"Thực tập sinh Đội An ninh Tuần tra Ngôi Tân, cơ thể cô đã hồi phục, mời rời khỏi buồng dưỡng thương."
Ngôi Tân tỉnh lại.
Cô mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là lớp kính trong suốt của buồng dưỡng thương.
Trên màn hình tích hợp, trạng thái cơ thể cô được đánh dấu bằng màu xanh lục: Khỏe mạnh.
Những gì cô vừa trải qua không phải là mơ.
Cô vẫn chưa thể trở về Thế giới thứ nhất.
Một y tá bước vào, giúp Ngôi Tân mở buồng dưỡng thương, sau đó tháo ống truyền dịch trên mu bàn tay và lớp băng gạc quấn quanh đầu cô.
"Cô có thể đi rồi. Hai ngày tới chú ý nghỉ ngơi, đừng vận động mạnh."
Nữ y tá thân thiện nhắc nhở:
"Nhớ nộp đơn xin miễn huấn luyện cho đội trưởng, nếu không sẽ bị trừ lương chuyên cần đấy."
"Được."
Ngôi Tân gật đầu nhanh chóng theo bản năng của một kẻ nghèo kiết xác.
Chuyện quan trọng như lương chuyên cần tuyệt đối không được quên.
Ngôi Tân ngồi dậy, đôi chân chạm vào mặt sàn kim loại lạnh ngắt.
Cô đứng lên, vận động gân cốt một chút.
Sau một giấc ngủ dài trong buồng dưỡng thương, tinh thần cô đã phục hồi hoàn toàn.
Cô bước đi vài bước, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình qua bức tường kim loại bóng loáng.
Ở Thế giới thứ nhất, Ngôi Tân có mái tóc đen dài.
Tại Thế giới thứ hai, ngoại hình cơ bản giống khoảng bảy tám phần, nhưng mái tóc dài đã được cắt ngắn gọn gàng ngang tai.
Làn da cô hơi nhợt nhạt, dáng người gầy gò, thoạt nhìn có chút mỏng manh.
Bên ngoài không còn dấu vết thương tích, vết thương đã khép miệng hoàn hảo.
Cô đứng trong phòng, nhất thời cảm thấy lạc lõng.
Vì cô không biết mình phải đi đâu, thậm chí không biết mình đang ở đâu.
Thế giới này đối với cô hoàn toàn xa lạ.
Ngôi Tân đoán mình đang ở trụ sở Cục Điều tra.
Từ vài câu ngắn ngủi của bác sĩ Hoàng, có thể biết trong Cục có nhiều tổ đội và bộ phận khác nhau.
Trên bảng tên của bác sĩ Hoàng ghi ông ta là Chủ nhiệm Văn phòng Y tế, vậy có khả năng Ngôi Tân vừa tiếp nhận phẫu thuật và điều trị tại Trung tâm Y tế của Cục.
Dựa vào thiết lập danh tính trên bảng điều khiển trò chơi, cô thuộc về "Đội 7 - Tổ Ngoại cảnh".
Không có nhiều thời gian để do dự, cô không thể đứng yên một chỗ.
Ngôi Tân điều chỉnh lại cảm xúc, bước đến trước cửa kim loại.
Cánh cửa tự động mở ra, lộ ra hành lang dài với những dãy đèn chỉ thị nhấp nháy. Hành lang vắng lặng không một bóng người.
Vừa bước vào hành lang, một giọng nói cơ khí lạnh lẽo vang lên bên tai cô:
"Thực tập sinh Đội An ninh Tuần tra Ngôi Tân. Đội trưởng Đội 7 của cô, Thư Húc Nghiêu, thông báo cô đến văn phòng của anh ta báo cáo. Hãy đi theo đèn chỉ thị màu xanh lục."
Một dãy đèn trên hành lang chuyển sang màu xanh, dẫn đường cho Ngôi Tân.
Cô im lặng quan sát xung quanh, thấy các camera giám sát gắn trên tường đang chĩa ống kính về phía mình.
Cô khựng lại một nhịp, rồi bước tiếp theo chỉ dẫn của đèn xanh.
Ống kính camera cũng xoay chuyển góc độ theo từng bước chân của cô.
Khi Ngôi Tân đến một ngã rẽ, đèn bên phải nhấp nháy kịp lúc để nhắc cô rẽ hướng.
Băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc, Ngôi Tân đột nhiên thấy hai người đi tới từ phía đối diện.
Một người đàn ông quấn băng gạc khẩn cấp trên cánh tay, máu thấm đỏ lớp băng, nhưng có vẻ vết thương không quá nặng, anh ta vẫn tỉnh táo để tự đi lại.
Người còn lại khiến Ngôi Tân hơi kinh ngạc.
Anh ta đang dìu người bị thương, và Ngôi Tân có thể thấy rõ cánh tay phải của anh ta ánh lên sắc xám lạnh của kim loại cứng cáp...
Anh ta lắp một cánh tay cơ khí.
Thế giới Cyberpunk.
Con người tiến hành cải tạo cơ thể mình, các chi máy sau khi nâng cấp có thể hỗ trợ tối đa cho công việc và cuộc sống.
Người cải tạo cơ khí (Cyborg) cực kỳ phổ biến, những "người tự nhiên" không qua cải tạo mới là thiểu số.
Bản thân Ngôi Tân lúc này cũng được tính là một người cải tạo, dù bên ngoài không thấy rõ, nhưng cô đang sở hữu một cái hộp sọ bằng sắt bất khả xâm phạm.
Hai người đàn ông đối diện dường như không quen Ngôi Tân, thấy cô cũng không có phản ứng gì.
Ngôi Tân suy nghĩ một chút, quyết định mạo hiểm chủ động bắt chuyện.
"Có chuyện gì vậy?"
Cô không dùng bất kỳ danh xưng nào, như thể chỉ là đồng nghiệp tình cờ gặp nhau rồi chào hỏi xã giao.
May mắn là hai người kia cũng coi cô là đồng nghiệp bình thường.
Người bị thương chửi thề một tiếng:
"Còn chuyện gì nữa? Cảng khẩu lại bị nổ tung rồi. Lũ khốn đó chán sống thật rồi, đợi ông đây lành vết thương sẽ vác súng quét sạch ổ của chúng nó!"
"Bớt lời đi. Đợi lệnh thống nhất của Cục trưởng rồi hãy hành động, đừng có đi nộp mạng."
Người đàn ông với cánh tay cơ khí lạnh lùng ngắt lời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận