- Trang Chủ
- Xuyên không
- Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)
- Chương 28: Để em phải đợi lâu rồi 2
Mất khoảng một tiếng đồng hồ, các món bánh thơm ngon đã ra lò.
Cố Lê nếm thử một miếng vụn, mắt sáng rực.
Tay nghề của cô không phải dạng vừa đâu, ai ăn vào cũng phải tấm tắc khen lấy khen để thôi!
Cô đóng đầy một hộp cơm, một nửa là bánh cuộn đậu đỏ, một nửa là bánh đậu vàng.
Chỗ còn lại cô để lại trong không gian vì không biết giải thích với thím Phương thế nào.
Nhìn đồng hồ, sắp hai giờ rồi.
Cô cất hộp cơm vào ba lô, đi thẳng ra cổng nhà khách đứng đợi.
Thật sự là vừa phấn khích lại vừa lo lắng!
Trời ạ, hồi đứng trên bục nhận huy chương Quán quân Nữ thần cô cũng chẳng run đến mức này!
Hôm nay Cố Lê đặc biệt sửa soạn lại một chút: áo len trắng, quần ống đứng màu đen, tóc buộc đuôi ngựa cao năng động.
So với cái ngày đầu tiên gặp anh, cô bây giờ xinh đẹp hơn không biết bao nhiêu lần.
"Haizz, không biết mình giờ đẹp lên thế này, anh Sở có còn nhận ra không nhỉ? Nếu mà không nhận ra là bị trừ điểm đấy nha!"
Cô thầm nhủ.
Thực tế là cô chẳng biết, Sở Vân Triệt ngay từ cái nhìn đầu tiên đã ghi tạc đôi mắt long lanh của cô vào tim rồi, sao có thể nhầm được cơ chứ?
Nhìn chiếc đồng hồ trên tay – di vật của mẹ để lại – đã hai giờ mười phút! Vừa ngẩng đầu lên, cô thấy một chiếc xe quân đội từ từ tiến lại gần.
Cả người cô bỗng cứng đờ.
Thậm chí cô còn không rõ người đàn ông kia xuống xe từ lúc nào, cho đến khi anh đứng sừng sững trước mặt, cô mới bừng tỉnh khỏi trạng thái nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Sở Vân Triệt nhìn thấy ánh mắt cô gái nhỏ chỉ tràn đầy hình bóng mình, bao nhiêu mệt mỏi sau tám chín tiếng lái xe đường dài đều tan biến sạch sẽ.
"Anh đến đón em đây, Lê Lê!"
Thôi xong rồi!
Cái giọng trầm thấp đầy nam tính này khiến cô rụng rời hoàn toàn.
Cảm nhận được xung quanh có nhiều người đang nhìn, cô mới định thần lại.
"Anh Vân Triệt, anh vất vả rồi!"
Đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ như chứa cả một bầu trời sao lấp lánh.
Vẫn là Sở Vân Triệt dẫn cô đi, thuê thêm một phòng nữa.
Hiện tại hai người chưa phải vợ chồng chính thức, chắc chắn là không thể ở chung phòng được.
Sở Vân Triệt vốn muốn vừa gặp là dắt cô đi đăng ký kết hôn ngay, nhưng lại sợ làm cô hoảng, thôi thì cứ đợi đến sáng mai vậy.
Nghe nói mọi người thường đi đăng ký vào buổi sáng thì phải?
Lần này anh đến, ngoài sính lễ và toàn bộ tài sản của gia đình mang theo, thì chỉ có đúng một bộ quần áo để thay.
Mấy ngày Cố Lê ở đây, cô lễ tân đã biết cô đang chờ vị hôn phu của mình.
Lúc nhìn thấy vị quân nhân khí khái ngời ngời trước mặt, cô lễ tân không kìm được mà khen một câu: "Đúng là trời sinh một cặp!".
Cố Lê mỉm cười, móc trong túi ra một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho cô ấy, thầm nghĩ cô lễ tân này cũng thật là biết dùng từ.
Hai người không thể ở riêng với nhau quá lâu, nhưng một lúc ngắn thì không vấn đề gì.
Vừa vào đến phòng, Sở Vân Triệt đã lập tức ôm cô gái nhỏ vào lòng!
Từ giây phút nhìn thấy cô, anh đã muốn làm điều này rồi.
Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi mà cô gái này đã chiếm trọn trái tim anh.
Cố Lê hơi khựng lại một chút, rồi sau đó hai tay lập tức vòng qua ôm chặt lấy eo anh.
Oa, người đàn ông này ôm thích thật đấy!
"Anh Triệt này, anh có nhớ em không?"
Cô biết người thời đại này đều rất hàm súc, nhưng cô thì không!
Dù sao ngay từ đầu cô cũng chẳng tạo dựng hình tượng thẹn thùng gì trước mặt anh cả.
"Nhớ!"
Giọng nói của người đàn ông càng thêm khàn đặc.
Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau một hồi lâu, Sở Vân Triệt mới buông cô ra.
Cô gái nhỏ trước mắt mấy ngày không gặp dường như càng thêm rạng rỡ.
Hơn nữa trông cô tuy có hơi gầy nhưng rất khỏe mạnh, dáng người cũng cực kỳ chuẩn.
"Lê Lê, để em phải đợi lâu rồi. Những thứ này đều cho em tất!"
Cố Lê nhìn chiếc hộp trong tay anh, chẳng lẽ... lại đúng như những gì cô đang nghĩ sao?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận