Cái trò chơi này sao cứ thần thần bí bí thế nhỉ?
Ngôi Tân lẩm bẩm nhìn chằm chằm màn hình máy tính.
Cô trầm tư một hồi, rồi mở diễn đàn ẩn danh, nhấn đăng ký.
Quy trình đơn giản đến khó tin, chỉ cần điền mã mời là xong.
Ở phần biệt danh, cô gõ đại dãy số "233".
Mọi tài khoản game của cô đều là "233" vì cô không có khiếu đặt tên, mà tên hay thì dễ trùng, nên cô dùng cái tên này đến chết luôn.
"Biệt danh đã xác nhận sẽ không thể thay đổi."
Ngôi Tân không để tâm, vẫn nhấn "Xác nhận".
Một tin nhắn mới nhảy ra: "Bạn đã trở thành người chơi thứ 233 đăng ký trên diễn đàn."
Ngôi Tân: "...Hả?"
Trùng hợp vậy sao, chẳng lẽ 233 là con số may mắn của cô?
Sau một đợt Loading ngắn ngủi, giao diện diễn đàn hiện ra trước mắt Ngôi Tân.
Phông nền mang sắc thái kim loại lạnh lẽo, trang web cực kỳ tối giản, chức năng cũng đơn điệu, chỉ có đăng bài, phản hồi và nhắn tin riêng.
Thế nhưng, ở góc trên bên phải diễn đàn có một con số Ả Rập màu đỏ máu nổi bật: "10000".
Bên cạnh con số đó là một dòng chữ nhỏ: "Số người còn sống".
Không hiểu sao, khi nhìn thấy cụm từ "Số người còn sống", tim Ngôi Tân bỗng thắt lại, một cảm giác bồn chồn khó tả ập đến.
Trong diễn đàn đã có hàng chục bài viết mới (New).
Diễn đàn vừa mở, người chơi cũng vừa đăng ký, bài viết đều là hàng mới tinh.
Ngôi Tân nhấn F5, lại có thêm mười mấy bài nữa nhảy ra.
Tiêu đề bài viết có tiếng Anh, tiếng Nhật, tiếng Nga và cả tiếng Trung.
Mười ngàn người chơi từ khắp nơi trên thế giới đang tụ hội tại cái diễn đàn nhỏ bé này.
Ngôi Tân có thể dịch bập bẹ ý nghĩa của các tiêu đề tiếng Anh, còn các ngôn ngữ khác thì chịu chết.
Cô lướt nhanh qua các bài viết tiếng Trung, thấy tiêu đề toàn là: "Vào khai hoang đây", "Có anh em nào ở Ma Đô không? Off-line một chuyến đi", "Bài viết trong top 100 chắc chắn phải có tên tôi"... toàn những thứ vô thưởng vô phạt.
Cô do dự một chút, rồi nhấn vào phần đăng bài, nhập tiêu đề: "Có ai thấy 'Sáu lời khuyên dành cho người chơi' hơi kỳ lạ không?"
Viết xong tiêu đề, con trỏ chuột của Ngôi Tân dừng lại ở nút "Đăng bài" rất lâu không nhúc nhích.
Cô hồi tưởng lại câu "Hãy coi thế giới trong game là một thế giới có thật", rồi đến dòng "Mạng sống chỉ có một, chết đi không thể hồi sinh", nhìn lại con số "10000" đỏ lòm trên đỉnh diễn đàn, chỉ cảm thấy sâu trong não bộ như bị thứ gì đó va đập mạnh.
Đột nhiên, cô cảm thấy rợn tóc gáy, dù chẳng rõ nỗi kinh sợ này từ đâu mà ra.
Cảm giác này đến thật bất thình lình, gần như phi lý.
Ngôi Tân xoa trán.
Trong tiểu thuyết viễn tưởng, mô-típ "vào game thực chất là xuyên không tới thế giới thật" làm sao có thể xảy ra ngoài đời?
Nhưng dù đã tự trấn an, Ngôi Tân vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà xóa sạch nội dung bài viết, quyết định tiếp tục lặn sâu để quan sát tình hình.
Cô liên tục làm mới diễn đàn, đọc từng bài viết tiếng Trung một.
Vài phút sau, một bài viết mới thu hút sự chú ý của cô.
"Nhà sản xuất hoàn toàn không nhắc gì đến việc gửi thiết bị chơi game thế nào, có ai nhận được Mũ chụp hay bộ cài đặt chưa?"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bài viết đó, cửa nhà Ngôi Tân vang lên tiếng gõ.
Theo bản năng, cô đứng bật dậy, đi đến cửa nhìn qua mắt mèo, nhưng không thấy ai cả.
Cô đợi thêm vài phút rồi chậm rãi mở cửa, nhận ra trên mặt đất đang đặt một chiếc hộp nhỏ màu đen tuyền. Trên hộp có dòng chữ: "Hồng Thổ Chi Đất".
Ngôi Tân mở hộp, bên trong là một tấm thẻ kim loại màu bạc.
Hoa văn trên thẻ phức tạp nhưng tinh xảo, những đường nét đan xen tạo thành hình một bàn tay cơ khí.
"Đây là... Thẻ kỷ niệm của trò chơi?"
Ngôi Tân lật xem tấm thẻ, rồi bỗng rùng mình một cái.
Cô nhớ ra, mình chưa từng điền địa chỉ vào trang chủ của trò chơi bao giờ.
Tim Ngôi Tân thắt lại, cô xỏ dép lê chạy xuống lầu.
Cô sống trong một khu chung cư cũ, cơ sở hạ tầng lạc hậu, nhưng xung quanh có lắp camera giám sát.
Ở lối vào chân cầu thang có mấy ông bà lão đang ngồi đánh mạt chược, hàng xóm láng giềng đều nhẵn mặt nhau.
Ngôi Tân hỏi: "Dì Trương! Vừa rồi có anh shipper nào đến không ạ?"
"Không có đâu, không phải cậu Lý thường ba giờ chiều mới tới sao?"
Dì Trương đẩy hàng mạt chược ra trước, cười hớn hở: "A, ù rồi!"
"Thế vừa rồi có ai lên lầu không ạ?"
Ngôi Tân gặng hỏi.
"Không có ai cả."
Dì Trương bận rộn xoa bài, không thèm quay đầu lại.
Nghe đến đây, dù đang là giữa tháng Bảy nắng nóng, Ngôi Tân vẫn thấy sống lưng lạnh toát.
Không có ai lên lầu, vậy là ai đã gõ cửa nhà cô? Cô chưa từng điền bất kỳ thông tin địa chỉ nào cả.
Cô vừa mới ký xong thỏa thuận, tấm thẻ đã được gửi tới ngay lập tức, trước sau không quá một phút...
Ngôi Tân cúi đầu nhìn tấm thẻ kim loại bạc trong tay, lật nó lại.
Mặt sau của tấm thẻ khắc vài chữ:
—— Kẻ tước đoạt · Ngôi Tân. Mã số: 233.
233 là biệt danh cô vừa điền vào, cũng là thứ tự đăng ký diễn đàn của cô.
Trong chớp mắt, Ngôi Tân cảm thấy da đầu tê dại.
Mọi chuyện dường như đang lao thẳng về một hướng vô cùng quỷ dị.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận