- Trang Chủ
- Xuyên không
- Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)
- Chương 5: Phần thưởng tấm bùa hộ mệnh xuyên sách 1
Thế là hai người đã vui vẻ định xong chuyện hôn sự như vậy đó. Giang Lê cũng chẳng sợ anh đi rồi không quay lại, dù sao cô cũng chẳng chịu thiệt chút nào.
"Tôi có mua cháo và trứng gà đây, cô ăn xong thì tôi đi. Bác sĩ nói vết thương trên đầu cô không có gì đáng ngại nữa rồi."
Mặc dù anh cảm thấy chuyện này có chút không hợp lẽ thường, nhưng thấy cô gái nhỏ không sao, lòng anh vẫn nhẹ nhõm hẳn.
"Chỉ là cơ thể bị suy dinh dưỡng lâu ngày, lần này lại mất nhiều máu quá, cần phải bồi bổ cẩn thận."
Lúc Sở Vân Triệt nói những lời này, hoàn toàn không nhận ra trong mắt mình đang hiện lên một tia xót xa.
Giang Lê đã nhanh tay lẹ mắt bắt trọn khoảnh khắc đó.
Ánh mắt cô đúng là tinh tường mà, vừa ra tay đã vớ ngay được một người đàn ông cực phẩm.
"Được, em nhớ rồi. Đúng rồi, vẫn chưa kịp cảm ơn anh vì đã cứu mạng, chuyện nào ra chuyện đó nhé."
Vừa nãy mải mê nghĩ cách "hốt" người đàn ông này về túi mình mà cô suýt chút nữa thì quên mất chính sự.
Thế này của cô có được tính là "lấy thân báo đáp" không nhỉ?
"Ừm, mấy ngày tới tôi không có ở đây, cần giúp đỡ gì cô cứ trực tiếp đến đồn công an tìm đồng chí Tiêu Lộ. Ngoài ra, cái này đưa cho cô, chắc chắn sẽ giúp ích được đấy."
Nói xong, anh từ trong túi lấy ra một chiếc cúc áo được bọc cẩn thận trong túi nilon nhỏ.
"Cảm ơn anh nha!"
Giang Lê đưa tay đón lấy. Chiếc cúc này chính là thứ cô đã nhanh tay giật xuống lúc Giang Đào đẩy mình.
Thế là vật chứng đã có trong tay.
Nhưng Giang Lê biết, bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ, có điều cô đã có cách của riêng mình.
Sở Vân Triệt không nói gì thêm, anh cảm thấy cô gái nhỏ này nếu đã không mở miệng nhờ vả thì chắc chắn là đã có dự tính riêng.
Anh cũng tin rằng cô thực sự không cần đến anh giúp, bằng không với tính cách của cô, chắc chắn sẽ chẳng khách sáo với anh làm gì.
Nếu Giang Lê mà biết anh đang nghĩ gì, nhất định sẽ tặng anh một cái "like" ngay lập tức!
Quá hiểu cô luôn!
Cả hai không ai nói thêm câu nào.
Giang Lê ăn xong bát cháo, lại bóc thêm một quả trứng gà, cả người cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Sở Vân Triệt cầm hộp cơm đi rửa sạch, lúc quay lại trên tay đã có thêm một hộp sữa bột mạch nha và hai hũ đào đóng hộp.
"Ở lại viện thêm một ngày nữa, mai hãy xuất viện. Bây giờ tôi phải đi rồi, có chuyện khẩn cấp thì gọi vào số điện thoại này."
Nhìn dáng vẻ dặn dò nghiêm túc của người đàn ông trước mặt, Giang Lê thầm nghĩ mình vừa tìm được một anh người yêu kiểu "ông bố" rồi đây!
"Em nhớ rồi mà. Anh có thể lại gần đây một chút không?"
Giang Lê vẫy vẫy tay ra hiệu.
Sở Vân Triệt bước đến bên giường đứng nghiêm chỉnh.
"Cúi người xuống đi!"
"Thấp chút nữa!"
"Chụt!"
Giang Lê đột ngột rướn người lên, đặt một nụ hôn thật kêu lên má người đàn ông, sau đó lại thuần thục chui tọt vào trong chăn, trùm kín đầu.
"Anh đã bị em 'đóng dấu' rồi nhé, từ nay về sau anh chính là người đàn ông của em. Em đợi anh về, nhất định phải chú ý an toàn đấy."
Dù sao trước đây hai bên cũng chẳng quen biết gì nhau, cô cứ tạm thời giải phóng một chút "máu mê trai" của linh hồn hiện đại chắc cũng không sao đâu nhỉ!
Sở Vân Triệt rõ ràng không ngờ cô gái nhỏ này lại táo bạo đến thế.
Đến tận lúc này anh vẫn chưa thoát khỏi dư vị của cảm giác mềm mại, mát lạnh vừa rồi.
Cảm giác xa lạ ấy khiến cả cơ thể anh cứng đờ như khúc gỗ.
Một lát sau, trên gương mặt tuấn tú, khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong rất nhẹ, rồi biến mất trong chớp mắt.
"Tôi nhớ rồi. Đừng có trùm chăn kín thế, không thở được đâu. Tôi đi đây!"
"Xoẹt", tấm chăn được kéo xuống.
"Em đợi anh về cưới em đó, anh Triệt!"
Giọng nói cô gái ngọt ngào, còn vương chút thẹn thùng.
Anh Triệt?
Sở Vân Triệt cảm thấy trái tim mình như bị thứ gì đó va mạnh vào.
Sau đó, anh chỉ phát ra một tiếng "ừm" từ trong mũi rồi bước nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Nhìn thế nào cũng thấy có chút dáng vẻ "bỏ chạy lấy người".
Giang Lê nhìn cánh phòng bệnh đóng lại, trong lòng nảy sinh chút vương vấn không nỡ rời xa.
Anh chính là hơi ấm và thiện ý đầu tiên mà cô nhận được khi đến thế giới này. Dù chỉ mới ở cạnh nhau ngắn ngủi, nhưng đã khiến người ta không cầm lòng được mà muốn quyến luyến.
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận