Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. 10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)
  4. Chương 38: Hàm Răng Gấu Ngựa

10 Ngày Sinh Tử: Kẻ Nói Dối Cuối Cùng (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1264 chữ
  • 2026-05-02 11:50:17

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Có gì đó sai sai..."

Tề Hạ trầm giọng.

"Tôi cứ ngỡ một trò chơi đào thải theo kiểu thể lực sẽ có địa hình phức tạp, cốt để vắt kiệt sức lực của người chơi chứ."

"Anh nói phải."

Kiều Gia Kính gật đầu, mắt không rời khối sắt vuông vức nằm chình ình giữa sân.

Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ hoang mang:

"Cái sân phẳng lì thế này thì đào thải kiểu gì?"

Vừa dứt lời, cánh cửa sắt khổng lồ trước mặt rùng mình một cái rồi từ từ kéo lên.

"Hửm?"

Gã đàn ông trung niên béo mạp ngơ ngác nhìn vào bóng tối sau cánh cửa.

"Cái gì thế kia? Lại phải đi tiếp à?"

Ngay khi cánh cửa mở toang, dãy số đếm ngược trên tường bắt đầu nhảy.

Trò chơi thực sự bắt đầu.

"Cái quái gì thế?"

Mọi người nhìn nhau trân trối, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Nhưng ngay giây tiếp theo, một tiếng gầm trầm đục, nghẹn ứ vang lên từ phía sau cánh cửa.

Đó không phải tiếng của con người.

"Vãi thật..."

Tóc gáy Kiều Gia Kính dựng đứng lên.

"Đùa tôi chắc?"

Một bóng đen khổng lồ lù lù bước ra.

Nó đứng bằng hai chân sau, cái miệng ngoác rộng để lộ hàm răng lởm chởm, nước dãi chảy ròng ròng như thể đã bị bỏ đói cả tuần.

Ngay khi con quái vật hoàn toàn lộ diện, cánh cửa sắt phía sau nó sập mạnh xuống.

"Gấu?!"

Kiều Gia Kính lùi lại một bước.

Nếu đối thủ là người, anh ta sẵn sàng liều mạng, nhưng đối thủ lại là một con gấu cao bằng cả người trưởng thành.

Tề Hạ nheo mắt, tim thắt lại.

Một con gấu ngựa.

Dưới cổ nó là dải lông trắng hình trăng khuyết đặc trưng, nhưng kích thước này thật sự quá dị hợm.

Thông thường, gấu ngựa hiếm khi cao quá 1m8, nhưng con vật trước mắt phải cao ít nhất hai mét.

 Nó như một bóng ma đen đặc, sừng sững và đầy áp lực.

"Á!"

Một cô gái định thét lên nhưng kịp bịt miệng lại, dù vậy tiếng nấc vẫn lọt ra ngoài.

Âm thanh lạc điệu đó không chỉ khiến mọi người giật bắn mình mà còn đánh động con gấu.

Nó khựng lại một nhịp rồi gầm lên giận dữ.

"Mẹ kiếp, trò quỷ gì thế này!"

Gã trung niên gào lên rồi đâm đầu chạy, nhưng mới được ba bước đã khựng lại trân trối.

Cầu thang dẫn xuống đây đã biến mất.

Phía sau họ giờ chỉ còn là một bức tường cao sừng sững. Tuyệt đường lui.

Gã đổ sụp xuống đất như người mất hồn, miệng lảm nhảm:

"Xong rồi... chết rồi... chúng ta chết chắc rồi..."

"Vãi thật... giờ tính sao?"

Kiều Gia Kính quay sang Tề Hạ.

"Kèo này thể lực cũng chẳng ăn thua."

"Gay go đấy..."

Ánh mắt Tề Hạ đanh lại.

Tại sao lại là gấu?

Khả năng sát thương tầm gần của gấu thậm chí còn vượt xa hổ hay sư tử.

Trong cái sân chật hẹp này, nó chính là chúa tể.

Con gấu khổng lồ lừng lững tiến lại.

Hai cô gái trẻ đứng gần nó nhất sợ đến mức nhũn chân, không nhúc nhích nổi.

"Nhanh! Giả chết đi!"

Gã trung niên đang ngồi bệt dưới đất hét lớn.

"Gặp gấu thì giả chết mới sống được!"

Hai cô gái như bừng tỉnh, lập tức đổ nhào xuống sàn, nhắm nghiền mắt, cả người run rẩy như cầy sấy.

"Không được!"

Tề Hạ quát lớn.

"Đứng dậy nhanh! Chạy đi!"

Nhưng hai cô gái chẳng mảy may nghe lọt tai, họ nằm im lìm như những xác không hồn.

Những người còn lại thấy vậy cũng bắt đầu nằm vật ra sàn, tạo thành một khung cảnh chết chóc giả tạo.

Giữa sân giờ chỉ còn Tề Hạ, Kiều Gia Kính và một cô nàng hơi đậm người là còn đứng vững.

"Này, giả chết không ổn à?"

 Kiều Gia Kính căng thẳng hỏi.

"Không phải kinh nghiệm là gặp gấu phải giả chết sao?"

"Gặp gấu nâu thì giả chết còn có cơ may, nhưng gấu ngựa thì tuyệt đối không!"

Tề Hạ lắc đầu, giọng lạnh băng.

"Gấu nâu tấn công để bảo vệ lãnh thổ, khi thấy đối phương không còn đe dọa, nó sẽ dừng tay. Nhưng gấu ngựa thì khác, khi cực kỳ đói khát, nó sẽ ăn thịt người!"

Vừa dứt lời, con gấu ngựa khổng lồ đã tiến sát một cô gái đang nằm im, cái mũi ươn ướt của nó khịt khịt ngửi lên mặt cô.

"Ngu xuẩn..."

Tề Hạ biết hỏng rồi.

Gặp gấu ngựa, dù chạy hết tốc lực cũng chỉ có vài phần sống, nằm chờ chết thế này chẳng khác gì nộp mạng.

Quả nhiên, sau vài giây đánh hơi, con gấu đột ngột ngoác mồm ngoạm chặt cổ cô gái.

Tiếng thét thảm thiết vang lên rồi tắc nghẽn nơi cuống họng.

Cô gái tuyệt vọng đấm đá vào cơ thể con gấu, nhưng cảm giác như đang nện vào một bao cát đặc cứng.

Con gấu không hề nhả ra, nó vung cái tát ngàn cân vào ngực cô gái.

Lồng ngực cô sụp xuống ngay lập tức, xương cốt vỡ vụn loảng xoảng.

Cô gái phun ra một búng máu tươi, cả người bất động.

Tề Hạ cảm thấy tim mình lỗi một nhịp.

Những tin tức động vật dữ tấn công người anh chỉ mới xem qua màn hình điện thoại, nhưng tận mắt chứng kiến lại là một sự hành hạ tâm lý tột độ.

Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh buốt.

Đến lúc này, họ mới nhận ra giả chết là vô dụng, cả đám bắt đầu chạy tán loạn.

Con người, kẻ tự xưng là chủ nhân của Trái Đất, giờ đây trở nên yếu ớt và thảm hại trước những "cư dân nguyên bản" này.

Nếu không có công cụ hay vũ khí, làm sao chống lại con gấu này đây?

Khoan đã... công cụ và vũ khí?

Tề Hạ đảo mắt nhìn vào khối sắt vuông vức nằm giữa sân.

Ai bảo nơi này không có vũ khí?

Chủ nhân trò chơi chẳng phải đã đặt sẵn một thứ ở đây sao?

"Kiều Gia Kính, chúng ta phải lấy được tấm sắt đó!"

Tề Hạ ra lệnh.

"Dù chưa biết nó là gì, nhưng chắc chắn nó sẽ bảo vệ được chúng ta."

"Trời ạ... anh khéo chọn thật đấy..."

Kiều Gia Kính nhìn tấm sắt nằm ngay dưới chân con gấu, méo mặt nói:

"Mặt hàng này đang tạm hết, quý khách có muốn đổi món khác không?"

"Đừng nói nhảm!"

Tề Hạ gắt.

"Không có tấm sắt đó chặn con gấu, sớm muộn gì hai ta cũng vào bụng nó."

"Được rồi..."

Kiều Gia Kính cắn răng hạ quyết tâm.

"Tôi sẽ dụ nó ra chỗ khác, anh lo lấy tấm sắt."

"Dụ nó...?"

Tề Hạ do dự nhưng biết đó là cách duy nhất.

"Tốc độ chạy của gấu ngựa là 48km/h, anh không chạy lại nó đâu, cố mà lượn lờ chu toàn."

"Biết rồi."

Cả hai lập tức tách ra.

Kiều Gia Kính rón rén tiếp cận con gấu, bất chợt hét lớn: "Này! Đồ ngu!"

Con gấu ngẩn ra, ngước cặp mắt đầy sát khí về phía anh ta.

Nó thận trọng tiến lên một bước.

Kiều Gia Kính cũng không vừa, anh ta bước tới một bước đối diện.

Hành động đó khiến con thú hoang do dự.

Nó không đoán được thực lực của kẻ trước mặt.

"Sao hả đồ đần, muốn so vài chiêu với ta không?"

Kiều Gia Kính nặn ra một nụ cười, ngoắc ngoắc tay:

"Lại đây."

Con gấu dù không hiểu tiếng người, nhưng rõ ràng cảm nhận được sự khiêu khích tột độ.

Nó từ từ nhổm dậy, đứng bằng hai chân sau để khuếch trương hình thể.

"GÀOOO ——"

Tiếng gầm rung chuyển cả cái sân chật hẹp, mùi hôi thối nồng nặc từ miệng nó xộc thẳng vào mũi.

Tóc gáy ai nấy đều dựng đứng.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Kiều Gia Kính.

Anh ta nhận ra mình vừa mới trêu chọc một thực thể vô cùng kinh khủng.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top