Hơn nữa, cô chỉ muốn gả cho quân nhân, chính xác hơn là người đàn ông trước mắt này. Nếu không phải anh ta, cô thà đi xuống nông thôn còn hơn!
Đừng có nói là cô mơ mộng hão huyền, đây gọi là biết tích cực giành lấy cơ hội, biết xem xét thời thế.
Nếu trở thành quân thê (vợ lính), cô có thể từ từ tính kế, đóng góp chút gì đó cho thời đại này, ví dụ như y học, vũ khí, hay kinh tế.
Cô là người đến từ thế kỷ 21, cũng phải sống sao cho xứng đáng với xuất thân của mình chứ!
Cũng giống như đạo lý "Vì sự trỗi dậy của Trung Hoa mà đọc sách" vậy thôi!
Chỉ là, người đàn ông này vẫn chưa trả lời, e là cô đang nằm mơ giữa ban ngày rồi!
Kế này không thông, đành tính kế khác vậy!
Dù rất tiếc nuối nhưng sau khi tự thuyết phục bản thân, cô vẫn ló đầu ra khỏi chăn.
"Tôi đồng ý!"
"Rất xin lỗi..."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, đồng thời lên tiếng.
"Chào em, tôi tên là Sở Vân Triệt, quê ở Kinh Thành, hiện đang công tác tại bộ đội ở thành phố Tế, tỉnh Lỗ, 26 tuổi. Sau khi kết hôn em có thể đi tùy quân."
Ở cái tuổi này của anh, bạn bè cùng lứa con cái đã chạy lon ton cả rồi.
Vừa hay dạo gần đây gia đình hối thúc dữ quá, lần này anh đến Tô Thành vì công sự, cũng là để trốn việc xem mắt.
Anh đã sơ bộ tìm hiểu thân thế của cô gái này, không có vấn đề gì lớn.
Còn về việc cô nói sắp "không còn cha", anh không hiểu vì sao, nhưng tin rằng cô chắc chắn có lý do riêng của mình.
Thế nên cuối cùng anh mới bổ sung thêm một câu "có thể tùy quân" để cô yên tâm.
Tóm lại, dù nói là suy nghĩ đơn giản hay là ma xui quỷ khiến, thì lời cũng đã nói ra rồi, anh không thể rút lại.
Hơn nữa từ lúc vào cửa đến giờ quan sát, anh nhận ra cô gái nhỏ này không giống với bất kỳ cô gái nào anh từng gặp qua – dù thực tế anh cũng chẳng quen biết mấy người.
Cô gái trước mắt mang theo nét lém lỉnh, không hề khép nép, rất dũng cảm, lại vừa bí ẩn vừa xinh đẹp, khiến người ta dễ dàng chìm đắm.
Anh vốn là "Diêm vương mặt sắt" nổi danh trong quân đội, cũng biết bản thân mang theo sát khí, đàn ông bình thường còn phải tránh xa anh ba thước, vậy mà anh chẳng thấy một tia sợ hãi nào trong mắt cô.
Oành!
Đầu óc Khương Lê bị câu nói "Tôi đồng ý" kia đánh cho choáng váng!
Cô kín đáo nhéo mạnh vào đùi mình một cái!
Suýt!
Đau! Không phải là mơ!
Ngay lập tức, đôi mắt Khương Lê lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, sự xúc động và kinh ngạc hiện rõ mồn một.
Cô hận không thể bật dậy ôm lấy gương mặt điển trai kia mà hôn cho tới tấp, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của thời đại này, cô đành phải đè nén sự nhiệt tình của mình xuống.
"Con mồi" vừa mới vào tay, không được làm anh ta sợ chạy mất!
"Nhanh nhất là bao lâu có thể lĩnh chứng? Anh có thể chờ ba ngày sau mới nộp báo cáo kết hôn được không?"
Khương Lê đầu quấn băng gạc, chớp chớp đôi mắt đẹp còn hơi ươn ướt nước (do tự nhéo đùi), trông vừa đáng thương lại vừa tràn đầy hy vọng hỏi.
"Được, vừa hay tôi còn nhiệm vụ trên người, dự kiến 4 ngày sau sẽ hoàn thành và về đơn vị. Đến lúc đó tôi sẽ nộp đơn xin lãnh đạo phê duyệt với tốc độ nhanh nhất."
Giọng nói của người đàn ông đã dịu đi đôi chút, không còn lạnh lùng như trước.
Dù không biết vì sao cô lại đưa ra yêu cầu đó, nhưng chỉ cần có thể đáp ứng, anh sẽ không từ chối.
Không biết là do nhìn thấy sự cấp bách trong biểu hiện của cô hay vì lý do nào khác, anh đã rút ngắn thời gian lĩnh chứng xuống mức tối đa mà anh có thể làm được.
Khương Lê gật đầu, rất hài lòng, cô cũng hiểu qua một chút về quy trình này.
Khóe miệng cô hiện lên lúm đồng tiền nhỏ xíu, cười nói:
"Chuyện hôn sự của tôi có thể tự mình quyết định. Anh không cần sắm sửa gì đâu, nếu có nhu cầu thì sau khi tới khu nhà tập thể quân đội rồi tính sau."
Cô tin anh là một người đàn ông thông minh, chắc chắn sẽ hiểu ý cô.
Quả nhiên giây tiếp theo liền nghe thấy: "Được, tôi tin em, nghe em sắp xếp tất cả!"
Tốt lắm, một câu nói này làm cô muốn cảm động đến rơi nước mắt luôn rồi!
Đây chính là sự tin tưởng vô điều kiện dành cho cô sao!
Người đàn ông nói xong liền bắt đầu lục túi, đem toàn bộ tiền và phiếu trên người đưa hết cho Khương Lê.
"Tôi sẽ trực tiếp về quân khu một chuyến, dự kiến trong vòng 7 ngày báo cáo kết hôn sẽ được thông qua, tôi sẽ quay lại cùng em đi đăng ký. Chỗ này em cứ cầm lấy mà dùng trước, ngoài ra cho tôi xin địa chỉ, tôi quay lại sẽ đi tìm em."
Người đẹp trai, giọng nói lại còn hay đến thế, tai Khương Lê muốn tê rần cả đi rồi.
"Anh đến nhà khách gần nhà máy gang thép tìm tôi nhé! Tôi hy vọng ngay ngày lĩnh chứng xong là chúng ta rời đi luôn."
Đến lúc đó cô chắc chắn là "vô gia cư" rồi nên không cho địa chỉ nhà được.
Lúc đó giải quyết xong mọi chuyện, cô sẽ đi thẳng luôn.
Nơi này có thể là nơi lưu luyến của nguyên chủ, nhưng với cô thì không!
"Được!"
Sở Vân Triệt trầm giọng đáp ứng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận