- Trang Chủ
- Xuyên không
- Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)
- Chương 24: Làm quen với đại lão tương lai 2
Cố Lê đi nãy giờ cũng khát, nhấp một ngụm, gật đầu khen ngợi.
Người đàn ông lại đẩy đĩa bánh trên bàn tới, là bánh hoa quế và bánh hải đường.
Cô cũng chẳng khách khí, lấy mỗi loại một miếng nhỏ, hương vị quả thật rất tuyệt!
“Trì Yến.”
“Vân Lê.”
(Cố Lê dùng tên giả)
“Cậu có bao nhiêu hàng, tôi lấy hết.”
Trì Yến lại rót đầy chén trà cho cô.
“Chuẩn bị năm vạn đi, tìm cho tôi một cái sân trống, ba giờ chiều nay anh qua nhận hàng.”
“Được! Số 168 phố Hải Đường, đây là chìa khóa.”
“Chiều gặp lại!”
Cố Lê đứng dậy định đi thì chợt nhớ ra điều gì, cô chỉ vào cái gùi:
“Quà gặp mặt đấy!”
Lần này thì cô đi thật.
Sau khi ra ngoài, Cố Lê cứ có cảm giác mình bị nhìn thấu vậy, người đàn ông đó quá đỗi thông minh!
Nhưng cô cũng nhìn ra được, anh ta có bệnh!
Thân thể thật sự có bệnh!
Đã là người mê trà, vậy nếu giao dịch chiều nay thuận lợi, cô sẽ tặng anh ta ít lá trà được tưới bằng nước linh tuyền trong không gian, chắc chắn sẽ giúp ích cho việc phục hồi sức khỏe của anh ta.
Chẳng mấy chốc cô đã ra khỏi con ngõ, chạy thẳng đến tiệm cơm quốc doanh.
“Mẹ ơi, anh... anh ta tên gì cơ?”
“Trì Yến?!”
Cố Lê nói xong vội lấy tay bịt miệng mình lại! Xuyên sách đúng là tặng cho cô cái "vận may cực phẩm" mà!
Đây chẳng phải là vị đại lão tương lai mà cô luôn mong muốn ôm chân sao?
Cái đùi vàng này nhất định phải ôm cho chặt!
Chỉ là sao trông anh ta cứ quen quen nhỉ?
Giống ai được nhỉ?
Thôi không nghĩ nữa!
Trời đánh còn tránh bữa ăn, cơm nước là quan trọng nhất!
Cô còn phải đi chuẩn bị vật tư nữa, nhưng năm vạn tiền vật tư thì nên để những gì bây giờ nhỉ? Cứ vừa ăn vừa tính vậy!
Tiệm cơm quốc doanh lúc này đang vào giờ cao điểm.
Cô gọi một phần thịt kho tàu, một đĩa rau xanh, một bát cơm trắng, trả tiền và tem phiếu xong liền tìm một góc ngồi ăn.
Nghe người ta bảo thịt kho tàu thời này ngon lắm, cô nếm thử một miếng, vị đúng là đỉnh thật!
Haiz, vị thịt kho tàu ở tiệm quốc doanh này, hình như lần cuối cô được ăn là từ hồi mẹ còn sống, lâu quá nên cũng quên mất vị rồi.
Ăn no uống say xong, cô định bụng về nhà khách chợp mắt một lát.
Để không làm hỏng lớp hóa trang, cô không vào không gian mà nằm luôn trên giường nhà khách, dùng ý thức để sắp xếp hàng hóa.
Thế rồi cô ngủ quên mất, may mà có đặt báo thức.
Vừa tỉnh dậy là ba chân bốn cẳng chạy tới cái sân đã hẹn.
Chỗ này rất dễ tìm, lại gần nhà ga nên người qua lại đông đúc.
Cô lấy chìa khóa mở cửa vào. Xem ra đây là hai cái sân được thông nhau, bên trong trống huếch trống hoác, chẳng có lấy một cọng lông.
Xem chừng đây là nơi đóng đô thường xuyên của bọn họ, kiểu như trạm trung chuyển vậy. Điều này chứng tỏ việc làm ăn của họ hiện giờ rất khá, thậm chí là quy mô lớn.
Tốt lắm! Đại lão đúng là đại lão!
Mà sao mấy ông đại lão cứ hay mắc bệnh này bệnh nọ thế nhỉ!
Khụ khụ! Cô không có ý nói xấu sau lưng người ta đâu nhé!
Đã định ôm chân đại lão thì phải biết chăm sóc mối quan hệ cho tốt.
Ngoài việc chuẩn bị lượng trà đủ uống trong nửa năm, cô còn để lại một lọ thuốc dưỡng sinh, uống hết chỗ này thì sức khỏe chắc cũng bình phục được bảy tám phần.
Cô cực kỳ tự tin vào y thuật của mình, thuốc viên của cô bình thường là hàng hiếm khó tìm đấy!
Vì nguồn tiền nhỏ xinh chảy vào túi mình sau này, hy vọng đại lão sống thật lâu, thật khỏe mạnh nhé!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận