- Trang Chủ
- Xuyên không
- Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)
- Chương 25: Đơn xin kết hôn đã được phê duyệt 1
Bắt đầu làm việc thôi nào!
Cố Lê vừa đặt lệnh cho robot quản gia, vừa thoăn thoắt xếp hàng vào từng phòng.
Đầu tiên là phải sắp xếp bộ "ba bánh một vang" (xe đạp, máy khâu, đồng hồ và đài phát thanh) cho thật ra dáng.
Tiếp theo là chuẩn bị lương thực và nhu yếu phẩm:
4000 tệ còn lại, cô lấp đầy bằng thuốc lá, rượu ngon, sữa bột, các loại kẹo hỗn hợp và đồ khô, nói chung là chỉ có thừa chứ không có thiếu.
Lần đầu giao dịch mà, cứ coi như quà gặp mặt để kết giao bằng hữu!
Xong xuôi mọi việc, Cố Lê cảm thấy rã rời cả người.
Nhìn đồng hồ đã gần ba giờ, cô vội vàng lấy một cốc nước linh tuyền uống cạn, bấy giờ mới cảm thấy như được sống lại lần nữa.
Đúng 3 giờ, tiếng gõ cửa vang lên!
"Trì Yến!"
"Tới đây!"
Cố Lê rút then cài, vừa mở cửa đã thấy Trì Yến đứng đó cùng vài người nữa.
"Vào nghiệm hàng đi!"
Cố Lê hất cằm về phía gian nhà.
"5 vạn tiền mặt đây."
Trì Yến trực tiếp đưa chiếc gùi cho cô.
Cố Lê thầm cảm thán trong lòng: Cô thích, thật sự rất thích kiểu đối tác sòng phẳng thế này!
Ông trời ơi, xin hãy ban thêm cho con vài người như thế này đi!
"Được thôi!"
Thế là Cố Lê ngồi đếm tiền, còn Trì Yến thì kiểm hàng.
Chẳng mấy chốc, cả hai bên đều đã xác nhận xong xuôi.
"Cho tôi xin số liên lạc đi, lần sau có hàng tôi sẽ báo anh."
"Được."
Trì Yến lấy bút máy, viết nhanh vào một tờ giấy nhỏ.
Cố Lê nhận lấy rồi tiện tay nhét ngay vào không gian, robot quản gia sẽ tự động cất giữ cẩn thận cho cô.
Sau đó, cô đi tới cửa, nơi đang đặt một xấp quà tặng thêm.
"Cầm lấy đi, cái này uống mỗi ngày rất tốt cho sức khỏe. Ngoài ra, uống hết lọ thuốc này, căn bệnh cũ của anh sẽ khỏi hẳn đấy."
Lần đầu tiên, Cố Lê thấy gương mặt "không cảm xúc" của người đàn ông kia có sự biến chuyển.
Ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ dò xét.
"Tôi có học qua chút y thuật, cứ yên tâm mà dùng. Tôi đi trước đây!"
Nói xong, cô liền ba chân bốn cẳng chuồn lẹ!
"Đợi đã, cái này cho cô, hợp tác vui vẻ!"
Trì Yến đưa tới một bưu phẩm.
Cố Lê đương nhiên là nhận rồi!
Có qua có lại mới toại lòng nhau, tình nghĩa mới bền lâu được chứ, cứ để một bên hy sinh mãi là không ổn đâu!
"Cảm ơn nhé!"
Sau khi rời đi, Cố Lê ném thẳng tiền và bưu phẩm vào không gian. Lần này cô không la cà đâu nữa mà đi thẳng về nhà khách.
Khoản tiền lớn này đã vào túi, từ giờ cô có thể ung dung mà sống rồi! Khi nào thời cơ thích hợp, cô sẽ gọi điện cho Trì Yến để giao dịch tiếp.
Tâm trạng tốt nên bước chân cô trên đường cũng nhẹ tênh.
Cố Lê thầm tính toán, sáng mai phải đi mua một bộ quần áo mới.
Ngày mai là ngày thứ sáu trong kỳ hẹn ước với Sở Vân Triệt, có khi anh ấy sẽ tới sớm không chừng, muộn nhất thì cũng là ngày kia thôi!
Nghĩ đến đó, cô thấy vui rộn ràng trong lòng.
Cuối cùng cũng sắp được gặp "người đàn ông của đời mình" rồi!
…………..
Trong khi đó, tại khu nhà tập thể quân đội, Sở Vân Triệt hai ngày nay chẳng lúc nào ngơi tay.
Anh sơn lại căn phòng, quét dọn sân vườn sạch bóng, dựng thêm phòng tắm, đặt làm bồn tắm gỗ, còn thay cả nhà xí khô thành nhà xí dội nước.
Cô gái nhỏ của anh vốn yêu sạch sẽ, chắc chắn cô sẽ thích cái này.
Quả thực, nếu Cố Lê tới nhìn thấy cảnh này hẳn sẽ cực kỳ mãn nguyện!
Chỉ cần dội nước là sạch bong, vệ sinh mà lại chẳng có mùi khó chịu!
Củi trong bếp đã chất đầy, anh còn mua thêm cả bếp than, muốn dùng loại nào cũng được.
Chỉ có nội thất là chưa đóng xong, nhưng anh đã chi thêm tiền để yêu cầu làm gấp, chắc chắn sẽ kịp trước khi cô tới.
Anh cũng đã nhờ đồng đội khi nào hàng tới thì chở về và kê đúng vị trí mình đã dặn.
Chỉ cần xới nốt mảnh đất trống sau sân là cái tổ ấm nhỏ này có thể dọn vào ở ngay.
Đúng lúc này, một chiến sĩ chạy tới gọi:
"Sở Đoàn trưởng, Sư trưởng Cố tìm anh có việc!"
"Cảm ơn đồng chí, tôi tới ngay!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận