Hôm nay đối với nhà họ Vương mà nói chính là ngày đại hỷ, công việc của Hiểu Âu cuối cùng cũng được giải quyết xong xuôi.
Thím Phương đã dành cả buổi sáng để vừa khen ngợi vừa cảm ơn Cố Lê không ngớt lời.
Cố Lê bên này cũng có một giấc ngủ rất ngon.
Sau khi dậy ăn bữa sáng đơn giản, cô đến điểm hẹn với thím Phương đúng giờ.
"Lê à, đây là tiền, cháu cầm lấy trước đi."
Vừa gặp mặt, thím Phương đã lôi ra một chiếc túi vải, nhét thẳng vào tay cô: "Cháu đếm lại xem."
Cố Lê dở khóc dở cười, sao thím ấy lại vội vàng đưa tiền thế không biết!
"Vậy cháu xin nhận trước nhé, không thì thím lại chẳng yên tâm.
" Nói đoạn, cô nhét thẳng túi tiền vào túi áo, thực chất là ném luôn vào không gian.
"Cháu không kiểm tra lại à?"
Thím Phương sốt sắng nhắc.
"Cháu tin thím mà. Chúng ta mau đi thôi, làm xong thủ tục sớm cho nhẹ người."
Cố Lê bật cười giòn giã.
"Được được, thím đã nhờ người trong văn phòng rồi, có cô ấy giúp thì mọi việc sẽ suôn sẻ thôi."
Ba người đi bộ hướng về phía xưởng dệt. Xưởng dệt và xưởng thép nằm trên cùng một con lộ, cách khu nhà tập thể của xưởng thép chỉ khoảng 20 phút đi bộ.
Vừa đến cổng lớn, họ đã thấy một người phụ nữ trung niên đứng đợi sẵn ở đó.
"Anh Tử, tôi tới rồi đây!"
Thím Phương sải bước lên phía trước chào hỏi.
"Ơi, chị Phương! Chúng ta vào nhanh thôi, chỉ cần chạy qua quy trình một chút là xong. Công việc của Hiểu Âu mà ổn định thì lòng chị cũng coi như trút được gánh nặng."
"Chứ còn gì nữa! À Lê này, quên chưa giới thiệu với cháu, cháu cứ gọi là dì Anh Tử nhé, dì ấy cũng quen biết mẹ cháu đấy."
Nhắc đến Cố Yên, thím Phương không khỏi bùi ngùi tiếc nuối.
"Đây là con gái của Cố Yên sao? Trông xinh đẹp quá, còn rực rỡ hơn cả mẹ cháu ngày xưa nữa."
Dì Anh Tử nhìn cô kỹ càng, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền hậu.
"Cháu chào dì Anh Tử ạ."
Trên mặt Cố Lê hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Mọi người vừa đi vừa nói cười vui vẻ đến văn phòng, quả nhiên thủ tục được giải quyết vô cùng thuận lợi.
Sau khi tạm biệt dì Anh Tử, Cố Lê cũng đến lúc phải đi địa điểm tiếp theo.
"Thím Phương, Hiểu Âu, hai người cứ về trước đi, cháu muốn đi thăm mẹ một chút!"
"Được, vậy cháu đi đường cẩn thận nhé!"
Thím Phương nhìn cô, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Đứng trước mộ Cố Yên, Cố Lê kể lại hết những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua.
Cô cũng nói cho mẹ biết mình sắp rời khỏi đây, đợi đến khi hoàn toàn ổn định, cô sẽ quay lại đón mẹ đi.
Lúc quay về, cô cố ý đi ngang qua xưởng thép, bỏ sổ tay kế toán vào một chiếc phong bì.
Cô tìm một đứa trẻ, đưa cho nó 5 hào để nhờ mang đến phòng nhận thư, bức thư này được gửi trực tiếp cho Giám đốc xưởng.
Đứa trẻ làm việc rất nhanh nhẹn, còn nói là quen thân với ông bảo vệ, đã dặn đi dặn lại là nhất định phải tận tay giao cho Giám đốc.
Giải quyết xong mấy việc lớn, Cố Lê cảm thấy hơi mệt.
Trở về nhà khách, cô vẫn theo thói quen cũ là vào không gian ngâm mình bồn tắm, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến sạch sành sanh.
Vừa nhâm nhi bữa cơm thịnh soạn, cô vừa suy tính về những việc định làm khi tới khu nhà tập thể quân đội sau khi tùy quân.
Dạo này cô có hơi "lười" một chút, cơm nước đều do robot đầu bếp làm, nhưng thật ra cô thích tự mình trồng rau nấu cơm cho người mình yêu ăn hơn.
Tuy trước đây chưa có chồng, nhưng giờ có rồi thì sao?
Nhất định phải dùng tài nấu nướng để chinh phục cái dạ dày của anh mới được!
Nghĩ là làm, cô liền dặn robot quản gia tìm trước một số loại gia vị cần thiết.
Nếu Sở Vân Triệt có hỏi, cô sẽ bảo là tự mình sắm sửa ở đây.
Cái cớ này quá hợp lý, thế nên những thứ cần dùng cô đều lôi ra đóng gói sẵn, đến lúc đó chỉ việc chất lên xe chở đi là xong.
Chuyện về không gian, hiện tại cô chắc chắn sẽ không nói cho anh biết, còn sau này thì... tính sau vậy.
Chẳng biết tổ ấm nhỏ của hai người sẽ trông như thế nào, xung quanh doanh trại có núi không nhỉ?
Sau khi đến nơi, cô nhất định sẽ dọn dẹp nhà cửa ổn thỏa trước, đợi cuộc sống đi vào quỹ đạo rồi mới tính đến chuyện sự nghiệp.
Trong thời gian này cũng là dịp tốt để quan sát thêm, tất nhiên trong đầu cô đã có một bản kế hoạch đại khái rồi.
Thật lòng mà nói, cô rất mong chờ vào cuộc sống hôn nhân của hai người.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận