Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)
  4. Chương 9: Viết bản nhận tội

Xuyên Thành Pháo Hôi: Tôi Được Chồng Quân Nhân Sủng Tới Tận Xương (Dịch)

  • 4 lượt xem
  • 813 chữ
  • 2026-01-27 18:35:03

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lúc này, hàng xóm láng giềng xung quanh cũng lục tục kéo lên lầu, ai nấy đều lo lắng cho cô bé nhà họ Cố.

“Cố Lê à, cháu có sao không? Có phải mụ dì ghẻ lại đánh cháu không?”

“Lê à, mau mở cửa cho các chú các dì!”

“Đúng đó, có chú dì ở đây rồi, bọn họ không dám bắt nạt cháu đâu!”

Két!

Cánh cửa mở ra.

Ngay trước đó, Cố Lê đã nhanh tay đá văng cái ghế, tự mình ngã nhào xuống đất, còn không quên lăn lộn một vòng khiến toàn thân trông vô cùng chật vật.

Đập vào mắt mọi người chính là cảnh cô đang nằm bò dưới sàn, cố gắng hết sức để bò ra mở cửa, nước mắt như vòi sen tuôn rơi không ngừng.

“Cháu… cháu không muốn chết, cháu vừa gắng gượng dậy mở cửa cho mọi người thì lỡ tay đẩy ngã bọn họ!”

“Cầu xin mọi người cứu cháu với!”

“Nếu mọi người không đến, chắc hôm nay cháu chết mất! Cháu còn trẻ, cháu không muốn chết, không muốn chết đâu!”

Vừa nói, cô vừa co rùm người lại ở góc cửa, trông tội nghiệp vô cùng.

Bốn người trong nhà họ Giang hoàn toàn ngây dại!

Cảnh tượng này trông chẳng khác gì bọn họ đang hợp sức giữ chân không cho Cố Lê ra ngoài cầu cứu.

Thím Phương vốn là người “khẩu xà tâm phật”, nhiệt tình lại có giọng nói sang sảng như loa phát thanh.

Thím lập tức kéo Cố Lê từ dưới đất lên, gửi gắm cho một bà thím bên cạnh rồi bắt đầu chống nạnh chửi bới. Lời chửi của thím sắc bén đến mức không một từ nào lặp lại.

Thấy người tụ tập đã gần đông đủ, Cố Lê lúc này mới khẽ kéo vạt áo thím Phương:

“Thím ơi, cháu… cháu vừa về nhà mới sực nhớ ra, hôm qua chính là em gái đã đẩy cháu ngã đập đầu vào cạnh bàn, sau đó nó và anh trai khiêng cháu vứt xuống hố đất ngoài bìa rừng!”

Chưa đợi mọi người kịp phản ứng, cô bồi thêm:

“Cháu có bằng chứng! Cạnh bàn chắc chắn vẫn còn dính máu, vả lại hôm qua cháu còn túm được một chiếc cúc áo trên người em gái. Chiếc cúc này là do anh bộ đội cứu cháu đưa lại, anh ấy có thể làm chứng cho cháu.”

Nghe đến đây, thím Phương lập tức đi kiểm tra cạnh bàn.

Còn về phần anh bộ đội làm chứng thì khỏi phải bàn, thời này lời nói của quân nhân có uy tín cực kỳ cao, ai cũng tin tưởng tuyệt đối.

Thím Phương rút chiếc khăn tay ra, thấm chút nước rồi lau lên cạnh bàn.

“Trời đất ơi! Mùi này đích thị là mùi máu! Đồ quân tàn nhẫn độc ác! Đến người thân trong nhà mà cũng dám giết! @#$%^&*...”

Chiếc khăn tay được truyền tay nhau trong đám đông, lúc này tất cả hàng xóm đều trở thành nhân chứng sống.

“Lê à cháu đừng sợ, đã có ông bà cô chú ở đây đòi lại công bằng cho cháu. Thật là tội nghiệp, mất mẹ từ sớm, mẹ cháu là người tốt nhường nào mà con gái lại khổ thế này! Nhìn đứa nhỏ gầy rộc đi kìa! Giang Bình, ông không cho con bé ăn no đấy à?”

Đột nhiên bị gọi tên, Giang Bình hận không thể có cái lỗ nào để chui xuống.

Ông ta thừa biết vợ kế Phương Hồng Hoa ngược đãi con riêng, nhưng bấy lâu nay vẫn luôn ngầm mặc định.

“Thật không ngờ đấy, Giang Bình ông lại để con bé chết đói thế này!”

“Phải đó, hèn chi bình thường tôi thấy nó cứ lờ đờ hụt hơi, hóa ra là không có gì vào bụng!”

“Ôi dào, điều kiện nhà Chủ nhiệm Giang có thể không ăn ngon nhưng ăn no thì dư sức, chắc chắn là do mụ dì ghẻ kia xúi giục rồi!”

“Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, có mẹ kế là có cha dượng ngay!”

“Hai người ngược đãi con của cô Cố như thế, không sợ đêm hôm cô ấy về tìm các người sao!”

Lời này vừa thốt ra, Phương Hồng Hoa đang nằm dưới đất cũng run lẩy bẩy, Giang Bình thì rùng mình một cái. T

hời này tuy không cho phép mê tín nhưng sâu thẳm trong lòng ai nấy đều vẫn rất kiêng dè.

Thấy láng giềng đã tự mình "phân tích" xong xuôi, Cố Lê mới sụt sịt đứng ra:

“Các ông bà, chú dì, cháu không thể ở lại căn nhà này thêm một ngày nào nữa, cháu sợ có ngày mình chết lúc nào không hay.”

Nói đoạn, cô chạm khẽ vào vết thương trên đầu, lớp băng gạc trắng muốt trông thật chướng mắt.

“Ấy chết, họ Giang kia, chuyện bồi thường tính sau, bây giờ chuyện Giang Đào mưu sát mới là chính sự!”

“Đúng đúng, Cố Lê chẳng phải đã báo cảnh sát rồi sao? Đi, chúng ta đưa Giang Đào và Giang Quả lên đồn cảnh sát!”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top