biết gì hết!”
“Giang Đào, đồ sao chổi nhà cô, mau nói với bọn họ đi, không phải tôi làm!”
Giang Quả trừng mắt mắng chửi em gái, rồi lại quay sang nhìn Cố Lê đầy cầu khẩn.
Bây giờ cậu ta thật sự hối hận đến xanh ruột, hận chết con em gái ngu ngốc này rồi!
Phương Hồng Hoa cuối cùng cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng:
“Lê Lê, con nghe mẹ nói này…”
“Mẹ tôi chết lâu rồi!”
Cố Lê lạnh lùng cắt ngang.
“Lê Lê, con xem giờ con có sao đâu? Em gái con còn nhỏ, mẹ nhất định sẽ dạy bảo nó một trận ra trò, con tha cho nó lần này được không?”
Phương Hồng Hoa nói lời mềm mỏng bao nhiêu thì trong lòng lại hận Cố Lê bấy nhiêu.
Bà ta tự nhủ phải dỗ dành trước, sau này sẽ xử lý con nhỏ này sau.
“Được thôi! Nhưng phải xem bà có muốn cứu con trai và con gái bà không đã!”
Cố Lê tiến lại gần, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe thấy để nói.
Sau đó, cô lập tức lùi lại một bước, nấc nghẹn:
“Dù sao chúng ta cũng là người một nhà bấy lâu nay. Cháu thật không ngờ mọi người lại nhẫn tâm đến thế. Bình thường việc nặng việc nhẹ, nấu cơm giặt giũ cháu đều làm hết, chưa từng một lời oán thán. Đánh cháu mắng cháu là do cháu làm không tốt, cháu cũng nhận luôn. Nhưng cháu chỉ muốn nghe lời mẹ dặn là phải sống thật tốt, sao mọi người cứ muốn dồn cháu vào đường chết vậy?”
Cố Lê nói không sai chữ nào, nguyên chủ trước đây đúng là nhẫn nhục như thế.
Lời vừa dứt, đám đông lại muốn bùng nổ vì phẫn nộ.
Những người hàng xóm thời này đa phần đều rất thuần hậu và chính nghĩa.
Không đợi họ kịp lên tiếng, Cố Lê nói tiếp: “Cháu vẫn muốn làm người một nhà với mọi người, nhưng cháu còn muốn giữ mạng hơn. Lần này từ cõi chết trở về cháu cũng đã nghĩ thông rồi, chúng ta thật sự không có duyên phận người thân.”
“Chỉ cần Giang Đào và Giang Quả viết một bản nhận tội, cam đoan sau này không bao giờ làm chuyện gì phương hại đến mạng sống của cháu nữa, thì cháu sẽ lên đồn cảnh sát xin hòa giải, không truy cứu thêm!”
(Còn người khác có truy cứu hay không thì không liên quan đến cô).
“Đồng chí công an nói, dù hiện tại cháu không sao, nhưng hành vi của bọn họ là mưu sát không thành, ít nhất cũng phải ngồi tù năm ba năm, ra tù còn phải bị đưa đi cải tạo ở vùng đại tây bắc xa xôi.”
“Nhà họ Giang mà có con cái ngồi tù, dù là con riêng của dì Phương mang tới đi chăng nữa, thì cũng ảnh hưởng không nhỏ tới sự nghiệp của chú Giang đâu nhỉ?”
Phương Hồng Hoa nghe đến câu cuối cùng thì hận thấu xương.
Cái gì mà con của người khác, rõ ràng là con ruột của Giang Bình, bao năm qua vì che mắt thế gian mà con bà ta đã phải chịu bao nhiêu ủy khuất rồi.
Giang Đào lúc này mặc kệ cơn đau do bị gậy đánh, lập tức bật dậy:
“Tao không viết! Tao không làm, tao không viết! Cố Lê, mày dám vu khống tao!”
“Anh, anh mau nói đi, em không có làm!”
Giang Quả lúc này đang hận con em gái còn không kịp, làm sao mà giúp nó: “Viết! Mau viết đi!”
“Anh trai à, em biết tất cả là do Giang Đào xúi giục anh làm, em không trách anh đâu. Nhưng anh cũng đừng bao che cho nó nữa, anh nhìn xem nó đang muốn kéo anh vào tù ngồi cùng đấy. Em cũng chẳng yêu cầu gì quá đáng, chỉ cần nó viết bản nhận tội, anh ký tên vào làm chứng là được.”
Cố Lê thút thít, tỏ vẻ hoàn toàn là vì nghĩ cho tiền đồ của anh trai.
“VIẾT!”
Giang Bình, Phương Hồng Hoa và Giang Quả đồng thanh hét lên.
Thím Phương ghé sát Cố Lê, thầm thì: “Lê à, như thế chẳng phải hời cho bọn chúng quá sao? Cháu suýt chút nữa là mất mạng đấy!”
Biết thím Phương thật lòng vì mình, Cố Lê kiên nhẫn đáp:
“Thím yên tâm, cháu đã có kế hoạch cả rồi. Sau này có chuyện gì cháu lại tìm thím giúp đỡ, lúc đó phải làm phiền thím nhiều rồi.”
“Được thôi, chuyện nhỏ! Vậy thì bọn mày mau viết đi, viết đến khi nào con bé Lê hài lòng mới thôi, hàng xóm láng giềng chúng tôi đứng đây làm chứng!”
Thím Phương hùng hổ nói.
Mọi người phía sau cũng nhao nhao phụ họa theo:
“Đúng, viết xong phải đọc to cho chúng tôi nghe!”
“Không, không thể viết! Không được viết!”
Giang Đào vẫn còn muốn vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận