Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ
  4. Chương 30: Những lời hổ lang trong hoa viên

Xuyên Về Đại Cảnh Làm Nhân Viên Công Vụ

  • 3 lượt xem
  • 1462 chữ
  • 2026-06-25 22:09:14

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thực Nguyệt Tam Sát?

Tay Triệu Lý thoáng khựng lại, lập tức hứng thú.

["Thực Nguyệt Tam Sát": Bí kíp võ công chuyên dụng của quan Chỉ Huy Sứ thời Tân triều. Một chiêu chặt tay, hai chiêu phá não, ba chiêu xé tim. Nội kình cương mãnh, sát chiêu hiểm độc.]

Trong thời đại súng ống vũ khí nóng của Triệu Lý, võ công là một thứ xa vời.

Bảy bước trở lên, súng nhanh hơn.

Bảy bước trở xuống...

Súng vẫn nhanh hơn!

Dù có giỏi khinh công, có thể đạp tường bay lượn, thì chỉ cần nằm trong tầm bắn, vẫn bị một phát súng tiễn đi.

Làm nhiệm vụ, trang bị đèn cực tím, đạn chu sa vừa hiệu quả lại vừa an toàn hơn nhiều so với cận chiến tay không.

Nếu thật sự không thể giải quyết, thì gọi pháo kích dọn sạch cũng chẳng phải chuyện hiếm.

Thậm chí nước N láng giềng còn từng bắn tên lửa hạt nhân vào một ngôi làng bị tà vật chiếm đóng.

Ở thời đại đó, hỏa lực chưa chắc là chân lý, nhưng nó có thể giải quyết hầu hết các vấn đề và những kẻ gây ra vấn đề.

Vậy nên võ thuật không còn chỗ để phát triển.

Nhưng ở thế giới này, võ công thực sự tồn tại, giang hồ cũng có thực.

Tuy nhiên những chuyện như đạp không bay lượn, vung tay tạo sóng thần, hất tay xé rách không gian, chắc chắn sẽ không xảy ra.

Ở đây võ công vẫn tuân theo định luật vật lý, Newton có thể yên giấc.

Một loạt đồ rơi lộp độp xuống đất từ trên không trung.

Giấy vàng, sáp trắng, móng lừa đen, gỗ đào...

Trên cùng là một cuốn sổ bìa xanh, bên cạnh là một quả màu đỏ, to cỡ quả vải thiều.

Triệu Lý cầm lên, lập tức ngửi thấy hương thơm từ quả nhỏ này.

[Quả tăng thể chất: Ăn hết sẽ tăng năm điểm thể chất, giúp cải thiện sức bền, tăng nhẹ sức mạnh và tốc độ hồi phục.]

Đọc xong mô tả, ý định chia sẻ quả bug này cho Thẩm Yến và Lữ Chiếu của Triệu Lý liền bị dập tắt ngay lập tức.

Cô rót một chén trà, tráng sạch quả, sau đó nhét thẳng vào miệng.

[Thể chất +5]

Quả này chẳng có mùi vị đặc biệt gì, chua chua ngọt ngọt, giống như một quả mận nhỏ, chỉ là không có hạt.

Triệu Lý vừa nhai vừa lau tay, rồi mở cuốn sổ bìa xanh ra xem.

Chờ đợi một lúc lâu, nhưng cô không hề nhận được thông báo hệ thống học được kỹ năng mới.

Cúi đầu nhìn vào trang sách, bên trong chỉ toàn là hình người que minh họa chiêu thức!

Cô kinh hãi!

Hệ thống cho võ công, vậy mà còn phải tự học?

Bình thường chẳng phải chỉ cần nhận được bí kíp, rồi hệ thống vang lên tiếng"ting", là tự động học xong sao?

[Ký chủ lười biếng, đang mơ mộng hão huyền về việc không làm mà vẫn hưởng.]

Trả tiền lại đây!

Triệu Lý phẫn nộ, đây là cái hệ thống vớ vẩn gì thế này!

Vừa nhắc đến chuyện đòi lại tiền, hệ thống lập tức giả chết.

Sau một hồi giận dữ nhưng vô dụng, Triệu Lý đành nằm bò ra bàn nghiên cứu.

Rồi cô phát hiện... cô chả hiểu gì cả!

Khí trầm đan điền? Cô biết đan điền ở đâu!

Nhưng khí làm sao để trầm xuống?

Khí chạy quanh huyệt Quan Nguyên, đi hai vòng Tiểu Chu Thiên? Chạy kiểu gì?

Cô ngơ ngác nhìn trang sách, tôi là ai, đây là đâu?

Tại sao hệ thống của cô lại khác với người ta như vậy?

Sau một lúc ngồi đực ra, cô quăng cuốn sổ xuống bàn.

Cái này rõ ràng là đang làm khó cô!

Triệu Lý ngồi trên ghế, càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng không cam lòng.

Dứt khoát thay y phục, dùng trâm vấn tóc gọn gàng, khoác áo lông rồi ra ngoài.

Cô quyết định... tìm người hướng dẫn!

...................

Trong Lê Uyển, Triệu Lý ở khách viện phía Tây, còn Thẩm Yến ở chính viện phía Đông, cách nhau một hoa viên.

Giờ đang là lúc tan sở nghỉ trưa, Thẩm Yến thường về phủ nghỉ ngơi, thỉnh thoảng còn gọi cô cùng dùng bữa.

Cô tính thử vận may, xem hắn có ở nhà không.

Nhưng khi đi ngang qua hòn giả sơn trong hoa viên, bỗng cô nghe thấy một giọng nói trầm thấp, từ tính vang lên: "Để ta xem hôm nay ngươi có ngoan hay không."

Bước chân Triệu Lý khựng lại, đồng tử co rút.

Giọng nói này!

Không phải cấp trên Thẩm Yến của cô, thì còn là ai!

Chỉ là lúc này, giọng hắn mềm mại như ngâm trong mật.

Cảnh tượng này...!

Trong đầu Triệu Lý bỗng lóe lên một câu: "Chiếc yếm uyên ương vẫn còn treo trên thắt lưng gã cường đạo."

Nếu thay gã cường đạo bằng khuôn mặt lạnh lùng như nợ tám trăm vạn của Thẩm Yến...

Triệu Lý hít một hơi lạnh!

Tại sao... lại có chút kích thích thế này?!

Lý trí bảo cô: bây giờ quay đầu lặng lẽ rời đi là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng cảm xúc lại bảo cô: đi xem một chút! Chỉ một chút thôi! Không xem sẽ tò mò đến mất ngủ cả nửa đời sau!

Cô còn đang đấu tranh tư tưởng, thì lại nghe thấy một giọng nói trầm khàn khác vang lên từ phía sau giả sơn: "Ngoan nào, nhớ tiếp cận nàng ấy nhiều hơn."

Lúc này sự tò mò của Triệu Lý đã áp đảo tất cả.

Chỉ xem một chút thôi!

Cô nhẹ nhàng bước tới, nhón chân len lén đến gần.

Không dám lại quá gần, cô tựa người vào tảng đá, thò đầu ra nhìn.

Rồi cô nhìn thấy...

Cả thế giới quan của cô vỡ vụn.

......................

"Lại béo lên rồi."

Thẩm Yến ngồi trên tảng đá, nghiêng người đối diện với Triệu Lý.

Gương mặt lúc nào cũng âm trầm của hắn, lúc này lại mềm mại đến bất ngờ.

Khóe môi hơi cong, ánh mắt dịu dàng nhìn thứ đang nằm trên đùi hắn là một con mèo!

Triệu Lý nhận ra ngay, đó là con mèo vàng béo ú chuyên lang thang trong Tĩnh Ninh Vệ để xin ăn.

Siêu tham ăn.

Lúc nào cũng lăn ra chắn đường, hoặc nhảy lên bậu cửa kêu ầm lên đòi ăn.

Gần đây lại hay chạy đến chỗ cô, nếu không cho ăn thì kêu mãi không dứt, mà cho ăn thì lại cho miễn cưỡng cho sờ một cái.

Một con mèo cực kỳ vô tình.

Thế mà bây giờ, con mèo vàng ú đó lại nằm ngửa bụng trên đùi Thẩm Yến, phát ra tiếng grừ grừ đầy thỏa mãn.

Thẩm Yến mỉm cười, cúi đầu xoa bụng con mèo, động tác vô cùng thành thạo, lại còn dịu dàng gãi cằm cho nó.

Những ngón tay thon dài của hắn lướt qua lớp lông dày, từ bụng đến lưng, gãi đến mức con mèo béo run bần bật.

Sau đó hắn nhẹ nhàng véo hai tai của nó, nhẹ nhàng xoa nắn vành tai mềm mại.

Nhìn vào đôi mắt mèo sắc nét như kẻ eyeliner tự nhiên của con mèo mướp vàng, chẳng hiểu sao Thẩm Yến lại nghĩ đến Triệu Lý đang ở viện dành cho khách phía Tây.

Hôm đó trên Cẩm Sơn, cô đã chắn trước người hắn.

Nghĩ đến đây, hắn không nhịn được, liền nắm lấy hai chân trước của con mèo mướp, giơ nó lên, rồi cúi đầu, cọ sống mũi cao thẳng vào cái trán tròn xoe của nó.

Triệu Lý đứng từ xa chỉ muốn xông lên, phun thẳng một búng máu lên mặt hắn.

Người đàn ông đang cuồng nhiệt hít mèo trước mặt cô đây, thật sự là vị cấp trên u ám, bệnh kiều của cô sao?

Hắn có bị tẩu hỏa nhập ma không vậy?

Thẩm Yến đang định dặn dò con mèo điều gì đó, thì bỗng nghe thấy một tiếng động nhẹ.

Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét thẳng về hướng phát ra âm thanh.

Người con gái mà hắn vừa nghĩ đến ban nãy, giờ đang đứng đực ra đó với vẻ mặt hoảng hốt, dưới chân còn có một cuốn sổ nhỏ vừa đánh rơi.

"Xin lỗi! Là ta làm phiền rồi!"

Khoảnh khắc quyển sách trong tay rơi xuống đất, tim Triệu Lý như ngừng đập.

Tiêu rồi!

Quả nhiên Thẩm Yến lập tức quay đầu nhìn cô.

Lần đầu tiên trong đời, Triệu Lý tận mắt chứng kiến tư thế ánh mắt như chim ưng, dáng vẻ như sói rình mồi trên một con người.

Thẩm đại nhân thật sự quá đỉnh!

Cái cổ của hắn... vậy mà lại có thể xoay đến góc độ này sao?!

Kết hợp với vẻ mặt âm trầm đáng sợ, thực sự kinh khủng đến cực điểm.

Triệu Lý bắt đầu tính toán xác suất cô bị diệt khẩu.

Nhưng ngoài dự đoán, Thẩm Yến lại chậm rãi quay đầu về, nghiêng người sang bên, cúi đầu, im lặng không nói một lời.

Không khí lập tức rơi vào trạng thái đóng băng.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top